“Không sao, về sau ngươi cũng chỉ phụ trách việc dọn dẹp Thanh Trúc Uyển, không cần phải hầu hạ ta, Tiểu Liễu, ngươi đi đem thính phòng thu thập đi.” Lê Thiên Duyên đối Tiểu Liễu đang chờ ở bên ngoài nói.
Lê Ngọ vừa nghe vậy liền hung tợn mà trừng mắt nhìn Tiểu Liễu đang đứng ngoài cửa, khẳng định là tên tiện nô này tranh thủ lúc hắn không có mặt ở đây đã ở trước mặt thiếu gia nói bậy bạ, bằng không sao thiếu gia lại đột nhiên làm hắn dọn đến phòng bếp ngủ, còn làm hắn làm công việc của tên tiện nô này.
“Vâng, ta đi làm liền.” Tiểu Liễu vừa rồi ở ngoài cửa cũng đã nghe được lời nói của thiếu gia, tuy rằng không biết vì sao thiếu gia lại an bài như vậy, nhưng vẫn là nghe theo đi đến phòng bên cạnh dọn dẹp.
“Ta ăn no rồi, cũng nên đi theo hỗ trợ thu thập đồ vật".
Trừng Kỳ buông cái muỗng cùng đôi đũa từ trên ghế đứng dậy, thật cẩn thận dò hỏi Lê Thiên Duyên.
Lê Thiên Duyên nhìn lướt qua thức ăn trên bàn, nghĩ thầm, Trừng Kỳ chắc là rất đói bụng, trên bàn cháo cùng rau xanh đều bị ăn sạch sẽ, lúc này mới vừa lòng gật đầu nói:
“Đi đi”
Được Lê Thiên Duyên đồng ý, Trừng Kỳ liền chạy đến giường ngủ, từ phía dưới lấy ra một cái túi nhỏ, sau đó giống như bị chó dí mà bỏ chạy khỏi sương phòng.
Lê Thiên Duyên: "……"
Nhìn thấy động tác lưu loát của Trừng Kỳ, Lê Thiên Duyên có chút khó hiểu mà giơ tay lên xoa xoa gương mặt, nghĩ thầm, hắn lớn lên rất dọa người sao? Vì cái gì bộ dáng khi rời đi của tên nhóc này lại gấp gáp như vậy.
“Thiếu gia, ta……”
Xem ra thiếu gia chỉ là muốn đem song nhi xấu xí kia tách ra, cũng đúng, nếu đổi lại là hắn, cả ngày đều phải đối mặt với phu lang xấu xí như vậy sao có thể không khó chịu cho được, còn tên Tiểu Liễu kia, cứ chờ xem, sau này hắn nhất định sẽ dạy dỗ tên tiện nô này một trận.
“Lúc đi ra ngoài nhớ đóng cửa lại, nếu không được ta cho gọi tuyệt đối không được đi vào quấy rầy.” Trước khi Lê Ngọ rời đi, Lê Thiên Duyên lại dặn dò thêm một câu.
Chờ đến khi trong sương phòng chỉ còn lại có chính mình, Lê Thiên Duyên mới phát hiện ra chỗ không thích hợp, hắn nhớ rõ trên bàn chỉ có một cái ly, vừa rồi hắn có cho chính mình đổ nước sao? Hình như là không có.
“Thôi bỏ đi.”
Lê Thiên Duyên lắc đầu không suy nghĩ nữa, sau đó mới đứng dậy đi đến trên giường khoanh chân ngồi xuống, hiện tại việc cấp bách nhất vẫn là mau chóng nghĩ cách tăng lên thực lực mới quan trọng, nếu không chỉ dựa bộ dáng hiện tại này cũng chỉ có thể hù doạ mấy cái võ giả mới nhập môn như Lê Ngọ, ngay cả tiểu nha đầu Lê Uyển kia hắn cũng không làm gì được. Lỡ như Hồng thị muốn ra tay xử lý hắn, liền cơ hội giãy giụa hắn cũng không có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

