Hôm nay người ở lại trong huyện nha không nhiều. Lúc Cố Chuẩn qua trả Đề báo, chỉ có một vị lão bá gác cổng ngồi canh ở đó.
Vì trước đó đã từng gặp mặt, nên khi thấy Cố Chuẩn tới, lão bá cũng không cản lại.
"Cố công tử hôm nay tới tìm Lý đại nhân sao?"
Cố Chuẩn lắc đầu, huyện nha vắng vẻ thế này, không cần nghĩ cũng biết Lý đại nhân chắc chắn không có mặt. Hắn lấy Đề báo ra, nói: "Ta tới trả đồ, chỗ Đề báo này ta đã chép xong, phiền lão bá trả lại cho Lý đại nhân giúp ta."
"Lý đại nhân hiện giờ không có ở đây, hay là ngươi vào trong đợi một lát?"
"Không cần đâu, buổi chiều ta còn phải tới thư viện nghe giảng, quả thực không đợi được." Cố Chuẩn nói xong, lại làm như vô tình hỏi một câu: "Đúng rồi, suýt nữa quên hỏi một chuyện, không biết tên hung thủ ngày hôm qua đã tìm được chưa?"
Nhắc tới chuyện này, lão bá lập tức hăng hái hẳn lên: "Nhìn cái trí nhớ của ta này, chuyện quan trọng thế mà quên khuấy đi mất. Người thì tạm thời chưa tìm được, nhưng tên hung thủ kia đã bị người ta nhận ra rồi, nói là một thợ săn ngoài thành, có tư tình với góa phụ kia. Chuyện đời đúng là khó đoán, trước kia nghe nói góa phụ kia sau khi mất chồng vẫn luôn thành thật giữ bổn phận, chẳng mấy khi qua lại với xóm giềng, thanh danh rất tốt. Nào ngờ nàng ta mang cái danh thơm như vậy lại lén lút làm ra loại chuyện cẩu thả đó. Hơn nữa kẻ có tư tình với nàng đâu chỉ có một, kẻ bị giết là người mới qua lại với nàng gần đây. Tên hung thủ chắc hẳn vì ghen tuông nên mới tàn nhẫn ra tay với cả hai người."
Lão bá nói xong vẫn không khỏi thổn thức: "Đúng là tạo nghiệp mà, hai mạng người đang yên đang lành nói mất là mất. Kẻ giết người hiện đang bị truy bắt, chắc chẳng mấy chốc sẽ sa lưới thôi. Chém chết hai mạng người, phỏng chừng tên này cũng chẳng sống nổi nữa đâu."
Cố Chuẩn nghe xong liền biết bức tranh của mình đã phát huy tác dụng, nếu không cũng chẳng thể nhanh chóng nhận diện được hung thủ. Nắm được tình hình, Cố Chuẩn hoàn toàn yên tâm, từ biệt lão bá rồi quay trở về tư thục.
"Thật sự không nán lại ngồi một lát sao?" Lão bá gào to vọng theo từ phía sau.
Cố Chuẩn xua xua tay, bước nhanh rời đi.
Hệ thống là một kẻ lắm lời. Cố Chuẩn cả một buổi sáng không thèm đếm xỉa đến nó, dù trong lòng tức giận nhưng chẳng bao lâu sau nó lại tự động lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.
[Thực ra ta thấy ngươi hoàn toàn chẳng cần thiết phải chạy tới đây vào buổi trưa, buổi chiều đến không được sao? Nói không chừng còn có thể gặp mặt Lý đại nhân đấy.]
Cố Chuẩn đã bước vào tư thục, nghe thấy câu nói nực cười này, hắn chẳng chút lưu tình mà mỉa mai: "Ta không biết ngươi đang mang tâm thái gì mà nói với ta như vậy. Ngươi tự xưng là sinh mệnh trí tuệ cao, nếu sinh mệnh trí tuệ cao mà đều có cái đầu như ngươi, xem ra kẻ tạo ra ngươi chắc hẳn cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi."
