"Phác họa là gì?"
[Một loại tranh độc đáo, đợi đến lúc ngươi nhìn thấy sẽ hiểu, khoan hãy hỏi nhiều, rốt cuộc ngươi có nhận nhiệm vụ này hay không?]
Cố Chuẩn dù sao cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm: "Ta nhận."
Hệ thống "hừ hừ" một tiếng, thầm nghĩ kẻ này cuối cùng cũng thông minh được một lần.
Đồ do hệ thống xuất ra, tự nhiên đều là hàng tinh phẩm.
Cố Chuẩn vào tư thục, việc đầu tiên là đi bái kiến tiên sinh.
Trương tiên sinh cũng xuất thân là Cử tử, nhưng ông tính tình phóng khoáng, không thích chốn quan trường nhiễu nhương, thi đỗ Cử nhân xong vẫn tiếp tục làm phu tử gõ đầu trẻ của ông. Ngoài việc dạy học thành tài, sở thích lớn nhất đời ông chính là vẽ tranh. Trương tiên sinh lấy danh xưng Tiêu Dao Cư Sĩ, người trong giới họa sư gọi ông là Tiêu Dao Tử, đặc biệt giỏi vẽ tranh sơn thủy, một bức của ông đáng giá ngàn vàng.
Nhà Trương tiên sinh không thiếu tiền, việc ông mở tư thục cũng cực kỳ tùy hứng. Gặp được học trò hợp mắt có khi chẳng lấy một đồng, còn nếu gặp phải kẻ không ưa thì tiền thúc tu lại cao đến mức thái quá, Cao Tu Văn chính là một ví dụ. Trương tiên sinh trước nay vốn không thích Cao Tu Văn, năm xưa nhận hắn làm môn sinh hoàn toàn là do nhà họ Cao bám lấy không buông. Trương tiên sinh cả đời sợ nhất hai thứ: một là rắc rối, hai là ồn ào. Cao Tu Văn gom đủ cả hai. Nhưng nếu ông không nhận, sau này dăm ba bữa sự tra tấn cỡ này lại tiếp diễn không dứt, thật chẳng đáng.
Cuối cùng Trương tiên sinh đành miễn cưỡng nhận Cao Tu Văn, tiện thể cũng nhẫn tâm làm thịt cha con nhà họ Cao một vố. Khác với Cao Tu Văn, Cố Chuẩn là học trò được Trương tiên sinh vô cùng coi trọng. Đối với môn sinh mình yêu thích, sự thiên vị của ông bộc lộ vô cùng rõ ràng.
Vừa thấy Cố Chuẩn tới, Trương tiên sinh lập tức gọi người ngồi xuống, lời nói mang theo sự quan tâm đặc quyền của bậc trưởng bối:
"Cái thằng bé này, chẳng phải bảo con ở nhà nghỉ ngơi sao, sao đã vội đến thế này?"
"Nhờ tiên sinh hậu ái, thương thế của con hiện giờ đã không còn đáng ngại nữa. Thay vì ở nhà phí thời gian, chi bằng tới học đường nghe giảng còn hơn."
"Chuyện này..." Trương tiên sinh thở dài một tiếng, nhưng cũng không tiện đuổi người về nữa. "Đúng rồi, Lý đại nhân đã tìm con chưa?"
Cố Chuẩn đáp: "Hôm qua ngài ấy có ghé qua một chuyến. Vốn định tặng bạc để báo đáp ân cứu mạng, nhưng con cứu ngài ấy vốn dĩ chẳng mưu cầu lợi lộc gì, sao có thể nhận số bạc đó được? Sợ Lý đại nhân cho rằng con dựa vào việc có ơn mà làm càn, nên con liền ngỏ ý muốn mượn Đề báo trong huyện nha mang về chép lại, cũng may, Lý đại nhân cũng đồng ý."
"Nên làm như thế." Trương tiên sinh gật đầu, hiển nhiên cũng cực kỳ hài lòng với cách xử lý của Cố Chuẩn. Không kiêu ngạo không siểm nịnh, một lòng dốc lòng cầu học, đây mới đích thị là học trò ngoan của ông.
