Cố Kim Sinh quả thực có một thoáng sợ hãi, nhưng nghĩ đến cha mẹ Cố gia đều đã qua đời, người làm đại ca như Cố Chuẩn cũng chỉ là một tên học trò nghèo biết đọc dăm ba chữ mà thôi, ngày thường còn phải nương nhờ vào ông nội hắn chống lưng cơ mà. Phế vật cỡ này căn bản chẳng đáng để bận tâm.
Nghĩ vậy, Cố Kim Sinh liền lấy lại dũng khí, cố ý hất cằm lên thật cao, khinh khỉnh nhìn Cố Chuẩn: "Ngươi muốn làm gì?"
Cố Trường An mấy lần siết chặt nắm đấm, nhưng cứ nghĩ tới lần trước vì đánh người mà đẩy đại ca vào thế khó xử, nó lại đành phải nhịn xuống.
Nó kéo kéo tay Cố Chuẩn, lí nhí nói: "Đại ca, đệ sắp chết đói rồi, chúng ta mau về nhà ăn cơm đi."
Cố Trường Lạc cũng cảm thấy dáng vẻ này của đại ca khá dọa người, liền vội ôm chầm lấy đùi Cố Chuẩn, vùi đầu vào trong, chỉ chừa lại hai búi tóc nhỏ xíu bên ngoài: "Trường Lạc cũng đói rồi."
Cố Chuẩn xoa đầu con bé.
Cố Kim Sinh “xì” một tiếng, lầm bầm: “Phi, còn tưởng ngươi lợi hại lắm, hóa ra chỉ là kẻ nhát gan.”
Cố Chuẩn không lên tiếng, cuối cùng vẫn quay người rời đi.
Cố Kim Sinh lập tức cảm thấy mình đã thắng, càng thêm đắc ý, thậm chí còn lớn tiếng chế giễu trước mặt đám bạn: “Đúng là một lũ phế vật! Hai đứa ngu kia còn tưởng đại ca trở về là có người chống lưng, ai ngờ đại ca của chúng cũng chỉ là một kẻ hèn nhát!
Cả nhà đều là một lũ vô dụng, như vậy mà còn muốn thi tú tài, chẳng phải nằm mộng sao? Hắn mà đỗ tú tài, thì ta đã là Trạng nguyên lang rồi!”
Lời này vừa dứt, trong đám trẻ con liền rộ lên một trận cười ầm ĩ.
"Khinh người quá đáng." Cố Trường An tức đến mức hai mắt đỏ hoe.
Nó căm ghét nhất là kẻ nào dám nói xấu đại ca nó, nửa lời cũng không cho phép.
Nó vừa định xông ra cãi lý với đám người kia, Cố Chuẩn đã cất lời: "Không phải nói đói rồi sao?"
"Đệ..." Sự chú ý của Cố Trường An bị phân tán, ngọn lửa giận vừa dâng lên tới ngực bỗng chốc bị đè ép xuống.
Nó có chút do dự. Tuy đại ca ở bên ngoài xưa nay tính tình ôn hòa, nhưng đến mức này mà vẫn không tức giận sao? Nếu không cho Cố Kim Sinh một bài học, sau này hắn còn không biết sẽ nói ra những lời khó nghe đến mức nào.
Cố Chuẩn cũng không để ý đến nó, nói xong liền tự mình ra sân, tiện tay bắc nồi lên. Nấu cơm vốn tốn thời gian, lúc củi đang cháy, hắn lấy từ trong thư nang ra một hộp điểm tâm đưa cho cặp song sinh.
Cố Trường Lạc chớp mắt. Nó trí nhớ kém, lại thuộc dạng “nhớ ăn không nhớ đánh”, Cố Chuẩn vừa lấy điểm tâm ra, nó đã quên sạch chuyện vừa bị bắt nạt, ríu rít hỏi:
“Đại ca, chẳng phải huynh nói tiền trong nhà đã hết rồi sao?”
