Đàn em rất rõ ràng rằng người ngồi bên trong là người chèo lái Nhất Lâm, mặc dù thế lực của cậu chủ Vinh không nhỏ nhưng so với người chèo lái của Nhất Lâm này thì không có cách nào bằng được, dù sao cậu chủ Vinh cũng dựa vào cây đại thụ Nhất Lâm mà hóng mát.
Mặt Vương Tuấn bực bội cầm điện thoại di động lên: “
Này, có chuyện gì?”
“Không xong rồi tổng giám đốc Vinh!” Trong điện thoại vang lên giọng nói lo lắng: “Chuyện của chúng ta bị truyền thông moi ra rồi!”
“Moi ra?” Vinh Tuấn lập tức hết bưồn ngủ, ngồi dậy từ trên giường: “Nói cho tôi biết nhà truyền thông nào! Kêu xe tới dưới lầu đón tôi!”
Mười phút sau, trên mặt Vinh Tuấn đầy sự tức giận đi ra biệt thự của mình, leo lên một chiếc xe công việc Mercedes.
Vinh Tuấn là cháu trai của Vinh Quang, năm đó ông ta cùng với Lâm Nhạc Hẳng thành lập Nhất Lâm nên Vinh Quang có tiếng tăm ở Nhất Lâm, sau khi ông ta về hưu, cháu đích tôn của ông ta liền tiếp nhận công việc trước kia của ông ta là người phụ trách Nhất Lâm trong thành phố tỉnh Ninh, bởi vì có quan hệ với Vinh Quang nên địa vị của Vinh Tuấn ở Nhất Lâm vẫn rất đặc biệt, thậm chí ngay cả một ít chỉ tiêu tài chính cũng không cần báo cáo cho trụ sở chính của Nhất Lâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)