“Sao lại đi lâu như vậy.” Lê Thiên Duyên nghiêng đầu nhìn về phía Lê Ngọ, ngón tay ở trên bàn nhẹ nhàng gõ hai cái.
“Phu nhân nghe nói thiếu gia đã tỉnh, liền quan tâm dò hỏi tình huống mấy ngày nay của ngài, phu nhân rất là quan tâm đến thiếu gia đâu.” Lê Ngọ cợt nhả nói.
“Thật đúng là làm khó phu nhân a.”
Lê Thiên Duyên đang nói chuyện liền thuận tay cầm lấy ly nước trên bàn uống một ngụm, hiện giờ Lê Thiên Duyên chỉ còn lại có hai bàn tay trắng, thật là làm khó Hồng thị vẫn còn có thể lo lắng hắn như vậy.
Trừng Kỳ đang ngồi ở đối diện, phát hiện hành động của Lê Thiên Duyên nhịn không được mà lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, vị trí hiện tại Lê Thiên Duyên đang ngồi chính là vị trí vừa rồi hắn ngồi, ly nước trong tay Lê Thiên Duyên cũng là ly nước vừa rồi hắn mới uống qua……
Lê Thiên Duyên không hề phát hiện ra ánh mắt của Trừng Kỳ, chỉ đối Lê Ngọ nói, “Về sau ngươi sẽ ngủ ở phòng bếp nhỏ, nhường lại thính phòng bên phải cho Thiếu phu lang cùng Tiểu Liễu ở.”
Lúc trước Hồng thị vì muốn cho Lê Thiên Duyên cùng Trừng Kỳ ở chung một phòng, không chỉ không xây thêm sương phòng mà còn đem phòng của hạ nhân sữa chữa thành thành phòng bếp nhỏ, mỹ kỳ danh cho rằng: Về sau hai vợ chồng có thể tự nấu ăn riêng.
Lúc đó nguyên chủ lòng tràn đầy vui mừng đang chuẩn bị nghênh thú người trong lòng, đối với sự an bài của Hồng thị, tự nhiên rất là vừa lòng, nhưng cuối cùng phòng bếp nhỏ ngoại trừ chất đầy củi đốt cái gì cũng không có, sau đó liền thành chỗ ngủ mỗi tối của Tiểu Liễu.
Nghe được Lê Thiên Duyên nói chuyện với Lê Ngọ, vẻ mặt của hai người còn lại đang ngồi trong phòng đều tràn đầy kinh ngạc mà nhìn hắn, Trừng Kỳ nghe được có thể dọn ra khỏi phòng của Lê Thiên Duyên, trong lòng đột nhiên xuất hiện một loại cảm xúc khó nói đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhàng.
“Thiếu, thiếu gia, ta chính là ngài gã sai vặt, sao có thể ngủ ở phòng bếp được.”
Nếu là mấy ngày trước đây, Lê Ngọ sẽ không thèm để ý đến yêu cầu của Lê Thiên Duyên, chỉ là sau khi trải qua chuyện của Tĩnh Tâm đường, hắn càng ngày càng không biết thiếu gia đang muốn làm gì.
“Thanh Trúc Uyển của ta rất nhỏ, sau này chỉ có thể ủy khuất ngươi vậy.” Lê Thiên Duyên thật ra rất hy vọng Lê Ngọ có thể tự rời đi, bất quá trong thời gian ngắn chỉ sợ là không có khả năng.
Huống chi Lê Ngọ bất quá chỉ là một cái võ giả Hậu thiên tầng một, cho dù có chút thông minh cũng chỉ biết nịnh nọt lấy lòng người khác, đặt ở bên cạnh cũng không sợ nguy hiểm, nếu là đem tên này đuổi đi, lỡ như Hồng thị lại đưa đến đây một cái võ giả khác có cấp bậc cao hơn, như vậy sẽ rất phiền toái.
Vừa nghĩ đến phải ngủ ở bên trong phòng bếp nhỏ chất đầy củi lửa vừa nhỏ vừa dơ kia, Lê Ngọ vẫn chưa từ bỏ ý định, lại cố gắng khuyên nhủ, “Thiếu gia, hiện giờ bên cạnh ngài chỉ có ta hầu hạ, nếu như buổi tối tiểu nhân ngủ không tốt, ban ngày sao đủ tinh thần thế ngài làm việc đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
