Từ khoảnh khắc Cao Tu Văn bước ra ngoài, Cố Chuẩn đã biết chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng êm xuôi, nhưng hắn cũng chẳng bận tâm nữa. Đám người nhà họ Cao kia, hắn sẽ không buông tha cho bất cứ kẻ nào. Thêm thù hay bớt oán, thực chất cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Cố Chuẩn đoán không sai, Cao Tu Văn chân trước vừa về đến nhà, buổi trưa Cao Sùng Đức đã đích thân dẫn con trai tới cửa.
Hôm nay không phải là ngày Hưu mộc [1], Cao Sùng Đức không phải là vừa nghe được tin ở nha môn đã vội vàng chạy về bồi tội đấy chứ? Nếu đúng là vậy, mức độ coi trọng chuyện học hành thi cử của cả nhà họ Cao đúng là khiến người ta kinh ngạc, Cố Chuẩn thầm nghĩ.
Cao Sùng Đức đi thẳng tới thư phòng của Trương tiên sinh.
Giữa trưa ông ta cất công tới bái kiến, dù Trương tiên sinh chướng mắt cả nhà bọn họ, cũng không thể làm ra hành động đuổi khách từ ngoài cửa. Vì thế, Trương tiên sinh đành nén sự bực dọc để nghe ông ta tạ lỗi.
Trương tiên sinh cả đời hận nhất là hạng người đạo đức giả. Rõ ràng trong bụng hận ông thấu xương, ngoài mặt lại vẫn phải bày ra cái bộ dạng cung kính. Thật là làm người khác gớm tởm mà cũng làm gớm tởm chính mình, hà tất phải tự chuốc khổ?
Cao Sùng Đức càng nói, ấn tượng của Trương tiên sinh về Cao Tu Văn lại càng tệ hại.
Cao Sùng Đức nói đến khô cả họng cũng chẳng thấy vị trước mặt có chút phản ứng nào, trong bụng đã sớm ghi hận người này rồi. Nhưng e ngại danh tiếng tốt của Trương tiên sinh trong giới văn nhân, ông ta đành nén sự bất mãn xuống, tiếp tục nói: "Tiên sinh, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Văn ca nhà chúng ta. Lần này là nó làm không đúng, mất đi thể thống. Nếu trong lòng ngài vẫn còn bất mãn thì cứ việc dạy dỗ, nhà họ Cao chúng ta tuyệt đối không có nửa lời oán thán."
"Ta sao dám dạy dỗ Cao đại công tử? Chẳng phải là tự rước bực vào mình sao." Trương tiên sinh căn bản chẳng thèm để mắt tới hai cha con nhà này, chỉ cúi người tiếp tục vẽ tranh.
Cao Sùng Đức cười đến cứng đờ cả mặt: "Tiên sinh trong lòng còn giận là lẽ đương nhiên, ai bảo Văn ca nhà chúng ta thực sự làm sai chứ? Cũng trách nó ngu dốt, ngay cả một bài văn đơn giản thế mà cũng viết không xong."
Trương tiên sinh liếc Cao Sùng Đức một cái, buông lời mỉa mai: "Con người quý ở chỗ biết mình là ai, nhận ra mình ngu dốt chứng tỏ các ngươi vẫn còn chút biết thân biết phận."
Cao Sùng Đức suýt chút nữa không nhịn nổi.
Cao Tu Văn đứng bên cạnh đã sợ mất mật rồi. Hắn chưa từng thấy cha hắn khép nép hạ mình nói chuyện với ai như vậy. Trực giác mách bảo Cao Tu Văn, bất luận hôm nay tiên sinh có tha thứ cho hắn hay không, kết cục của hắn cũng sẽ cực kỳ thê thảm.
Hơn nữa, sau chuyện này hắn hoàn toàn đánh mất vị thế trong nhà.
