"Dám hỏi mấy vị đại nhân đang nói chuyện gì vậy?"
Mấy tên nha dịch không hẹn mà cùng ngậm miệng lại. Trong nha môn rất hiếm khi thấy người lạ, trừ phi là tới đánh trống kêu oan, nhưng người trước mắt này, rõ ràng không phải.
Trần Phong thấy quen mắt, nghĩ kỹ một chút liền nhớ ra, đây hẳn là thư sinh đã cứu Lý đại nhân mấy hôm trước. Sở dĩ hắn nhớ rõ như vậy, phần lớn là do dung mạo vị này quá mức xuất chúng.
Phàm là những người dễ bị người ta nhớ mặt, không phải là đẹp đến mức khó tin thì cũng là xấu xí kỳ dị. Đại khái do vẻ ngoài Cố Chuẩn khiến người ta chẳng hề sinh lòng phòng bị, lại còn thấy cách ăn mặc là một học tử, mấy tên nha dịch liền lập tức kể hết mọi chuyện xảy ra mấy ngày gần đây. Chuyện này vốn cũng chẳng phải bí mật gì, chỉ là người bình thường không để ý nên chẳng biết nhiều.
Sự tình vốn phải nói từ vài ngày trước, hôm đó huyện nha đột nhiên có người tới, báo rằng nam chủ nhân một hộ gia đình ở ngõ Nam Môn trong huyện thành bị giết chết ngay tại nhà.
Phàm là chuyện liên quan đến án mạng, huyện nha bên này ắt phải lập tức chạy tới điều tra. Kết quả án mạng là thật, bị sát hại cũng là thật.
Người tên Vương đồ tể này chết thật xui xẻo. Phụ mẫu hắn mất sớm, lại chưa lấy vợ, lúc bị giết chẳng có ai ở hiện trường. Ngay cả việc báo quan cũng là do hàng xóm thấy hắn cả ngày không ra khỏi cửa, nhịn không được tò mò mới chạy sang ngó thử một cái. Ai ngờ một cái liếc mắt này, suýt chút nữa dọa người nọ chết khiếp.
Lúc Lý đại nhân dẫn người tới tra án, người hàng xóm kia vẫn chưa hết bàng hoàng, cứ một mực khẳng định không phải mình giết người, chỉ sợ bị người khác nhận nhầm là hung thủ.
Mấy tên nha dịch vốn tưởng hắn đang chột dạ, sau khi tra xét một hồi, người này quả thực không phải do người hàng xóm giết.
Cũng có người vẫn thấy người hàng xóm này chột dạ, bị Lý đại nhân gõ đầu cảnh cáo vài câu mới chịu thôi. Chỉ là rốt cuộc ai đã ra tay giết người, lại trở thành một ẩn số. Vì chuyện này, người trong huyện nha có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng, ngay cả Lý đại nhân cũng chẳng được nhàn rỗi. Không ăn không ngủ lục soát suốt hai ngày, vậy mà vẫn hoàn toàn vô vọng.
Bước ngoặt của sự việc nằm ở ngày hôm qua.
Sáng hôm qua trong huyện thành lại xảy ra một vụ án mạng. Người chết là một góa phụ, thường gọi là Hồ Tam Nương, cách thức tử vong hệt như Vương đồ tể. Chỉ là lần này khá hơn chút, có người trông thấy hung thủ hành hung. Vốn dĩ người trong huyện nha đều tưởng lần này có nhân chứng, ắt sẽ nhanh chóng tóm gọn được tặc nhân. Nào ngờ đâu, nhân chứng kia tuy nhìn thấy kẻ gian, nhưng lại không thể miêu tả rõ ràng dung mạo của hắn. Vị sư gia thạo vẽ chân dung trong huyện nha lại đúng lúc đi vắng. Kẻ ở lại có thể vẽ được nhưng bức chân dung vẽ ra dựa trên lời miêu tả của người nọ lại xấu xí tệ hại. Lý đại nhân vẽ thì rất đẹp, nhưng đưa ra thì người kia lại bảo không giống, còn nói tên kia không dễ nhìn đến thế.
