Lúc này đôi mắt của Lê Thiên Duyên đang dừng trên bức bình phong trong sương phòng, trên mặt lại hiện lên một tia bất đắc dĩ, vừa rồi hắn nhìn thấy Trừng Kỳ ngồi im nửa ngày cũng không chịu mở miệng nói gì liền hỏi một câu có muốn hắn hỗ trợ hay không, kết quả tiểu gia hỏa kia liền hoảng sợ lên, trong ánh mắt rõ ràng là đem hắn trở thành một tên đăng đồ tử.
Rõ ràng chỉ là một tên nhóc còn chưa đủ lông đủ cánh cư nhiên chuyện gì cũng đều thông suốt.
Trừng Kỳ vừa mới ngồi xuống chuẩn bị cầm lấy đôi đũa ăn cơm, nghe được lát nữa phải gội đầu, trên mặt biểu tình có chút khẩn trương mà nhìn về phía Lê Thiên Duyên. Hắn còn nhớ rõ vào đêm tân hôn, đối phương vừa nhìn đến gương mặt của hắn liền phẫn nộ, nghĩ đến đây Trừng Kỳ bất giác đưa tay lên che đi cái bớt ở mắt trái, trong lòng thầm nghĩ, nếu hiện tại lại để hắn nhìn đến gương mặt xấu xí này, có phải hay không tất cả liền sẽ biến trở về như cũ.
“Vâng, thiếu gia. Ta đây liền đi trước nấu nước ấm.” Tiểu Liễu không có phát hiện ra tâm tư của Trừng Kỳ, nghe Lê Thiên Duyên dặn dò liền nhanh nhẹn mà đi ra ngoài chuẩn bị.
“Sao còn chưa ăn? Không hợp khẩu vị sao? Ngươi hai ngày nay đều không có ăn cái gì, hiện tại không thích hợp ăn đồ ăn có dầu mỡ.” Lê Thiên Duyên nhìn Trừng Kỳ không có động đũa có chút kỳ quái hỏi.
“Không phải, ta ăn liền.” Trừng Kỳ bị giọng nói của Lê Thiên Duyên làm cho cả kinh rất nhanh đã hoàn hồn lại, chạy nhanh cầm lấy cái muỗng ăn cháo, mới vừa cử động tay áo liền trượt xuống một chút, lộ ra cánh tay tràn đầy vết thương.
Vừa rồi Lê Thiên Duyên cũng có chú ý tới trên người Trừng Kỳ che kín rất nhiều vết thương, nói như thế nào thì Trừng Kỳ cũng là công tử của Trừng gia, sao lại có người dám đánh hắn, trầm ngâm một lát Lê Thiên Duyên mới mở miệng hỏi, “Trên người của ngươi có rất nhiều vết thương cũ là do ai đánh?”
Trừng Kỳ nghe vậy, trên tay đang cầm muỗng múc cháo liền dừng lại, cúi đầu nhìn trước mắt chén cháo trắng như bạch ngọc mà nhẹ giọng trả lời, “Là do mẫu thân đánh.”
“Vì sao?” Lê Thiên Duyên càng thêm khó hiểu, đâu có người mẫu thân nào lại nhẫn tâm đánh con của mình mạnh tay như vậy.
Trừng Kỳ chỉ lắc đầu, khi nhắc tới mẫu thân, bên tai của hắn phảng phất như vang lên giọng nói của nữ nhân kia.
“Cút đi, ngươi cút đi cho ta, đi càng xa càng tốt, ngươi là một tên sao chổi, chính là ngươi đã hại chết nhi tử của ta.”
“Ta rõ ràng là sinh nhi tử, như thế nào lại biến thành một tên xấu xí như ngươi, ngươi mau đem nhi tử trả lại cho ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