“Lúc tối trở về, ta ghé qua thư tứ nhận hai quyển sách mang về chép, chưởng quỹ thấy ta quen biết nên ứng trước cho một ít bạc.”
Cố Chuẩn không thường xuyên chép sách, nhưng thỉnh thoảng lúc bài vở không nhiều cũng nhận làm. Chữ của hắn trong đám cùng tuổi xem như xuất chúng, chép vừa ngay ngắn lại không sai một chữ, loại sách như vậy thường bán được giá cao hơn, chưởng quỹ dĩ nhiên cũng vui lòng hợp tác với hắn. Vì thế khi Cố Chuẩn đề nghị ứng trước tiền, chưởng quỹ liền lập tức đồng ý.
Cố Trường Lạc nghe xong liền vui vẻ nói:
“Chưởng quỹ này thật là người tốt.”
Cố Trường An cầm một miếng điểm tâm, lại muốn đưa cho Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn hơi nhíu mày:
“Ta không thích mấy thứ ngọt ngấy này.”
Cố Trường An đành thôi, xem ra đại ca quả thật không thích ăn điểm tâm.
Thấy hai đứa ăn uống vui vẻ, Cố Chuẩn mới lấy vài miếng mang sang nhà Ngô thẩm.
Cháu nội nhỏ của Ngô thẩm mới ba tuổi, đúng độ thích đồ ngọt. Nhưng Cố Chuẩn vừa mang đồ tới liền bị bà mắng một trận: “Đứa nhỏ này sao vẫn không biết lo liệu cuộc sống, thứ quý giá thế này có thể không mua thì đừng mua, chẳng lẽ còn ăn thay cơm được sao?”
“Chỉ thỉnh thoảng mua một lần, nếu bảo mua thường xuyên thì con cũng không có tiền.” Cố Chuẩn giải thích.
“Ngươi đó, mua thì thôi còn mang sang đây, thứ này đắt như vậy.”
Ngô thẩm vẫn lải nhải, xót tiền thay hắn. Nhưng con dâu bà thì dứt khoát hơn, đã cầm lấy cho đứa nhỏ ăn, vừa đút vừa nói:
“Nương lo chuyện đó làm gì? Người ta là Cố Chuẩn, còn giỏi hơn nương nhiều, đổi lại là nương chưa chắc đã làm được như hắn.”
Lời này là thật. Tuổi còn nhỏ mà đã một tay nuôi lớn đệ muội, tuyệt không phải chuyện người thường làm được.
Hôm nay Cố Chuẩn đến đây cũng không chỉ để đưa đồ ăn. Thấy đứa trẻ ăn gần xong, hắn mới hỏi: “Hôm nay con thấy cháu nội nhà thôn trưởng, hành sự… dường như có phần ngang ngược.”
Ngô thẩm sững lại, rồi chậm rãi quay người, nhíu mày nói: “Đúng vậy, tính tình đứa trẻ đó quả thật không dễ chọc. Ngày thường nó đã ngang ngược, chỉ là nể mặt ông nội nó nên người ngoài cũng không tiện gây chuyện. Hai lần trước ta thấy nó bắt nạt Trường Lạc nên nói vài câu, kết quả ngươi đoán xem nó làm gì? Nó cầm đá ném thẳng vào mặt ta!
Không vừa ý là trong miệng chẳng có nổi một lời tử tế. Ông nội nó cũng là người có chút danh tiếng, sao lại dạy ra đứa cháu như vậy? Tuổi nó cũng không còn nhỏ, hiện giờ đã như thế, sau này còn tốt đẹp được sao? Nuôi ra loại con cháu như vậy, ta thấy ngày lành của nhà họ cũng chẳng còn bao lâu nữa.”
Ngô thẩm nói xong lại dặn: “Lời này ta chỉ nói với mình ngươi, đừng kể cho người khác nghe.”
“Thẩm yên tâm.” Cố Chuẩn cười nhẹ: “Con sẽ không nói bừa.”
“Ta biết ngươi kín miệng.” Ngô thẩm lúc này mới yên tâm.