Cũng vì cái nết ăn uống chi tiêu của Cao Tu Văn khác biệt hoàn toàn với mọi người, nên dĩ nhiên sẽ có người sinh lòng ganh tị. Đám người mất cân bằng tâm lý này, người thì khinh bỉ Cao Tu Văn ra mặt, kẻ thì ôm tư tâm muốn kiếm chút lợi ích, luôn miệng nịnh bợ. Dạng trước là Đặng Quý Văn, dạng sau chính là hai tên tùy tùng lúc nào cũng lẽo đẽo theo Cao Tu Văn, một người tên Viên Tân, một người tên Vương Duy Cốc. Hai tên này luôn theo hầu hạ Cao Tu Văn như hình với bóng. Vì Cao Tu Văn chướng mắt Cố Chuẩn, nên bọn chúng hùa theo hắn cũng chẳng biết đã bày ra bao nhiêu trò tồi tệ.
Lúc Cố Chuẩn bước vào học đường, liền thấy bên trong đang cực kỳ ồn ào.
Nói chính xác hơn là chỗ của Cao Tu Văn ồn ào vô cùng, cách một quãng xa cũng nghe thấy tiếng hắn đang huênh hoang khoác lác.
Đặng Quý Văn thấy Cố Chuẩn đến, lập tức chạy lại xả một tràng những ấm ức kìm nén nửa ngày nay: "Nhìn cái bộ dạng kiêu ngạo của hắn kìa, không biết lại tưởng hắn vừa trúng Trạng nguyên cơ đấy!"
Cố Chuẩn có chút khó hiểu.
Đặng Quý Văn bĩu môi giải thích: "Lần trước chẳng phải chúng ta đã nộp bài viết lên sao? Sáng sớm hôm nay, thư đồng liền đem những bài viết tốt dán lên bức tường phía sau. Ngoài bài của ngươi ở trong đó ra, còn có bài viết của cái tên Cao Tu Văn kia cũng chễm chệ ở trong đó. Chẳng qua chỉ là bài viết được dán lên tường thôi, hắn thì hay rồi, khoác lác suốt từ sáng đến giờ!"
"Để ta đi xem thử." Cố Chuẩn đặt sách xuống rồi thả bước đến chỗ tấm bình phong phía sau học đường.
Chỗ này là nơi chuyên dùng để dán bài viết của bọn họ, mỗi lần thu bài lên hễ có bài nào xuất sắc đều sẽ được dán ở đây để mọi người học hỏi.
Bài của Cố Chuẩn thì hắn chẳng có gì để xem nữa, hắn nhìn là nhìn bài của Cao Tu Văn. Kết quả đọc hết một lượt, thế mà chẳng bới ra được lỗi nào. Hành văn lưu loát, liền mạch một hơi, chỉ có nét chữ là hơi kém, nhưng nét chữ xấu như rồng bay phượng múa đó thì đúng là của Cao Tu Văn rồi.
Đọc lần một Cố Chuẩn chưa nhận ra gì, nhưng nhìn kỹ lại lần hai, hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại ở một chỗ không rời đi nữa.
Cao Tu Văn cũng dùng khóe mắt để ý Cố Chuẩn, cái đuôi cứ vểnh lên tận trời: "Có những kẻ đúng là không biết trời cao đất dày, cứ tưởng học thuộc làu vài bài văn là đã thành kỳ tài ngút trời rồi, hờ! Chẳng qua ta không thèm giành vị trí số một trước mặt tiên sinh, vì thấy không thú vị thôi. Trước đây ta lười nhác chẳng muốn cố gắng, chứ một khi ta đã hạ quyết tâm, bằng vào gia thế và thiên phú của ta, thi đỗ Cử nhân hay Tiến sĩ dễ như trở bàn tay."
Cao Tu Văn liên tiếp chèn ép Cố Chuẩn: "Không giống người nào đó, mới thi Hương mà đã lâm trận lùi bước rồi, xong rồi lại lấy cớ đau bụng, ngươi nói xem có nực cười không?"
Viên Tân và Vương Duy Cốc cười hùa theo nịnh bợ: "Văn ca, đó là chuyện đau lòng của người ta, chúng ta cũng đừng nên nói nữa, miễn cho người ta ngượng không xuống đài được."
Cao Tu Văn hếch cằm: "Hắn dám làm, còn không cho người khác nói chắc? Có bản lĩnh thì đừng có lùi bước, đúng là phế vật ăn hại!"
Cố Chuẩn khẽ cười nhạo.
Trong lòng hắn chẳng mảy may gợn sóng, thậm chí khi Đặng Quý Văn định xông lên tranh cãi, hắn còn giơ tay cản lại.