Cao Tu Văn run lẩy bẩy, nửa chữ cũng không dám ho he, nhưng mấy việc luồn cúi hạ mình này luôn phải có người làm. Thường thì những quan lão gia như Cao Sùng Đức, quản người khác quen rồi trên mình tự khắc mang theo cái vẻ cao ngạo tự coi mình là bề trên, bắt họ đi cầu xin tạ lỗi với người khác còn đau hơn cả xẻo thịt. Nhưng Cao Sùng Đức đúng là Cao Sùng Đức, bị người ta vỗ mặt đến thế, vẫn có thể nặn ra nụ cười tiếp tục nói chuyện với Trương tiên sinh. Ông ta cũng nắm chắc Trương tiên sinh sẽ không thực sự đuổi người ra ngoài. Hai nhà đều là những nhân vật có máu mặt ở huyện thành, nếu làm căng quá mức, sau này gặp lại khó tránh khỏi ngượng ngùng.
Đây cũng chính là chỗ dựa của Cao Sùng Đức.
Trong học đường, Đặng Quý Văn cũng đang bàn tán chuyện này: "Ngươi nói xem cái lão Cao Sùng Đức kia vào trong lâu như vậy rồi, sao mãi chưa thấy ra? Lão ta không phải là động thủ với tiên sinh nhà chúng ta chứ?"
Cố Chuẩn bất lực liếc hắn một cái: "Ngươi lại nói nhăng nói cuội rồi."
"Sao lại nhăng cuội? Nhà họ Cao ngang ngược như vậy, có chuyện gì mà không dám làm? Nghĩ đến Cao Tu Văn xem, lúc mới vào học đường chẳng phải chỗ nào cũng đối đầu với ngươi sao? Còn cố ý xé bài của ngươi, dẫn người trêu chọc ngươi, suýt chút nữa đẩy ngươi xuống ao, hôm đó còn đang có tuyết, rõ ràng là muốn mạng ngươi. Con đã như vậy thì cha càng hơn, hắn còn nhỏ đã ác độc như thế, Cao Sùng Đức chắc chắn còn hơn một bậc.” Nói chung là Đặng Quý Văn cực kỳ ghét cái gia đình này, bảo hắn ghen ăn tức ở cũng được, bảo hắn thù dai cũng không sai, tóm lại cứ nhìn thấy người nhà họ Cao là hắn thấy ngứa mắt. "Thực sự muốn vào xem xem bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Đặng Quý Văn không có cơ hội đó, nhưng Cố Chuẩn thì khác. Hắn mượn cớ thu bài tập, đi qua nhìn một chuyến.
Vốn tưởng đến cửa sẽ bị đuổi, không ngờ Trương tiên sinh chẳng hề tránh né, trực tiếp cho hắn vào.
Dù sao Trương tiên sinh cũng không ngại có thêm người xem trò cười của nhà họ Cao.
Cao Sùng Đức đang nói lời hay, vừa thấy Cố Chuẩn bước vào liền dừng lại.
Cao Tu Văn thì càng quá đáng, trực tiếp lộ vẻ thù địch.
Trương tiên sinh không nặng không nhẹ hừ lạnh một tiếng: "Ngoài miệng nói thì hay lắm, nhưng nhìn bộ dạng của ngươi là biết vẫn chưa chịu hối cải, đúng là hủ mộc bất khả điêu [2]."
"Tu Văn!" Cao Sùng Đức phẫn nộ quát lớn.
Cao Tu Văn đành hậm hực thu lại ánh mắt, thậm chí còn cúi đầu tạ lỗi với Trương tiên sinh: "Tiên sinh, tất cả là lỗi của học sinh. Học sinh lần sau nhất định sẽ chăm chỉ học hành, tuyệt đối không gây hấn với đồng môn sư huynh đệ nữa."
"Ngươi có học hay không thì liên quan gì đến lão phu? Ngươi cũng đừng ở chỗ lão phu mà thề non hẹn biển. Yêu cầu của lão phu đối với ngươi cũng không cao, chỉ cần đừng dẫn đầu gây rối trong học đường là được. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, ngươi đã bị lão phu đuổi ra ngoài một lần, từ nay về sau không còn là môn sinh của lão phu nữa. Lão phu nay cho phép ngươi quay lại, không phải vì tình nghĩa thầy trò gì, mà chỉ vì lúc ngươi vào học đường lão phu đã nhận của ngươi không ít bạc. Có mua có bán, lão phu cũng không thể để các ngươi mất trắng. Nhưng nếu muốn tiếp tục làm học trò của lão phu, thì ngươi chưa đủ tư cách đâu, rõ chưa?"
