Sắc mặt Vinh Tuấn tái nhợt, trong nháy mắt trán túa ra rất nhiều mồ hôi, khuôn mặt đầy hoảng sợ nhìn ngón trỏ của mình đã bị biến dạng, không ngừng hít thở.
Vinh Tuấn vừa thấy bộ dáng rụt rè của đàn em đứng trước của, bực bội tát lên trên mặt đàn em: “Trong lúc nó chết thì chúng mày đang làm chuyện gì, sao lại để cho phóng viên tiến vào được? Tên đó có ở bên trong không?”
“Ở… Ở bên trong” Đàn em run lập cập chỉ vào cánh cửa doanh nghiệp.
Vinh Tuấn nhíu mày, nhìn một vòng xung quanh, trừ mấy chục đàn em đang quỳ dưới đất ra thì anh ta không thấy bất kì người nào ở đây, hít sâu một hơi, Vinh Tuấn lớn tiếng nói: “Khi nào Nhất Lâm chúng ta lại để cho người khác ức hiếp như vậy?”
“Nhất Lâm? Anh có thể đại diện Nhất Lâm sao?” Một giọng nói khinh thường vang lên, Trương Thác từ góc khuất đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)