Cuối cùng hết cách, bọn họ đành cầm bức chân dung xấu xí kia ra ngoài tìm người, kết quả dĩ nhiên chẳng cần nói cũng biết. Bức họa xấu xí đến nhường này, tìm ra được người mới là chuyện lạ.
Cố Chuẩn lịch sự hỏi: "Bức tranh này, ta có thể xem thử không?"
"Cũng chẳng phải bảo bối gì, ngươi muốn xem thì cứ xem đi." Trần Phong móc luôn tờ giấy vẽ từ trong túi ra.
Cố Chuẩn đón lấy nhìn thử, cũng im lặng một thoáng.
"Thế nào, đã từng gặp chưa?"
Cố Chuẩn trả bức tranh lại: "Người có tướng mạo thế này, quả thực chưa từng gặp qua."
"Đừng nói là ngươi, bọn ta cũng chưa từng thấy qua." Trần Phong lầm bầm: "Cũng không biết tên này rốt cuộc trông ra cái dạng gì."
Cố Chuẩn ngẩng đầu lên: "Hay là để ta thử xem sao."
Những người có mặt đều sững sờ, đưa mắt nhìn nhau một cái, rồi lại chần chừ quan sát Cố Chuẩn.
Trần Phong khựng lại một lát, tiếp lời nói: "Vị công tử này đừng vội cậy mạnh, việc này tuy nhỏ nhưng không phải ai cũng làm được đâu."
"Chuyện này ta tự khắc biết rõ. Chỉ là vụ án này nghiêm trọng, nếu không sớm phá án e rằng sẽ dấy lên sự hoang mang. Thứ ta học tuy không phải lối vẽ truyền thống, nhưng biết đâu có thể giải quyết được việc gấp hôm nay."
Đám nha dịch bên cạnh đều không phục, ồn ào nói cái gì mà ngay cả Lý đại nhân cũng không vẽ ra hồn, một thư sinh trẻ tuổi như hắn lại càng không cần bàn tới.
Trần Phong chỉ giơ tay lên, ý bảo bọn họ im lặng.
Lúc nhìn về phía Cố Chuẩn một lần nữa, khuôn mặt có phần tinh ranh của Trần Phong cũng thêm phần nghiêm túc. Hắn đưa tay về phía Cố Chuẩn, làm động tác mời hắn vào trong.
Cố Chuẩn đi theo sau.
May thay nhân chứng kia sống ngay gần đó, chẳng bao lâu đã được gọi tới huyện nha.
Cố Chuẩn mới hỏi vài câu đã hiểu rõ vì sao người này lại khó vẽ đến vậy. Nói đi nói lại, vẫn là do sự bình thường gây ra. Tên hung thủ kia chẳng qua chỉ mang tướng mạo phổ thông, trên mặt căn bản không có lấy một đặc điểm nổi bật nào. Người như vậy đặt giữa đám đông sẽ chẳng ai mảy may chú ý, đối với một người xưa nay chưa từng quen biết mà nói, vẽ ra được mới là chuyện lạ.
Thế nên Cố Chuẩn cũng không bám lấy đặc điểm nhận dạng trên mặt và thân thể hắn nữa, chỉ dùng những người trong huyện nha này làm mẫu so sánh. Hỏi cho rõ vóc dáng giống ai, chiều cao giống ai, khuôn mặt giống ai, buộc tóc hay xõa tóc... Còn về phần lông mày và ánh mắt, Cố Chuẩn cũng chỉ hỏi sơ qua. Đằng nào thì cứ bám vào nét bình thường vô vị mà vẽ là được, quan trọng nhất là phải hỏi tư thế, hỏi thật rõ lúc trông thấy tên hung phạm đó hắn đang làm gì, tư thế bỏ trốn ra sao. May mà nhân chứng bắt gặp kẻ đó vào ban ngày, dù ánh sáng có phần lờ mờ, nhưng những gì cần thấy đều đã thu vào tầm mắt, những câu hỏi của Cố Chuẩn ông ta đều có thể đáp lại rành rọt.