Cao Tu Văn đờ người: "Rõ... Rõ rồi."
Trương tiên sinh cười nhạt: “Cũng coi như ngươi còn biết điều.”
Cao Sùng Đức dù nhẫn nhịn tốt đến đâu cũng suýt chút nữa thì nổ tung. Tên lão thất phu này đúng là mềm cứng đều không ăn, lời chói tai đến mức nào cũng có thể thốt ra được. Nếu không nể tình lão ta môn sinh đông đảo, một Cử nhân cỏn con như lão làm sao lọt vào mắt ông ta.
Không có cách nào nổi hỏa với Trương tiên sinh, chẳng lẽ lại không thể trút giận lên đầu con ruột mình sao?
Cao Sùng Đức trợn trừng mắt hổ: "Súc sinh, còn không mau dập đầu tạ ơn tiên sinh!"
Cao Tu Văn mềm nhũn hai chân, lập tức quỳ sụp xuống đất. Dập đầu với tiên sinh của mình cũng chẳng phải chuyện gì đáng hổ thẹn: "Đa tạ tiên sinh, học sinh sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
Trương tiên sinh vẫn duy trì thái độ cao ngạo, nghe câu này cũng chẳng tỏ thái độ gì.
Mục đích Cao Sùng Đức đến đây hôm nay đã đạt được, ông ta cũng chẳng muốn nán lại chỗ này rước thêm bực vào người. Chỉ là để xoa dịu quan hệ, trước lúc đi ông ta liếc thấy bức thư họa Trương tiên sinh để bên cạnh, liền buông lời tâng bốc: "Đã lâu nghe danh tiên sinh họa kỹ siêu phàm, không biết Cao mỗ có hân hạnh được chiêm ngưỡng không?"
"Dễ thôi, ngươi muốn thì tặng ngươi đấy." Trương tiên sinh tiện tay ném bức họa ra ngoài, chẳng chút tiếc rẻ.
Cao Sùng Đức không ngờ ông ta lại dễ nói chuyện như vậy, nhất thời còn hoài nghi có phải mình hiểu lầm, chẳng lẽ Trương tiên sinh không quá chán ghét đứa con vô dụng của mình?
Nghĩ nhiều vô ích, Cao Sùng Đức vẫn dẫn con trai ra ngoài. Chỉ là lúc đi ngang qua Cố Chuẩn cố ý đi chậm lại nửa nhịp, liếc xéo hắn một cái, ngầm mang ý cảnh cáo.
Cố Chuẩn không mảy may xao động, thậm chí nụ cười nơi khóe miệng cũng không hề thay đổi.
Hắn chưa từng sợ người nhà họ Cao. Hôm nay hắn vốn cũng chẳng muốn gây chuyện, có trách thì trách cái nhiệm vụ hệ thống đột ngột phát ra. Nhắc mới nhớ... hình như hắn còn một phần thưởng chưa lấy, tối về nhất định phải xem thử.
…
Bên kia, Cao Sùng Đức đã an tọa trên xe ngựa, còn Cao Tu Văn dĩ nhiên bị bỏ lại trong tư thục.
Lên xe rồi, Cao Sùng Đức vẫn mải mê nghiền ngẫm bức tranh trong tay. Người ta đồn tranh của Tiêu Dao Tử vô cùng hiếm có, có tiền cũng chẳng mua được, không ngờ hôm nay lại bị ông ta vớ được món hời.
Thứ bao nhiêu kẻ khao khát mà ông ta lại dễ dàng có được, cảm giác này quả thực không tồi. Nhưng Trương tiên sinh đã nể mặt ông ta đến vậy, đến dịp lễ tết liệu nhà họ Cao có nên chuẩn bị một phần hậu lễ để đáp lại không?