Rời khỏi Ngô gia, Cố Chuẩn nhìn quanh một vòng. Khói bếp lượn lờ, cảnh tượng yên bình, nhưng trong lòng hắn lại thấy nực cười. Một thôn lớn như vậy, lại không có chỗ dung thân cho gia đình hắn.
Về nhà không lâu, Cố gia vốn lâu ngày không có khách lại xuất hiện hai vị khách không mời mà đến. Cố Vĩnh Ninh nghe tin cháu nội gây chuyện, cố ý dẫn nó tới xin lỗi.
“Đứa nhỏ nhà ta ngày thường được nuông chiều, nói năng không biết chừng mực, nếu có chỗ nào đắc tội mong các ngươi bỏ qua.”
“Đều là người cùng thôn, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, ta cũng không muốn làm quan hệ trở nên căng thẳng, ngươi nói có phải không, Cố gia đại lang?”
Cố Chuẩn nghe vậy liền bật cười.
Những lời này tuy nói là xin lỗi, nhưng sao hắn lại nghe ra mùi cao cao tại thượng?
Cố Vĩnh Ninh vốn cũng không phải thật tâm xin lỗi. Với thân phận của ông ta, còn chưa đến mức phải hạ mình trước Cố Chuẩn. Ông ta chỉ coi trọng danh tiếng, nên mới tới một chuyến để tránh điều tiếng.
Nói thật, Cố Vĩnh Ninh cũng chẳng có thiện cảm với Cố Chuẩn. Thôn Hạnh Lâm không lớn, người trong thôn không họ Cố thì họ Ngô, mà số người thuê ruộng nhà họ Cao lại không ít. Đã thuê ruộng thì tất nhiên phải cùng một phe với họ Cao. Họ Cao luôn gây khó dễ cho Cố Chuẩn, người trong thôn cũng cáo mượn oai hùm mà hùa theo. Nếu không phải từ nhỏ Cố Chuẩn đã biết gây dựng thanh danh, thì hiện tại cũng không thể dễ sống như vậy.
Mà Cố Vĩnh Ninh thân là nhân vật có uy tín trong thôn, lại là thôn trưởng do Cao Sùng Đức nâng đỡ, đương nhiên có sự bài xích với Cố Chuẩn. Chỉ là ông ta khéo làm người, tuy nhận ân huệ của Cao Sùng Đức, nhưng ngoài mặt cũng không trực tiếp gây khó dễ.
Nói vài câu cho có lệ, Cố Vĩnh Ninh liền dẫn cháu nội rời đi. Đi được một đoạn, ông ta mới dừng lại dặn dò:
“Không phải đã bảo ngươi đừng thân cận với hai đứa trẻ nhà họ Cố sao? Chúng sinh ra đã không lành, khắc cha khắc mẹ, ngươi mà lại gần, lỡ dính phải vận xui thì sao?”
Cố Kim Sinh không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi, mấy lời này con nghe đến phát chán.”
“Chỉ mong ngươi nghe lọt tai, đừng gây chuyện cho ta là được.”
“Gây chuyện gì chứ? Chọc chúng mà cũng gọi là gây chuyện sao?”
Cố Chuẩn đứng bên cửa, nhìn theo hai ông cháu cho đến khi khuất hẳn.
Cố Trường An và Cố Trường Lạc không biết từ lúc nào đã đứng sát bên hắn. Thấy hắn cứ nhìn ra ngoài, biết hắn không vui nên cũng đứng cùng.
Cố Chuẩn thấy bọn chúng lại gần, lập tức kìm nén cảm xúc. Mãi đến lúc bước vào thư phòng, hắn mới lên tiếng gọi hệ thống:
"Ngươi đi tra xem Cố Vĩnh Ninh mấy năm nay tổng cộng đã tham ô của Nghĩa thương bao nhiêu lương thực."