Cố Chuẩn tiện tay vung bút. Chẳng bao lâu sau, một bức chân dung đã hoàn thành.
Đám người lập tức xúm lại xem.
"Suỵt..." Có người hít sâu một hơi lạnh: "Bức chân dung này..."
Tiền sảnh ồn ào như vậy, Lý Huống ở thư phòng đương nhiên không thể hoàn toàn không hay biết. Ông vừa mới phê duyệt xong công văn, đang định hỏi đám nha dịch xem kết quả truy lùng buổi sáng ra sao, liền nghe thư đồng bẩm báo nhóm nha dịch đang tụ tập ở tiền sảnh, bên đó dường như có khách đến, cũng chẳng rõ rốt cuộc là ai.
"Cái đám này, chính sự không lo làm, sao lại lêu lổng trong huyện nha làm loạn thế này?" Lý Huống có chút không vui, cộng thêm lần bị thích khách tập kích đợt trước đám nha dịch này quả thật chẳng làm nên trò trống gì, ông liền buông công văn xuống lập tức rảo bước ra ngoài, định bụng trách mắng vài câu.
Thế nhưng vừa bước tới tiền sảnh, đã nghe thấy tiếng người kinh hô:
"Đúng rồi đúng rồi, chính là người này!" Người cất tiếng thảng thốt chính là vị nhân chứng kia: "Tướng mạo hung ác này, tư thế bước đi này, quả thực giống hệt tên tặc nhân đó! Thần kỳ thật, ngươi chưa từng gặp qua sao lại vẽ ra được vậy?"
Chuyện này chẳng riêng gì ông ta tò mò, đám người Trần Phong cũng thấy kỳ lạ vô cùng, cứ nhìn chằm chằm vào Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn cất bút than của mình đi: "Không phải ngươi đã kể lại cho ta nghe sao?"
"Ta..." Nhân chứng nọ suy tư nửa ngày, nhất thời kích động đến mức chẳng nhớ nổi ban nãy mình vừa nói những gì. Mấy câu nói này ông ta đã bị chất vấn không biết bao nhiêu lần, nhưng nói nhiều quá, ông ta cũng cảm thấy toàn là lời vô nghĩa, chẳng được tích sự gì. Thế nhưng lúc này nhìn thấy bức tranh này, ông ta bỗng nhiên hiểu ra một điều, phế vật căn bản không phải là ông ta có được hay không!
"Đang xem gì mà vui vậy?"
Một thanh âm đột ngột vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của mọi người.
Đám người Trần Phong đối với giọng nói này dĩ nhiên quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, theo bản năng liền bước tới hành lễ: "Đại nhân, sao ngài lại ra đây?"
"Chưa bước qua cửa đã nghe các ngươi nhao nhao ồn ào, rốt cuộc là bức họa gì vậy?" Lý Huống từ lâu đã nhìn thấy Cố Chuẩn, liền đi thẳng về phía hắn ngó qua một cái.
"Chính là bức họa này." Trần Phong cung kính dâng lên.
"Bức họa này..." Lý Huống khẽ nhíu mày. Ông ngắm qua không ít tranh, nhưng kỳ lạ như thế này thì quả là lần đầu tiên. Thế nhưng kỳ lạ thì có kỳ lạ, lại chân thực và sống động hơn tất thảy những bức tranh ông từng xem. Sự đan xen giữa bóng tối và ánh sáng vô cùng sắc nét, hệt như một con người bằng xương bằng thịt đang sống động trên mặt giấy.
