Hệ thống vừa quay lại, liền nhìn thấy người tên Cao Sùng Đức lần trước đang đứng cạnh ký chủ của nó. Ông ta đứng rất gần, nhìn từ xa hệt như một trưởng bối đang ân cần hỏi han vãn bối vậy.
Chỉ là những lời ông ta thốt ra lại chẳng lọt tai chút nào.
"Ha, thật không ngờ ngươi lại có bản lĩnh này. Nhưng mà, ngươi đừng tưởng cứu được Lý đại nhân là có thể một bước lên trời chứ? Trước mặt người ta, ngươi căn bản chẳng là cái thá gì đâu."
"Nếu ta là ngươi, ta sẽ ngoan ngoãn chui rúc trong mấy gian nhà rách nát kia, vác mặt ra ngoài lượn lờ chỉ tổ khiến người ta gai mắt. Cha ngươi chết không rõ ràng, chẳng lẽ ngươi cũng muốn dẫm vào vết xe đổ của ông ta sao?"
Hệ thống hận không thể bịt chặt miệng tên này lại.
Đừng nói nữa, không thấy ánh mắt ký chủ của nó đã đổi khác rồi sao? Tên này đang tự tìm đường chết à?!
Cố Chuẩn quả thực đang cố kìm nén hết sức để không lao lên bóp chết ông ta. Cả đời này hắn hận nhất là kẻ khác bôi nhọ phụ mẫu mình, huống hồ kẻ đang khua môi múa mép trước mặt đây lại chính là kẻ thù của hắn.
Cao Sùng Đức không chết, phụ mẫu hắn ở dưới suối vàng cũng không nhắm mắt được. Tên súc sinh này, vốn không xứng đáng được sống, có băm vằm thành vạn mảnh cũng là đáng kiếp!
Thế nhưng Cao Sùng Đức nói những lời này rõ ràng là muốn chọc cho hắn thất thố. Nói xong ông ta còn bước lên hai bước, cố ý vỗ vai Cố Chuẩn tỏ vẻ thân thiết: "Hiền điệt à, ta và cha ngươi là chỗ chí giao, chuyện năm xưa không thành thật sự là đáng tiếc. Nếu không, giờ này ngươi gọi ta một tiếng cha cũng nên."
Súc sinh!
Hơi thở của Cố Chuẩn chỉ nặng nề thêm vài phần. Hắn đang nhịn, thanh danh tốt đẹp hắn cất công xây dựng bao năm qua tuyệt đối không thể vì tên súc sinh này mà đổ sông đổ bể.
Hồi lâu sau, Cố Chuẩn vẫn nới lỏng nắm đấm.
Hắn nhịn được rồi.
Cao Sùng Đức vốn định chọc giận Cố Chuẩn, không ngờ trên mặt kẻ này lại chẳng mảy may gợn sóng, vẫn duy trì dáng vẻ ôn hòa thủ lễ.
"Vô vị." Ông ta nói.
Chỉ có hệ thống mới biết, trong lòng Cố Chuẩn đã triệt để vặn vẹo rồi.
Cố Chuẩn lúc này đang mải suy tính xem làm cách nào để lôi Cao Sùng Đức ra băm vằm, hệ thống thực sự sợ hắn nghĩ quẩn mà lấy mạng Cao Sùng Đức, thế là vội vàng khuyên nhủ: [Bình tĩnh nha, loại người này không đáng để ngươi lấy mạng đổi mạng đâu!]
Chỉ là hệ thống vẫn chưa hiểu rõ Cố Chuẩn. Hắn chẳng ừ hử gì, ngược lại còn nhã nhặn đáp một câu: "Thế ư, xem ra là vãn bối vô phúc rồi."
Cao Sùng Đức nhíu mày, không vui đánh giá Cố Chuẩn một cái, nói: "Ngươi trầm tĩnh hơn cha ngươi đấy."
Cố Chuẩn nhạt giọng: "Quá khen."
"Ô hay, Cao đại nhân đến rồi sao?"
Cao Sùng Đức lập tức thu lại vẻ hung hăng, bày ra bộ dạng hòa ái.
Cao Sùng Đức quay sang nói với lý chính: "Vừa vặn trên đường gặp Cố hiền chất, nên thuận tiện nói đôi câu. Canh giờ cũng không còn sớm nữa, ta theo ông qua đó trước vậy."
"Mời ngài đi lối này." Lý trưởng vội dẫn đường rời đi, lúc đi còn ngoái lại nhìn Cố Chuẩn một cái, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Năm xưa Cao đại nhân và mẹ của Cố Chuẩn có dây dưa không rõ ràng, bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ vốn tưởng nhà họ Cao và nhà họ Cố đã chẳng còn liên hệ gì, không ngờ hai người này chung đụng cũng không tồi.
Thế nhưng sau khi bọn họ rời đi, Cố Chuẩn đứng sững tại chỗ, trong lòng hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh.
Hắn không về nhà. Trở về với trạng thái này, hai đứa nhỏ ở nhà ắt sẽ hoảng sợ.
Cố Chuẩn đi thẳng ra bờ sông, ngồi yên lặng nhìn dòng nước rất lâu, mới dằn được nỗi hận thù trong lòng xuống.