Thôn Hạnh Lâm có thiết lập Nghĩa thương, lúa gạo bên trong đều do các hộ đóng góp, mỗi lần nhập kho đều phải ghi sổ sách cẩn thận để phòng khi mất mùa đói kém. Nhưng vì trong thôn không có nhà kho chung, nên số lúa này đều gửi ở nhà Thôn trưởng, nhà họ rộng rãi nên dư sức chứa.
Hệ thống thấy khó hiểu: [Sao ngươi dám chắc nhà ông ta tham ô lương thực?]
“Nếu chút manh mối này mà ta còn không biết, thì sớm đã bị người ta nhai tươi nuốt sống rồi, ngươi tưởng ai cũng ngu như ngươi chắc?”
“Nếu chút chuyện này ta cũng không biết, thì sớm đã bị người ta xé xác rồi. Ngươi tưởng ai cũng ngu như ngươi?”
Hệ thống nghẹn họng.
Nó còn đang định mượn việc này để ép Cố Chuẩn cầu xin, Cố Chuẩn lại nói tiếp:
“Ngươi giao nhiệm vụ cho ta, ta đã làm. Nay ta cần ngươi làm việc, ngươi tự nhiên phải làm cho tốt. Đừng suốt ngày nói mình lợi hại, cuối cùng chút việc nhỏ cũng làm không xong, vậy ta giữ ngươi lại làm gì? Nếu thật vô dụng, chi bằng đường ai nấy đi.”
Hệ thống tức nghẹn.
Nó quyết tâm phải tra rõ chuyện của Cố Vĩnh Ninh!
Chỉ trong một ngày, hệ thống đã tra rõ cả tổ tông mười tám đời của ông ta, thậm chí số lương thực tham ô cũng chính xác đến từng cân từng lạng.
Hệ thống quả thực đã chứng minh được năng lực của bản thân. Tuy đôi lúc nó ăn nói hơi ngu ngốc, cũng làm ra vài chuyện dở khóc dở cười, nhưng việc đi điều tra một tay Thôn trưởng tép riu thì đối với nó chỉ là chuyện vặt.
Chỉ qua một ngày ngắn ngủi, hệ thống đã nắm rõ cặn kẽ tông chi mười tám đời nhà Cố Vĩnh Ninh, thậm chí số lương thực ông ta tham ô hệ thống cũng nắm được con số chính xác đến từng cân từng lạng.
Không sai, nó chính là lợi hại như vậy! Trên đời này, hệ thống có bản lĩnh như nó đã không còn nhiều. Gặp được mà không biết trân trọng, thì đúng là đồ khốn.
Nó cũng không nhắm vào ai, chỉ là dạo gần đây cái tên khốn kia chèn ép nó ngày càng nhiều, rõ ràng đã chẳng coi nó ra gì nữa rồi. Không đúng, là từ đầu đến cuối hắn chưa từng coi nó ra gì!
Hệ thống vốn định nhân cơ hội này mà khoe khoang một phen trước mặt Cố Chuẩn, nào ngờ tên kia quá đáng ghét, vừa nghe xong điều mình muốn biết liền lập tức trở mặt, căn bản chẳng buồn để ý nó nói gì, khiến hệ thống hăm hở mà đến, ủ rũ mà về, trong lòng nghẹn một bụng tức, đừng nói có bao nhiêu khó chịu.
Nhưng Cố Chuẩn hoàn toàn không quan tâm nó nghĩ gì. Dùng xong liền vứt, đây chính là thái độ nhất quán của hắn đối với hệ thống. Có điều, sau khi biết được tin tức, Cố Chuẩn lập tức bắt tay hành động.
Hệ thống nhìn hắn làm việc dứt khoát như vậy, bản thân cũng giật mình.
…
Hôm sau lên lớp, bài Trương tiên sinh giảng dạy lại vừa vặn là phần Hiến Vấn trong Luận Ngữ.
Trương tiên sinh cao giọng đọc: “Hoặc viết: ‘Dĩ đức báo oán hà như?’ Tử viết: ‘Hà dĩ báo đức? Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức.” [1]
Cố Chuẩn nghe xong, trong lòng rất tán đồng.