[Này, ngươi nói thì cứ nói, cớ sao phải mỉa mai người ta? Ta cũng đâu thấy mình nói sai chỗ nào.]
"Hừ." Cố Chuẩn đến cả việc giải thích cũng lười, hắn không muốn phí lời, lại càng không rảnh tiếp chuyện với kẻ ngu.
Cái đạo lý co giãn vừa phải này, cái loại óc heo đó căn bản chẳng thể nào hiểu nổi. Dĩ nhiên nó càng không hiểu được rằng, dính quá mức chưa chắc đã là chuyện tốt.
Hệ thống tức điên người.
Cố Chuẩn vừa bước vào học đường liền chạm mặt Cao Tu Văn đang đi tới, phía sau hắn vẫn là hai tên tùy tùng lẽo đẽo bám đuôi.
"Ô hay, đây chẳng phải là Cố sư huynh sao? Dạo này thấy ngươi cứ chạy ra ngoài liên tục, không phải là leo được cành cao nào rồi chứ?"
Cố Chuẩn chẳng hề lộ vẻ bực tức: "Hôm qua vừa chép xong một cuốn sách, nãy mới ra cửa hàng sách để trả. Sao, chuyện này Cao sư đệ cũng muốn xen vào à?"
Cố Chuẩn nói xong, lại khẽ vỗ trán một cái: "Là ta lỡ lời, tiên sinh đã nói không còn quan hệ thầy trò gì với ngươi nữa, gọi ngươi một tiếng sư đệ quả thực có hơi sai lệch, phải không Cao công tử?"
"Ngươi muốn chết!" Sắc mặt Cao Tu Văn sầm xuống, tức đến đỏ mặt, lập tức xông lên định cho Cố Chuẩn một bài học.
"Văn ca, huynh bớt giận đã!" Viên Tân và Vương Duy Cốc đứng cạnh vội vàng kéo người lại, không đợi Cao Tu Văn kịp la lối ầm ĩ đã nửa dỗ nửa kéo hắn ra bên ngoài.
Cố Chuẩn thong thả bước vào, đứng tựa bên cửa sổ, ung dung nhìn ba kẻ đang đứng bên chiếc bàn đá.
Cố Chuẩn từng gặp qua tên thứ tử nhà họ Cao kia. Cao Tu Văn này so với thứ huynh của hắn, quả thực là một trời một vực. Có điều kẻ vô học não tàn cũng có cái lợi của vô học não tàn, muốn đối phó căn bản chẳng cần bày mưu tính kế gì sâu xa, bởi vì hắn lúc nào cũng có thể tự mình làm trò ngu xuẩn.
Tỷ như chuyện lần trước lấy bài văn của người khác nhận làm của mình, đổi lại là kẻ có chút não cũng sẽ không làm như vậy. Cao Sùng Đức sinh ra một đứa con thế này, sớm muộn gì cũng tự chuốc lấy báo ứng.
Cố Chuẩn đứng bên cửa sổ, ba người Cao Tu Văn thì ở mãi tít bên rừng trúc. Cách một khoảng xa như vậy, người bình thường có lẽ chẳng nghe rõ bọn họ lầm bầm những gì. Nhưng với Cố Chuẩn, từng câu từng chữ bên đó hắn đều nghe rành mạch không sót chữ nào.
Cao Tu Văn đã đem toàn bộ những lời dơ bẩn tục tĩu học được cả đời này trút hết lên đầu Cố Chuẩn.
Mấy lời này Viên Tân đã nghe đến phát ngán, căn bản chẳng hề hứng thú gì. Tuy nhiên đã mang tiếng làm kẻ bám đuôi nịnh bợ, hắn vẫn phải diễn cho tròn vai. Viên Tân liền nói: "Văn ca, huynh cần gì phải chấp nhặt với cái tên khố rách áo ôm đó? Thân phận của hắn xách dép cho huynh còn chẳng xứng nữa là."