Thực ra Cao Sùng Đức cũng không quá kính trọng Trương tiên sinh, chỉ là trông mong đứa con không nên thân này có thể học thêm được chút gì đó ở chỗ ông ta, sau này ông ta vận hành một phen, ít nhất cũng có thể có được danh hiệu ẩn sĩ cao nhân. Chỉ trong chốc lát, Cao Sùng Đức thậm chí đã nghĩ xong năm mới nên tặng gì. Nhưng việc cấp bách trước mắt vẫn là xem bức tranh này.
Cao Sùng Đức mở cuộn tranh ra, nhẹ nhàng trải ra, chỉ nhìn một cái, nụ cười trên mặt ông ta lập tức biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại vô tận phẫn nộ và xấu hổ: "Lão thất phu này, lão ta sao dám?!"
Cao Sùng Đức xé nát bức họa, ném thẳng xuống đất rồi hung hăng giẫm lên mấy cước cho bõ tức.
Bức tranh rơi xuống đất, lập tức dính không ít bụi bẩn, nhưng hình vẽ và chữ trên đó vẫn có thể nhìn rõ ràng. Người trong tranh là một tên tham quan đội mũ cao, miệng đầy mỡ, dưới chân đạp lên núi vàng núi bạc. Một bức tranh nhìn có vẻ bình thường nhưng lại vẽ đến mức sống động như thật, mấu chốt là người trong tranh còn có vài phần giống Cao Sùng Đức. Bên cạnh còn đề một hàng chữ nhỏ:
An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý, sử ngã bất đắc khai tâm nhan. [3]
Đổi là ai nhìn thấy cảnh này cũng phải tức chết!
Nỗi uất ức của Cao Sùng Đức, Cố Chuẩn đương nhiên không biết. Cố Chuẩn chỉ biết tâm trạng của mình không tệ, đặc biệt là khi phát hiện Cao Tu Văn đối với hắn đầy bụng oán hận mà lại không làm gì được, tâm trạng càng thêm vài phần thoải mái.
Một ngày cứ thế trôi qua nhẹ nhàng.
Chiều tối về nhà, Cố Chuẩn đón hai đứa nhỏ từ nhà Ngô thẩm về, tiện tay nấu chút cơm cho chúng ăn no, rồi liền tự nhốt mình trong thư phòng.
Hai đứa nhỏ đối với chuyện này đã sớm thành quen. Lúc đại ca đọc sách là không được làm phiền, nên chúng tự bày trò chơi ở ngoài sân.
Trong thư phòng, Cố Chuẩn đã lấy cuốn giáo trình vẽ phác họa mà hệ thống tặng ra.
Một vật xuất hiện từ hư không, bất luận đã thấy bao nhiêu lần vẫn khiến người ta kinh ngạc. Cố Chuẩn đỡ lấy cuốn sổ, nhẹ nhàng mở ra. Khi lật đến trang đầu tiên, hắn lập tức bị bức vẽ bên trên hấp dẫn.
"Một đêm?" Cố Chuẩn tỏ vẻ nghi ngờ. Tuy hắn học rất nhanh, nhưng cũng chưa đến mức thần tốc như vậy.
Hệ thống đắc ý nói: [Vào không gian hệ thống mà học là xong chứ gì? Tốc độ dòng chảy thời gian ở đó là 1:10, ngươi ở đó mười đêm, ở ngoài cũng chỉ mới trôi qua một đêm thôi. Quãng thời gian dài như vậy còn chưa đủ để ngươi học sao?]
Cố Chuẩn lại một lần nữa sững sờ.
Từ lúc gặp cái hệ thống này, số lần hắn ngạc nhiên ngày một nhiều thêm. Mỗi lần hắn cảm thấy thần kỳ, y như rằng đằng sau còn có chuyện thần kỳ hơn đang đợi hắn. Lẽ nào đây chính là năng lực của thứ được gọi là "thể sinh mệnh trí tuệ bậc cao" mà hệ thống vẫn hay tự xưng? Nếu quả thực như vậy, thì có khác gì thần minh giáng thế?
Nhưng nếu trên đời thực sự có thần minh, tại sao báo ứng của nhà họ Cao mãi vẫn chưa ập tới? Chẳng lẽ hệ thống đến tìm hắn, chính là để giúp hắn báo thù?