Hệ thống lại hỏi: [Ngươi làm vậy chẳng phải cũng có rủi ro sao? Cho dù có thể đạt được mục đích, nhưng chẳng phải cũng bại lộ bộ mặt thật của ngươi trước một người khác hay sao? Ngươi không sợ danh tiếng tốt mà ngươi vất vả gây dựng bao năm nay sẽ tan thành mây khói sao?]
Cố Chuẩn tay không buông sách, kiên nhẫn giải thích cho cái thứ ngu ngốc này nghe: "Danh tiếng là thứ chỉ có thể dệt hoa trên gấm, chứ không thể đưa than sưởi ấm trong tuyết [2]. Đối với ta nó chỉ là một công cụ, không phải thứ nhất thiết phải có."
Cùng lúc đó, Cố Vĩnh Ninh vừa mới đốc thúc cháu nội luyện chữ xong, trong nhà bỗng nhiên có người xông tới. Không phải một người, mà là một đám người!
Cố Vĩnh Ninh sững sờ nhìn đám khách không mời mà tới mang theo đòn gánh và quả cân xông thẳng vào nhà mình, hồi lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Ông ta nhìn về phía người dẫn đầu là lý chính, còn có Ngô Dụng - kẻ nhiều năm qua vẫn luôn muốn kéo ông ta xuống - trong lòng nén giận hỏi: “Các ngươi muốn làm gì?”
Xông thẳng vào nhà ông ta một cách trắng trợn như vậy, quả thực chẳng thèm coi ông ta ra gì nữa!
Ngô Dụng lập tức lên tiếng trước: “Cố Vĩnh Ninh, bớt ở đây làm bộ làm tịch đi, ngoan ngoãn khai thật ra, ngươi có phải đã tham ô lúa gạo trong Nghĩa thương rồi không?”
“Ngươi...” Chỉ một câu đã khiến tim Cố Vĩnh Ninh nhảy lên tận cổ họng:
“Hoàn toàn là nói bậy! Chuyện này tuyệt đối không thể có, các ngươi nghe ai nói linh tinh?”
“Nghe ai nói, ngươi không cần biết. Dù sao hôm nay mọi người đều đã có mặt đông đủ, trong nghĩa thương có bao nhiêu lương thực, sổ sách đều ghi chép rõ ràng. Nếu ngươi thật sự quang minh chính đại, vậy thì lập tức mở kho cho chúng ta vào cân lại.
Nếu thiếu dù chỉ một cân một lạng, vậy chứng tỏ ngươi quả thực đã tham ô. Nếu không có, ta sẽ đích thân tạ lỗi với ngươi cũng chưa muộn.
Thế nào, mở hay không mở?”
Cố Vĩnh Ninh sao dám mở?
Ngô Dụng đanh giọng quát: “Nói! Rốt cuộc mở hay không?!”
Cố Vĩnh Ninh sợ đến mức râu cũng run lên.
Giấy không gói được lửa.
Chỉ là, ở trong hoàn cảnh ấy, có mấy ai dám chắc mình không sinh lòng tham? Một khi đã bắt đầu lấy trộm, liền không thể dừng lại.
Huống hồ những việc này hắn làm xưa nay đều vô cùng kín kẽ, chưa từng bị người ngoài phát giác.
Vậy mà hôm nay…
Rốt cuộc đám người này đã từ đâu nghe được tin tức?
*Chú thích:
[1] Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức: Trích từ Luận Ngữ. Ý nghĩa: Có người hỏi "Lấy đức báo oán thì sao?", Khổng Tử đáp: "Vậy lấy gì báo đức? Phải lấy sự ngay thẳng (công lý) báo oán, lấy đức báo đức."
[2] Dệt hoa trên gấm, đưa than sưởi ấm trong tuyết: Dịch từ thành ngữ Cẩm thượng thiêm hoa, tuyết trung tống thán. Ý chỉ việc bồi đắp thêm vào thứ vốn đã tốt đẹp (không đáng quý bằng) việc giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn nguy nan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)