Đặng Quý Văn bị hắn làm cho tức anh ách: "Hắn nói ngươi như vậy mà ngươi không nổi điên à?"
Cố Chuẩn thực sự chẳng chút tức giận.
Loại người như Cao Tu Văn, vốn chẳng đáng để hắn tức giận. Đều là người nhà họ Cao, sự độc ác của Cao Tu Văn và Cao Sùng Đức đúng là một giuộc với nhau, chỉ khác là trong cái ác của Cao Tu Văn lại trộn lẫn một sự ngây thơ đến ngu xuẩn, cũng chính vì thế, Cố Chuẩn chưa từng coi hắn ra gì.
Chẳng bao lâu sau, Trương tiên sinh từ bên ngoài bước vào, cũng không biết ông có nghe thấy gì hay không, tóm lại vừa vào cửa đã lạnh lùng lia mắt về phía Cao Tu Văn một cái.
Dọa Cao Tu Văn sợ đến mức lập tức ngồi ngay ngắn.
Trương tiên sinh mang theo vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ thu ánh mắt lại.
Cũng không biết có phải do trong lòng không thoải mái hay không, vào học, Trương tiên sinh còn gọi Cao Tu Văn đọc thuộc lòng bài viết của hắn.
Vừa nghe thế, Đặng Quý Văn lập tức phấn chấn, chống cằm nhìn Cao Tu Văn như đang xem kịch vui.
Chỉ là màn thể hiện của Cao Tu Văn lại khiến hắn vô cùng thất vọng. Thế mà Cao Tu Văn lại có thể đọc thuộc lòng bài viết đó, không sót một chữ nào!
Đúng là một tên ngoan nhân.[1]
Trong bụng Cao Tu Văn còn đang đắc ý dạt dào: "Tiên sinh, học sinh đọc xong rồi, ngài còn điều gì muốn hỏi nữa không?"
Trương tiên sinh xua tay, bảo hắn ngồi xuống.
Những lời khác ông cũng chẳng thèm nói nữa. Vốn dĩ Trương tiên sinh chỉ cảm thấy kỳ lạ, với trình độ của Cao Tu Văn đáng lẽ không thể viết ra được một bài văn như vậy. Ngặt nỗi Cao Tu Văn cứ khăng khăng nói đó là bài hắn đã dày công chuẩn bị mất mấy ngày mới viết xong. Giờ lại đọc rành rọt không sai một chữ thế này, đến Trương tiên sinh cũng chẳng bới được lỗi nào để bắt bẻ.
"Đáng ghét." Đặng Quý Văn tức anh ách: "Ai mà biết bài văn đó rốt cuộc có phải do hắn viết hay không chứ?"
Cố Chuẩn ngồi ngay cạnh hắn, nghe lời này cũng chỉ nhếch mép cười cười.
Cao Tu Văn lại càng muốn làm mình làm mẩy: "Tiên sinh, để viết được bài văn này học sinh đã phải vắt óc suy nghĩ cả nửa ngày. Ngài sẽ không nghi ngờ học sinh giở trò ma quỷ gì chứ? Người như con khuyết điểm thì có cả đống, nhưng riêng chuyện học vấn lại thành tâm vô cùng, tiên sinh đừng có đổ oan cho học sinh đấy."
Đặng Quý Văn buồn nôn muốn mửa.
Trương tiên sinh có lẽ không muốn dây dưa với hắn nữa, liền nói: "Được rồi, vào học thôi."
Ý bảo hắn câm miệng.
Câm miệng thì câm miệng. Tâm trạng Cao Tu Văn đang sướng đến phát rồ, ngậm miệng rồi còn cố tình liếc Cố Chuẩn một cái đầy khiêu khích, rõ ràng là đang đắc thắng vì đã cướp được sự chú ý của tiên sinh khỏi tay Cố Chuẩn.
Không ngờ hắn vừa thu ánh mắt về, Cố Chuẩn đã đứng dậy.
Trương tiên sinh hơi sửng sốt một chút.
Cố Chuẩn chắp tay với Trương tiên sinh: "Học sinh có một câu muốn thỉnh giáo Cao sư đệ."
Trương tiên sinh gật đầu: "Hỏi đi."
Cao Tu Văn ngơ ngác không hiểu, hỏi cái gì? Giữa hắn và Cố Chuẩn thì có gì để nói?