Trong lòng Cố Chuẩn đầy nghi hoặc, nhưng lúc bước vào không gian hệ thống hắn lại chẳng mảy may do dự. Rất nhanh, hắn nhận ra đây quả thực là một nơi tuyệt vời để học tập. Không ồn ào, không người quấy rầy, lại có giấy bút dùng mãi không hết. Tuy loại bút này khác với thứ hắn thường dùng, nhưng để vẽ thì cũng không có gì phải kén chọn. Ngoại trừ lúc đầu chưa quen, hơn nửa đêm đầu tiên, Cố Chuẩn đều ở trong không gian này.
Liên tiếp hai ngày đều như vậy.
Tuy bên ngoài mới trôi qua hai ngày, nhưng Cố Chuẩn lại có cảm giác thời gian trôi qua rất lâu. Lâu đến mức từ những nét vẽ gượng gạo ban đầu, dần dần trở nên thuần thục. Đôi khi hắn còn lấy Cố Trường Lạc và Cố Trường An ra làm mẫu để luyện tay, cũng có thể vẽ đến mức rất chân thực, rất sống động.
Giấy vẽ luyện tập bị hai đứa nhỏ nhìn thấy, chúng như phát hiện ra bảo vật, cẩn thận giấu kỹ chân dung của mình.
Hệ thống cũng một lần nữa chứng kiến năng lực học tập của Cố Chuẩn. Sự chăm chỉ và thiên phú này quá mạnh, mạnh đến mức nó có đầy bụng kinh nghiệm cũng không có chỗ để chỉ điểm.
Haizz… còn chưa kịp chỉ điểm, người ta đã tự học xong rồi. Giúp một ký chủ như vậy, thật đúng là chẳng có chút thú vị nào.
Ngày thứ ba, vết thương trên cánh tay Cố Chuẩn đã không còn cảm giác đau nữa. Buổi sáng hắn vẫn đến học đường nghe giảng như thường lệ, buổi trưa nghỉ giải lao liền một mình đi đến nha môn.
Hắn đi lấy Đề báo.
Đã mở lời mượn rồi, giờ đến lấy cũng chẳng có gì phải ngại, chắc hẳn Lý đại nhân đã báo trước cho người dưới rồi.
Sự thật đúng như Cố Chuẩn dự đoán, lão bá gác cổng nha môn vừa nghe hắn xưng tên liền lập tức cho vào, còn dẫn hắn vào nội thất.
Chỉ là vừa bước qua cổng nha môn, Cố Chuẩn đã loáng thoáng nghe tiếng mấy tên nha dịch đang thì thầm to nhỏ.
"Đã ba ngày rồi mà vẫn chưa tóm được người, chẳng nhẽ bốc hơi khỏi thế gian rồi?"
"Tên hung thủ này quả thực quá ngông cuồng, không sớm bắt hắn quy án, e rằng sẽ còn nhiều người vô tội phải bỏ mạng."
"Gấp cũng có ích gì đâu, chúng ta căn bản không biết mặt mũi hắn ra sao. Chỉ dựa vào bức chân dung không ra hình thù kia để tìm người, tìm thế nào được?"
"Ngươi nói đúng, bức vẽ đó quả thực ma chê quỷ hờn, người trần mắt thịt làm gì có ai giống như thế."
Cố Chuẩn dừng bước.
*Chú thích:
[1] Hưu mộc: Chế độ nghỉ phép của quan lại thời phong kiến (thường cứ làm việc 5 ngày hoặc 10 ngày thì được nghỉ 1 ngày để tắm gội, nghỉ ngơi).
[2] Hủ mộc bất khả điêu: Trích từ Luận Ngữ. Ý chỉ gỗ mục không thể chạm trổ, dùng để mắng kẻ ngu dốt, hèn kém không thể dạy dỗ nổi.
[3] An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý, sử ngã bất đắc khai tâm nhan: Trích bài thơ Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt của Lý Bạch. Nghĩa là: Sao có thể khom lưng uốn gối phụng sự kẻ quyền quý, khiến ta chẳng thể nở nụ cười tươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