Vương Duy Cốc cũng nhắm mắt cắn răng nói hùa một câu: "Đúng vậy, người tuấn tú lịch sự như huynh, Cố Chuẩn đứng trước mặt huynh chẳng là cái thá gì cả."
Cao Tu Văn nghiến răng ken két: "Nhưng cha ta lại cứ một mực không nghĩ như vậy!"
Cao Tu Văn luôn mang trong mình một ác ý trời sinh đối với Cố Chuẩn, ác ý này bắt nguồn từ mẫu thân gã. Hắn nghe mẫu thân kể lại rằng, mẹ của Cố Chuẩn là một con tiện nhân, bụng mang dạ chửa mà vẫn dám câu dẫn phụ thân hắn. Nếu không phải phụ thân hắn là người có học thấu hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, nói không chừng hắn và Cố Chuẩn đã trở thành huynh đệ rồi.
Ân oán ngày cũ cộng thêm thù mới dạo gần đây, khiến Cao Tu Văn càng thêm ghi hận Cố Chuẩn. Phải biết vì chuyện lần trước, vết thương trên lưng hắn đến tận bây giờ mới vừa đóng vảy. Chỉ cần động đậy một chút liền rỉ máu, đau đến mức phải nhe răng trợn mắt.
Mà tất cả những thứ này, đều là bái Cố Chuẩn ban tặng!
"Mấy ngày trước ta lỡ chọc giận tiên sinh, nếu không phải cha ta liên tục cấm cản ta không được sinh sự trong lúc này, ta nhất định phải cho cái tên khốn đó một bài học!"
Vương Duy Cốc tâng bốc: "Vẫn là Văn ca biết nhìn xa trông rộng."
Cao Tu Văn đắc ý vênh mặt, lại bắt đầu huênh hoang khoác lác: "Ta là người sắp thi đỗ Tú tài đấy, cứ chờ xem, lần này ta ắt sẽ đề tên trên bảng vàng!"
Vương Duy Cốc do dự: "Thế còn Cố Chuẩn thì sao, hắn chẳng lẽ cũng đi thi Tú tài ư?"
Trong bụng Cao Tu Văn cười khẩy, hắn muốn thi cũng phải xem có cái mạng để thi hay không đã! Nhớ lại chuyện cũ, Cao Tu Văn tin chắc rằng chỉ cần Cố Chuẩn dám nảy sinh ý định bước vào trường thi, phụ thân hắn chắc chắn sẽ khiến hắn có đi mà không có về!
Cố Chuẩn nghe xong đầu đuôi câu chuyện, chán nản thu lại ánh mắt.
Cao Tu Văn không dám xuống tay với hắn, đồng nghĩa với việc sau này sẽ chẳng có trò vui nào để xem. Có điều... tên Cao Tu Văn này dường như vô cùng chấp niệm với việc thi đỗ Tú tài. Làm người có chấp niệm dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu bản thân bất tài vô dụng mà lại ảo tưởng những thứ không thuộc về mình, thì kết cục chỉ rước lấy thảm họa mà thôi.
Không ai biết trong đầu Cố Chuẩn đang mưu toan điều gì. Ngay cả hệ thống cũng hoàn toàn mù tịt về mạch não của hắn, cũng chẳng biết hắn lúc nào toan tính đi hãm hại người khác.
Chạng vạng tối, lúc nhóm Cố Chuẩn vừa tan học, Lý Huống bên kia cuối cùng cũng thẩm vấn xong vụ án.
Kỳ thực vào lúc xế chiều, tên hung thủ kia đã bị áp giải quy án. Chuyện này cũng nhờ một tay bức họa của Cố Chuẩn. Đám nha dịch cầm tranh đi sục sạo khắp thành, thế mà thực sự có người nhận ra. Chỉ nhìn dáng vẻ thôi cũng đã điểm mặt chỉ tên được người trong tranh là ai.