Cố Chuẩn giải thích: "Đây gọi là tranh phác họa, dùng bút than mà thành. Dù hiện tại nhìn vào chẳng mang chút thi vị, nhưng ưu điểm chính là ở tính chân thực."
"Thế này chẳng phải quá chân thực rồi sao." Nhân chứng nọ khen ngợi không ngớt lời: "Quả thực là như thổi hồn cho người trong tranh sống dậy, cái thần thái này, vóc dáng này, hoàn toàn ăn khớp với kẻ hôm qua ta nhìn thấy."
"Thực sự là giống y như đúc sao?" Lý đại nhân nhướng mày dò xét.
Người nọ quả quyết gật đầu như gà mổ thóc, vô cùng chắc chắn.
"Cũng được." Lý Huống lúc này quả thực đang bận sứt đầu mẻ trán, nếu không ông nhất định sẽ giữ Cố Chuẩn lại hàn huyên thêm vài câu. Theo những gì ông biết, phong cách vẽ của Trương tiên sinh hoàn toàn không phải lối vẽ này. Chợt nhớ ra việc Cố Chuẩn đến hôm nay là để mượn Đề báo, Lý đại nhân vội sai thuộc hạ đem Đề báo của ngày hôm trước tới đưa cho hắn.
"Ngươi cứ xem trước đi, lúc nào đọc xong trả lại cũng không muộn. Giờ ta còn có việc, không tiện bồi tiếp nữa." Lý Huống lên tiếng.
Cố Chuẩn thuận miệng đáp lời: "Đại nhân cứ đi xử lý công vụ."
Công việc xong xuôi, Cố Chuẩn không nhúng tay sâu vào nữa. Thẩm tra vụ án, vốn dĩ là chức trách của đám nha dịch.
Lý Huống quả thực cực kỳ nôn nóng muốn giải quyết triệt để chuyện này, án mạng liên quan đến mạng người, cứ thả mặc cho hung phạm tự tung tự tác như thế đúng là quá hiểm nguy, ai biết được liệu sau này hắn có xuống tay giết thêm người hay không? Nay có thêm manh mối, Lý Huống thậm chí chẳng màng thay quan phục, phi thẳng ra ngoài.
Ông rời đi, Cố Chuẩn cũng nhanh chóng rời đi.
Trên đường đi Trần Phong vẫn không rời mắt khỏi bức họa, càng ngắm càng khâm phục. Người ta thường bảo cao thủ vốn ở dân gian, lời này quả nhiên chẳng sai, xem ra chẳng bao lâu nữa bên người Lý đại nhân của bọn họ sẽ thu nạp thêm một vị hiền tài.
Đến khi Cố Chuẩn trở lại học đường, lớp học buổi chiều vẫn chưa bắt đầu. Hắn tranh thủ thời gian nghỉ trưa vội vàng chép lại một bản Đề báo.
Trong lúc chép lại, hắn cũng đồng thời xem qua nội dung một lượt. Đây cũng là lần đầu Cố Chuẩn tiếp xúc với Đề báo. Lý do hắn coi trọng thứ đồ này như vậy, một phần vì sự hiếu kỳ, một phần cũng là muốn nắm bắt động tĩnh trên triều đình. Tỷ như Đề báo hôm qua, trên đó ghi chép vài tranh cãi trong triều. Đại Lương và Bắc Nguyên đối đầu, phái chủ chiến và phái chủ hòa trên triều đình tranh cãi nảy lửa. Cố Chuẩn tinh mắt nhận ra, trong phe chủ chiến có vài vị đại thần mang họ Lý, lại còn giữ những chức vị cao. Vị Lý huyện lệnh của bọn họ bị giáng chức tới huyện Diêm Quan này, chẳng lẽ cũng bắt nguồn từ cuộc chiến giữa phái chủ hòa và phái chủ chiến?
