Lần này Lê Thiên Duyên mới chịu phản ứng, rất nhanh đã giữ chặt cánh tay của đối phương, lại đột nhiên nghe được một tiếng hút không khí rất nhỏ, nhỏ đến mức rất khó phát hiện được, vừa cúi đầu liền nhìn thấy trên cánh tay của tiểu hài tử này toàn là vết thương, thế nhưng không chỗ nào lành lặn.
Có vừa rồi bị Lê Uyển dùng roi đánh, có mấy ngày trước đây bị nguyên chủ dùng gậy đánh, thậm chí còn có những vết thương đã rất cũ, xem ra song nhi này không phải đi vào Lê gia mới bị ngược đãi, trước kia sống ở Trừng gia cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Trừng Kỳ mới vừa đứng vững liền vội vã rút tay về, đôi mắt lại nhịn không được mà lén lút nhìn người kia, lúc đối diện với ánh mắt của Lê Thiên Duyên thì lại cúi đầu tránh né.
“Đi thôi.” Lê Thiên Duyên thấy Trừng Kỳ có thể tự đứng mới yên tâm một chút, hắn không thích cùng người khác có quá nhiều tiếp xúc, Trừng Kỳ có thể tự đi trở về không gì tốt hơn.
Trước khi rời đi Tĩnh Tâm đường, Lê Thiên Duyên lại đột nhiên nghĩ đến cái gì liền dừng lại bước chân nói, “Lê Ngọ, ngươi tới chỗ phu nhân báo một tiếng, cứ nói Trừng Kỳ là ta mang đi, chờ hai ngày nữa thân thể ta khoẻ hơn sẽ tự mình qua đi thỉnh an.”
“Vâng, thiếu gia.” Thân thể đang cứng đờ của Lê Ngọ lúc này cũng dần dần khôi phục lại tri giác, hắn che lại trên lưng vết roi mà đứng dậy, nghe được Lê Thiên Duyên phân phó không dám chậm trễ lập tức liền trả lời.
Cũng không biết vừa rồi thiếu gia đối hắn làm cái gì, hắn tốt xấu cũng là một cái võ giả, thế nhưng cứ như vậy mà bị người ném bay ra ngoài, Lê Ngọ còn nhớ rất rõ, lúc ấy hắn rõ ràng có thể né tránh roi của tiểu thư, nhưng thân thể lại đột nhiên mất khống chế, cho nên mới bị ăn một roi. Lê Ngọ quyết định khi chưa biết rõ nguyên nhân, hắn vẫn là tạm thời an phận một chút.
Lê Thiên Duyên thấy Lê Ngọ cũng biết thức thời, mới vừa lòng mang theo Trừng Kỳ trở về Thanh Trúc Uyển.
Dọc theo đường đi, Trừng Kỳ đều an tĩnh vùi đầu đi theo phía sau Lê Thiên Duyên, lúc gặp được hạ nhân đi ngang qua đều dùng ánh mắt khinh thường mà nhìn hắn, cho dù Trừng Kỳ đã quen với tình huống như vậy, nhưng vẫn như cũ không tự giác được mà dùng tay che đi gương mặt.
“Tiểu Liễu.”
Lê Ngọ bị tống cổ đến chỗ Hồng thị báo tin, lúc trở lại Thanh Trúc Uyển, Lê Thiên Duyên chỉ có thể gọi hạ nhân vẩy nước quét nhà lại đây.
Tiểu Liễu tuy ở Thanh Trúc Uyển nhiều năm nhưng lại chưa từng hầu hạ chủ tử lần nào, đối Lê Thiên Duyên cũng không quen thuộc, đột nhiên bị gọi đến trước mặt còn có chút không được tự nhiên nói:
“Thiếu gia, ngài có gì cần dặn dò sao.”
“Đi phòng bếp lấy chút cháo trắng, lại kêu đầu bếp nấu thêm hai món rau xanh đưa lại đây.” Lê Thiên Duyên mở miệng đối Tiểu Liễu phân phó nói.
Vừa rồi ở bên ngoài Tĩnh Tâm đường, hắn cũng nghe được hai cái nha hoàn đối thoại, biết Trừng Kỳ đã hai ngày không có ăn cơm, Lê Thiên Duyên nghĩ nên để Trừng Kỳ ăn trước một chút gì đã.
“Vâng, thiếu gia.” Tiểu Liễu đáp lại, sau đó liền vội vàng rời khỏi đi phòng bếp lấy đồ ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)