Lý Huống nghe bẩm báo liền tức tốc dẫn người đi lùng bắt. Nhưng hung thủ tự biết mình vừa giết người, chột dạ nên hôm qua đã bỏ trốn khỏi nhà.
May thay các trạm gác trong ngoài thành đều kiểm soát vô cùng gắt gao, nhân thủ Lý Huống mang theo cũng đông đảo. Tốn thêm công phu một buổi chiều, cuối cùng cũng tóm cổ được gã. Tình tiết vụ án bọn họ vốn cũng chắp vá ra được đại khái, nhưng một khi hung thủ đã sa lưới thì đương nhiên vẫn phải thẩm vấn đàng hoàng.
Khó khăn lắm mới thẩm vấn xong vụ án, Lý Huống còn phải cẩn thận viết một bản tấu chương dài dằng dặc đệ trình lên trên. Phàm là vụ án liên quan đến mạng người, nhất thiết phải bẩm báo lên triều đình.
Đợi viết xong công văn, Lý Huống mới rốt cuộc có chút thời gian dùng bữa tối cùng phu nhân nhà mình.
Lý phu nhân liên tục gắp thức ăn cho ông. Gắp đến cuối cùng Lý Huống cũng đành bất lực đặt đũa xuống: "Trong bát ta đã đầy ắp nhường này rồi, ăn đến bao giờ mới hết?"
"Cũng đâu bắt ông nuốt trọn một miếng, cứ từ từ mà ăn. Trông ông dạo này tất bật ngược xuôi ở bên ngoài, gầy sọp cả đi rồi kìa."
Lý Huống chẳng dám phản bác thê tử, chỉ đành cam chịu nuốt xuống: "Lần này cũng may nhờ có vị Cố công tử kia, nếu không có hắn, e rằng giờ này ta vẫn còn đang cắm mặt bận rộn ngoài kia."
Lý phu nhân đối với vị học tử trẻ tuổi chưa từng gặp mặt này vô cùng có hảo cảm: "Xem ra vị Cố công tử kia đúng là phúc tướng của ông rồi."
"Có phải phúc tướng hay không ta không rõ, nhưng quả thực là một người có bản lĩnh, hơn nữa lại cực kỳ hiểu chuyện, biết tiến biết lùi." Chuyện hôm nay tới trả Đề báo cũng chỉ gửi trả Đề báo rồi về, tuyệt nhiên chẳng đòi hỏi tiến vào gặp mặt.
Lý phu nhân bật cười: "Xem ra lão gia rất ưng đứa trẻ này nhỉ. Hiếm khi có kẻ lọt được vào mắt xanh của ông, sau này đưa hắn theo bên mình chỉ bảo thêm cũng là chuyện tốt. Huống hồ người ta còn là ân nhân cứu mạng của chúng ta. Hắn cũng là người có chí hướng khoa cử, vẫn bảo minh sư khó cầu, chi bằng ông trực tiếp nhận hắn làm đồ đệ đi."
"Để tính sau." Lý Huống không đáp ứng ngay. Ông và Cố Chuẩn dẫu sao cũng mới qua lại vài lần. Lý Huống từng bị ám hại một phen, nên đối với người ngoài luôn mang lòng phòng bị cực cao.
Ông quả thực có chút thiện cảm với Cố Chuẩn, nhưng muốn giữ lại bên mình để dìu dắt, còn phải xem hắn có đủ thiên phú đó hay không đã.
Bên này Lý Huống đang bàn luận chuyện của Cố Chuẩn, còn bên kia, Cố Trường An và Cố Trường Lạc cũng đang mải mê mang bức tranh ca ca vẽ cho mình đi khoe khoang khắp nơi.