Cố Chuẩn vào thẳng vấn đề: "Nhân sinh quý đắc thích ý nhĩ, hà năng ki hoạn sổ thiên lý dĩ yếu danh tước (Đời người quý ở chỗ được như ý nguyện, cớ sao phải trói buộc chốn quan trường cách xa ngàn dặm để cầu danh tước). Lời của Trương Quý Ưng, ta tuy nằm lòng nhưng lại chẳng rõ thâm ý, Cao sư đệ thấy sao?"
Cao Tu Văn ngớ người: "Ngươi... ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Chẳng lẽ Cao sư đệ chưa từng nghe danh Trương Quý Ưng?"
"Lão là kẻ nào?" Cao Tu Văn vò đầu bứt tai một hồi, cuối cùng khẳng định chắc nịch là mình không quen người này.
"Khốn kiếp!" Trương tiên sinh đã sầm mặt xuống, trực tiếp giơ roi mây đập mạnh xuống bàn một cái, nghiến răng chất vấn: "Mau khai thật, bài văn của ngươi rốt cuộc là kẻ nào viết thay?"
Cao Tu Văn nhũn cả chân: "Con, là tự con viết mà!"
"Tự ngươi viết sao?" Trương tiên sinh lửa giận bốc lên ngùn ngụt, "Bảo ngươi viết về nỗi nhớ quê hương, ngươi lại dùng điển cố Thuần Lô chi tư [2]. Kết quả, ngươi ngay cả điển cố ấy xuất phát từ đâu, mang ý nghĩa gì cũng không biết. Ngu dốt đến mức độ này, thế mà còn dám mở miệng khăng khăng bài văn là do mình viết? To gan lớn mật thật đấy!"
Cố Chuẩn đã ung dung ngồi xuống, không thèm đoái hoài gì đến những chuyện sau đó.
Hắn hiểu rõ trình độ của Cao Tu Văn, dạng điển cố nào là thứ hắn có thể viết ra, dạng điển cố nào là thứ cả đời hắn cũng chẳng nghĩ ra được, trong bụng Cố Chuẩn nắm rõ như lòng bàn tay.
Hệ thống nhe răng, tên phản diện này tâm tư tinh tế thật đấy.
Cao Tu Văn đã hoảng loạn đến mức ăn nói lung tung: "Tiên sinh, ngài nghe học sinh giải thích đã. Học sinh biết điển cố này, học sinh chỉ là... chỉ là nhất thời quên mất thôi, sao học sinh có thể không biết Trương Quý Ưng được chứ?"
"Vậy ngươi nói xem, hắn ta là ai?"
Cao Tu Văn: "..."
Cứ phải làm khó hắn đến mức này mới chịu sao?
Trương tiên sinh day day thái dương, tức đến mức nói không thành tiếng: "Đừng có giảo biện nữa, lập tức dọn sách vở cút về nhà cho ta!"
Cao Tu Văn đờ người ra, hắn làm sao biết lại có màn này xảy ra cơ chứ?
Bài văn này quả thực không phải do hắn viết, mà là hắn tìm được từ chỗ thứ huynh của mình. Cao Tu Văn học hành bết bát, nhưng thứ huynh của hắn lại là một kẻ lợi hại, còn trẻ tuổi đã đỗ Tú tài, trở thành người mà cha hắn hãnh diện nhất.
Cả đời này Cao Tu Văn chỉ có hai tâm nguyện, một là dẫm Cố Chuẩn dưới lòng bàn chân, hai là dẫm tên thứ huynh kia dưới lòng bàn chân. Dù bất mãn, nhưng điều đó cũng mảy may không ảnh hưởng đến việc Cao Tu Văn lấy bài văn của thứ huynh hắn.
Vì chuyện này, hắn còn chuẩn bị vô cùng chu đáo, cố tình dành trọn hai đêm để học thuộc lòng từng chữ trong bài văn. Thực tế chứng minh cách làm của hắn rất đúng, chỉ là Cao Tu Văn không ngờ nửa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim là Cố Chuẩn, trực tiếp vạch trần hắn.
Cao Tu Văn không dám để cha hắn biết chuyện hắn bị tiên sinh đuổi, chỉ đành một mực đứng đó kêu gào xin tha.
"Tiên sinh, học sinh lần sau không dám nữa, ngài đừng đuổi học sinh về có được không?"
