Người nọ hít một hơi thật sâu: “Lâm Ngữ Lam đưa người tới đây đánh cậu chủ nhỏ tàn phế rồi”
Vinh Tuấn nhìn người phụ nữ xuất hiện ngoài cửa, đồng tử đột nhiên co lại: “Lâm Ngữ Lam! Là cô!”
Lâm Ngữ Lam liếc nhìn Vinh Tuấn một cái, đi đến phía sau Trương Thác, đặt hai bàn tay búp măng lên vai Trương Thác: “Chồng, ghi âm xong rồi chứ?”
“Ừ” Trương Thác gật đầu, lấy ra một cây bút ghi âm từ trong túi áo khoác: “Mọi thứ đều được ghi lại trong này, đoạn ghi âm này đủ để đưa anh ta vào tù”
Vinh Tuấn nhìn chằm chằm vào cây bút ghi âm mà Trương Thác lấy ra, sau đó ánh mắt chuyển qua Lâm Ngữ Lam, chửi rủa: “Đồ khốn kiếp, mày gài tao!”
“Hử?” Ánh mắt Trương Thác rét lạnh, cả người nhảy lên, một phát đá thẳng vào ngực Vinh Tuấn.
Toàn thân Vinh Tuấn bay ngược ra ngoài như một quả đạn pháo, đập vào bức tường phía sau, nhất thời khiến mặt tường nứt ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)