Cặp song sinh lớn ngần này vẫn chưa từng có lấy một người bạn, bởi lẽ lũ trẻ trong thôn đa phần đều không ưa hai anh em chúng, ngày thường hay kiếm cớ bắt nạt. Nhất là với Cố Trường Lạc, đám con trai đặc biệt khoái trò túm bím tóc của con bé.
Cố Trường An cũng là đứa nóng tính, đứa nào ức hiếp muội muội nó là nó lao vào đánh liền. Có lần muội muội bị ức hiếp quá đáng, Cố Trường An dứt khoát đấm bay luôn ba cái răng của kẻ đó.
Kể từ bận ấy, chẳng còn kẻ nào dám tùy tiện động tay động chân nữa.
Tất nhiên cái giá phải trả cho hành động đó là Cố Chuẩn phải đi xin lỗi suốt ba ngày liền. Chạm mắt nhìn thấy dáng vẻ khép nép nhún nhường của ca ca đi dọn dẹp tàn cuộc thay mình, Cố Trường An từ đấy về sau chẳng bao giờ đánh người nữa.
Nó sợ rồi, sợ ca ca của nó phải chịu thêm tủi nhục.
Có điều quan hệ giữa hai đứa và lũ trẻ trong thôn vẫn chẳng hề cải thiện. Đám người trong thôn đặc biệt thích giễu cợt hai anh em vì nhà chúng nghèo rớt mồng tơi, chẳng có thứ gì đáng giá. Cặp song sinh đối với chuyện này vô cùng bất mãn, thế nên hễ có thứ gì tốt đều không nhịn được mang đi phô trương một chút.
Lần này cũng chẳng ngoại lệ, hai đứa cầm bức chân dung của mình vênh váo dạo quanh một vòng, trong bụng dương dương tự đắc cứ ngỡ mình vừa thắng được cả thiên hạ.
Cố Kim Sinh nhà Thôn trưởng khoanh tay, vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Chẳng qua chỉ là hai bức vẽ rách nát, có đáng để tụi bây coi như bảo bối thế không, đúng là đồ ếch ngồi đáy giếng chưa va chạm sự đời."
Cố Trường Lạc cong cớn đáp trả: "Đó là do ca ca ta tự tay vẽ, chỉ cần là ca ca ta vẽ, tất cả đều là bảo bối."
"Thứ cặn bã đó thì tính là cái thá gì? Ta đây vốn dĩ chẳng thèm khát."
Cố Trường Lạc hừ hừ nói: "Dẫu ngươi có thèm khát cũng chẳng có được đâu. Đâu phải ai cũng có được bảo bối như thế này, loại đồ tồi như ngươi vốn không xứng có được."
"Vậy thì ôm bảo bối của tụi bây cút cho khuất mắt ta!" Cố Kim Sinh bị chọc giận, đột ngột giơ tay đẩy mạnh Cố Trường Lạc một cái.
Xong đời rồi, Cố Trường Lạc hoảng hốt trong lòng, theo bản năng nhắm tịt mắt lại.
Thế nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng lại không hề ập tới. Cố Trường Lạc cảm nhận được cơ thể mình bị thứ gì đó đỡ lấy, mông còn chưa kịp chạm đất, căn bản không đau đớn chút nào.
Con bé hé mắt ra, đến khi nhìn rõ người vừa tới bỗng dưng mừng rỡ kêu lên: "Ca!"
Cố Chuẩn một tay bế bổng muội muội lên, đợi con bé đứng vững, hắn khẽ cúi đầu, chẳng nói chẳng rằng ghim chặt ánh mắt vào Cố Kim Sinh. Sâu trong đáy mắt lúc tỏ lúc mờ cuộn trào bão táp.
Hệ thống vừa bị cái miệng độc địa của Cố Chuẩn tổn thương đến mức tự bế, nháy mắt cũng phải đánh một cái rùng mình lạnh sống lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)