"Học sinh thật sự bị ma xui quỷ ám, chỉ là nhất thời lười biếng nên mới mượn bài của người khác. Thực ra học sinh không chép hết của người ta đâu, bản thân học sinh cũng có viết thêm vài câu mà. Tiên sinh, ngài phải tin học sinh, những lời học sinh nói đều là sự thật, hai người bọn họ có thể làm chứng!"
Bị vạ lây vô cớ, Viên Tân và Vương Duy Cốc đều ngơ ngác, nhưng vẫn phải bấm bụng nói đỡ cho Cao Tu Văn: "Đúng vậy tiên sinh, Cao sư đệ thường ngày viết bài đều vô cùng chăm chỉ, chỉ có lần này là phạm sai lầm thôi."
"Đừng nói nhiều." Trương tiên sinh lạnh nhạt vô tình. Con người ông là vậy, ghét cái ác hệt như kẻ thù, lại phân định đen trắng rạch ròi.
Nếu chuyện hôm nay không phải là đạo văn của người khác, thì dù có trốn làm bài tập đi chăng nữa, Trương tiên sinh cũng không nổi trận lôi đình đến thế này. Tầm quan trọng của bài văn đối với người có học, khỏi nói cũng biết. Bài văn mình mồ hôi nước mắt viết ra, kết quả lại bị kẻ khác nẫng tay trên, tên trộm đó còn mạnh miệng tuyên bố đó là văn của mình, thử hỏi có đáng hận hay không!
"Nếu ngươi còn chưa chịu đi, thì đừng trách ta sai người "mời" ngươi ra ngoài. Dù sao cũng là thầy trò một bận, đừng làm mọi chuyện bung bét quá khó coi. Cha ngươi cũng là nhân vật có máu mặt ở huyện Diêm Quan, chắc hẳn ông ấy cũng chẳng muốn nhìn thấy đích tử nhà mình bị thầy giáo tống cổ ra ngoài đâu nhỉ."
Cao Tu Văn hoảng loạn, hoàn toàn không biết phải làm sao. Nhưng Trương tiên sinh đã đẩy hắn một cái, trực tiếp sai người đuổi hắn ra ngoài. Trước lúc hắn đi đồ đạc cũng được gom khá đủ, toàn bộ sách vở trên bàn hắn bị dọn sạch, vứt ra khỏi học đường.
Mắt không thấy tâm không phiền, tóm lại lúc này Trương tiên sinh không muốn nhìn thấy cái thứ chướng mắt này nữa.
Cao Tu Văn cũng là kẻ sĩ diện, bị người ta oanh liệt đuổi đi thế này, ở lại cũng là tự rước nhục vào thân. Có điều ra khỏi học đường, trong lòng hắn càng hoang mang tột độ. Nếu để cha hắn biết chuyện hắn làm rùm beng ở tư thục, chắc chắn hắn sẽ chẳng có quả ngon để ăn.
Chết chắc rồi, chuyến này toang thật rồi.
Tên thứ huynh tâm cơ thâm trầm kia, về nhà mà nghe chuyện này chắc hắn cười chết mất?
Tất cả đều tại cái tên Cố Chuẩn kia, nếu không, hắn làm sao ra nông nỗi này? Cứ chờ đấy, hắn tuyệt đối không tha cho Cố Chuẩn!
Kẻ bị ghi hận là Cố Chuẩn hiện đang vui vẻ cực kỳ, bởi hệ thống đã kịp thời thực hiện lời hứa:
[Tít, nhiệm vụ vả mặt đã hoàn thành, mời ký chủ tự mình kiểm tra phần thưởng.]
*Chú thích:
[1] Ngoan nhân (狠人) mà tác giả dùng trong nguyên tác là một từ lóng mạng khá phổ biến của Trung Quốc hiện nay, ý chỉ một kẻ "đáng gờm", "chơi lớn", "tự làm khó bản thân đến mức cực đoan". Ngữ cảnh ở đây là tác giả đang mỉa mai sự cố chấp của Cao Tu Văn: thà thức trắng hai đêm học thuộc lòng một bài văn dài, chứ kiên quyết không tự vắt óc ra viết.
[2] Thuần Lô chi tư (Nhớ canh rau nhút cá vược): Điển cố về Trương Quý Ưng thời Tấn. Thấy gió thu nổi lên liền nhớ món ngon quê nhà, bèn than "Đời người quý ở chỗ được như ý nguyện..." rồi từ quan về quê. Ý chỉ nỗi nhớ quê hương da diết hoặc chí hướng từ quan ở ẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
