“Tiểu…… Tiểu thư xin ngài bớt giận, việc này nếu là truyền ra đi, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ngài.” Lê Ngọ đột nhiên phát hiện thân thể của hắn trở nên cứng đờ không thể động đậy, sợ tới mức chỉ biết nhắm mắt hoảng hốt nói bậy, may mắn cây roi của Lê Uyển đã thay đổi phương hướng mà đánh vào trên mặt đất.
“Hiện giờ ai thấy ta cũng phải lấy lòng nịnh bợ, cho dù biết ta đánh tên sửu bát quái này, cũng không dám nói cái gì.” Lê Uyển ngạo mạn nâng lên cằm, chỉ cần nhị ca của nàng còn ở tiên tông, nàng muốn làm gì cũng được.
“Tiểu thư, ngài nghĩ lại xem, nếu như truyền tới tai của Triệu công tử ở Vân Thành, ha hả……”
Lê Ngọ nói xong, trên mặt liền lộ ra nụ cười lấy lòng.
Lê Thiên Duyên đang đứng ở bên ngoài nghe vậy liền nhíu mày, hắn vốn định làm Lê Ngọ ăn thêm mấy roi nữa, ai ngờ tiểu tử này lại rất cơ linh, cư nhiên đem họ Triệu ở Vân Thành ra làm lá chắn.
Triệu gia ở Vân Thành lần này cũng có người được tiên tông nhận làm ngoại môn đệ tử, trước kia Lê gia là trèo cao không được, bất quá hiện giờ có Lê Thiên Thừa vào tiên tông, hơn nữa diện mạo của Lê Uyển cũng xinh đẹp, việc này cũng không phải không có cơ hội.
“Ngươi thế nhưng…… Thế nhưng……”
Trừng Kỳ đang co rúm trong một góc, nghe được Lê Thiên Duyên nói vậy, không chỉ không có thả lỏng tâm trạng, ngược lại còn đem thân thể co rúm hơn nữa, xuyên qua xiêm y đơn bạc của hắn, Lê Thiên Duyên có thể nhìn thấy rất nhiều vết roi.
Trừng Kỳ năm nay cao lắm cũng mới mười ba tuổi, hơn nữa thân hình lại nhỏ gầy, nhìn thế nào cũng chỉ giống mười tuổi, cho dù kiếp trước Lê Tiên Duyên đã thấy nhiều trường hợp tinh phong huyết vũ, nhìn đến hài tử trước mắt bị ngược đãi thành như vậy cũng nhịn không được cảm thấy thương tiếc.
Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhưng khi Lê Thiên Duyên mở miệng nói chuyện lại nhiều hơn mấy phần uy nghiêm, “Ta sẽ không làm gì ngươi, ngươi muốn tiếp tục ở chỗ này hay cùng ta trở về chính ngươi quyết định đi.”
Tu sĩ đều là cùng trời tranh mệnh, chỉ có đem vận mệnh nắm ở chính mình trong tay mới cảm thấy an toàn, nếu bản thân không biết tự cố gắng, cho dù người khác có giúp đỡ thế nào cũng là tốn công vô ích. Lê Thiên Duyên đương nhiên cũng sẽ không làm chuyện vô ích, sau khi nói xong chỉ đứng yên tại chỗ, chờ đối phương đáp lại.
Sau khi sợ hãi qua đi, Trừng Kỳ cũng dần dần khôi phục lại bình tĩnh, trong đầu không ngừng vang vọng những lời vừa rồi nghe được, đôi mắt tràn đầy mê mang, nếu không quay về hắn còn có thể đi đâu đây, nghĩ như vậy, thân thể không tự chủ được mà từ trên mặt đất bò dậy.
Lê Thiên Duyên chỉ lạnh lùng nhìn Trừng Kỳ gian nan đứng lên, không hề có ý muốn hỗ trợ. Trừng Kỳ cũng vẫn luôn chú ý đến hành động của đối phương, thấy Lê Thiên Duyên không có làm ra hành động nào khác trong lòng liền nhẹ nhàng thở ra, chỉ là hai ngày này hắn không có gì trong bụng vừa rồi lại còn ăn một đốn roi, mới vừa đứng lên suýt nữa đã té ngã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)