Bên cạnh đó, Cố Chuẩn còn phát hiện một tờ công văn liên quan đến chính sách về muối, phần còn lại cũng chẳng có gì đáng lưu tâm.
Hệ thống không tài nào hiểu nổi: [Ngươi xem cái thứ này còn ngắm ra được hoa sao?]
Cố Chuẩn cười khẩy một cái: "Kẻ ngu ngốc dĩ nhiên chẳng thể nhìn ra điều gì."
[Ngươi mắng ai ngu đấy?]
"Chẳng cần nói cũng tự hiểu."
Hệ thống quả thực tức muốn nổ tung.
Nó cuối cùng cũng nhận ra, bất luận kẻ này bên ngoài thể hiện lễ độ đến mức nào, cũng không thể che đậy được sự thật hắn là một tên khốn kiếp có cái miệng vô cùng độc địa. Có trách thì chỉ trách ban đầu não nó bị lừa đá, mới ngây thơ cho rằng mình có khả năng cảm hóa tên phản diện này và thay đổi cái kết cục khốn nạn kia.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, Đề báo của Cố Chuẩn cũng chép gần đủ. Bao năm nay chép sách hắn đã luyện ra được một thân bản lĩnh, chữ viết dù nhanh nhưng lại chẳng có nét nào chướng mắt.
Chỉ là Cố Chuẩn đã từng chiêm ngưỡng qua nét chữ của Trương tiên sinh, so với thư pháp của Trương tiên sinh thì những con chữ của hắn lúc này vẫn còn kém xa. Suy cho cùng vẫn là do luyện chưa tới, cũng chẳng có lấy một bản chữ mẫu tử tế. Nhớ tới phần thưởng hệ thống từng hứa hẹn, Cố Chuẩn thầm nghĩ hắn nên dồn tâm trí nhiều hơn vào huyện nha mới được.
Vùi mình một ngày ở trường học, chiều tối về đến nhà, Cố Chuẩn vẫn nhốt mình trong phòng miệt mài luyện vẽ phác họa.
Hệ thống liếc mắt xem qua, phát hiện mấy bóng người trên đó hệt như đúc từ một khuôn, Cố Chuẩn vẽ không thấy ngán chứ nó nhìn mà phát ngán đến tận cổ rồi.
[Ngươi không thể đổi người khác để vẽ sao? Chẳng phải đệ đệ thì là muội muội, vẽ mãi bao nhiêu bức ngươi không thấy chán à?]
Cố Chuẩn dừng bút, lúc này hắn mới sực tỉnh lại, không ngờ bản thân đã vẽ ra nhiều đến thế. Bức Trường Lạc đang giở tính trẻ con này, bức Trường An tự chải đầu này, rồi cả bóng dáng hai đứa trẻ đứng ngóng đợi hắn sau cánh cửa...
Cố Chuẩn khẽ thở dài một tiếng, không tiếp tục vẽ nữa, trực tiếp thoát khỏi không gian.
Hệ thống không rõ ngọn nguồn, ở phía sau dồn dập chất vấn: [Này, mấy bức tranh này ngươi có định giữ lại hay không? Cần thì ta cất đi, không cần thì ta quăng luôn nhé, để ở đây tốn diện tích ra.]
[Ta đang nói chuyện với ngươi đấy? Tên này, nói chuyện với ngươi chẳng có thú vị gì cả, rốt cuộc có cần không...]
Vẫn lặng thinh không có tiếng đáp lại.
Hệ thống quả thực bị mài đến mức chẳng còn tí hỏa khí nào. Ông trời ngó xuống mà xem, sao nó lại vớ phải một tên ký chủ thế này chứ?
Cố Chuẩn đặc biệt để tâm tới vụ án lần này. Trưa ngày hôm sau, hắn lại tới huyện nha.
Việc trả lại Đề báo chỉ là cái cớ, điều hắn thực sự muốn biết, là đã bắt được tên hung thủ đó hay chưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)