Hệ thống sợ đến mức tim đập chân run. Nó cũng chẳng biết tên này hắc hóa đến mức độ nào rồi. Người bình thường khi hắc hóa đều sẽ bộc lộ cảm xúc ra ngoài, chỉ có Cố Chuẩn cái tên quái dị này, nhìn bề ngoài căn bản chẳng thể nhìn ra hắn đang đứng trên bờ vực bạo nộ.
Bị người ta sỉ nhục đến vậy mà không nổi giận, đúng là một kẻ đáng sợ.
Hệ thống lặng lẽ nói: [Ngươi ngàn vạn lần đừng có ý định cá chết lưới rách đấy nhé, chẳng qua chỉ là một tên Diêm giám cỏn con thôi mà.]
"Ngươi có thể khiến ông ta chết sao?"
Hệ thống: [... Không thể.]
Cố Chuẩn cười giễu.
Hệ thống cảm thấy mình bị coi thường: [Tuy hiện giờ ta không thể, nhưng sớm muộn gì cũng được thôi. Ngươi chỉ cần nghiêm túc làm nhiệm vụ, ta sẽ giúp ngươi điều tra Cao Sùng Đức. Ta không tin ông ta làm việc mà chẳng để lại chút nhược điểm nào. Chỉ cần bị ta tra ra, trực tiếp tống ông ta lên quan phủ là xong, không cần phải cứng đối cứng với ông ta làm gì.]
Chủ yếu là hệ thống sợ Cố Chuẩn trực tiếp tự tay đâm chết kẻ thù, thế thì nó còn cải tạo cái rắm gì nữa.
Nói xong, hệ thống lại tò mò: [Đúng rồi, nhà các ngươi và cái lão Cao Sùng Đức kia rốt cuộc có ân oán gì vậy?]
Cố Chuẩn nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt dần bị bóng tối bao trùm: "Mối thù sinh tử."
Nhắc tới chuyện xưa, hận ý trong lòng Cố Chuẩn lại một lần nữa trỗi dậy.
Cố Chuẩn vốn dĩ cũng có một gia đình hạnh phúc, có người cha ôn hòa nho nhã, có người mẹ xinh đẹp thiện lương. Hắn là đích trưởng tử trong nhà, từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú hơn người. Cha hắn gửi gắm mọi hi vọng lên người hắn, mong mỏi một ngày nào đó hắn thi đỗ Tiến sĩ, làm rạng rỡ tổ tông. Nhưng hết thảy những điều này, đều bị phá hủy sạch sẽ sau khi cha hắn quen biết Cao Sùng Đức.
Cố Chuẩn nhớ rõ, Cao Sùng Đức năm đó cũng mang một bộ dạng đại thiện nhân. Cố Chuẩn không ưa người này, ngặt nỗi cha hắn nhìn người không thấu, lại cho rằng Cao Sùng Đức là người chính trực hào sảng, liền coi ông ta là bạn chí giao.
Ai ngờ cái tên Cao Sùng Đức này chính là súc sinh. Ông ta cố tình tiếp cận nhà họ, gài bẫy khiến cha hắn ký giấy nợ khổng lồ, dùng lãi vay nặng lãi ép chết cha hắn, hóa ra chỉ để thỏa mãn tư dục cá nhân của ông ta.
Vì Cao Sùng Đức thèm khát mẫu thân hắn.
Hệ thống nghe đến đây, quả thực vỡ vụn tam quan: [Thế này cũng quá ghê tởm rồi!]
Cố Chuẩn ngửa đầu, nói: "Nếu không phải mẫu thân ta liều chết không theo, chuyện này còn không biết sẽ ầm ĩ đến mức nào. Nhưng nhà họ Cao ngàn vạn lần không nên, không nên tung tin đồn bức bà ấy ngay lúc bà ấy sắp sinh. Lời đồn đãi đáng sợ, dù mẫu thân ta trong sạch, người ngoài cũng sẽ cho rằng bà không giữ đạo làm vợ. Mẫu thân bị bịa đặt bôi nhọ, lại phải chịu đả kích từ sự ra đi của phụ thân, sinh xong Trường An và Trường Lạc liền buông tay nhắm mắt.
Chuyện xảy ra xong, Cao Sùng Đức còn hắt toàn bộ nước bẩn lên đầu phụ thân ta, vu khống phụ thân ta vì vướng vào cờ bạc mới ôm khoản nợ này, rũ sạch mọi quan hệ, tiếp tục làm lão hảo nhân của ông ta."
Cố Chuẩn đưa tay che mặt, đến khi bỏ tay xuống, hắn đã điều chỉnh xong tâm trạng. Nhắc lại những chuyện này hắn bình tĩnh đến lạ kỳ, hệt như đang kể chuyện của kẻ khác vậy.
Đặc biệt bình tĩnh.
Hệ thống thăm dò hỏi thêm một câu: [Vậy nhà các ngươi không còn người thân nào khác sao?]
"Phụ thân ta là con một, nhà họ Cố mấy đời đơn truyền, chẳng có họ hàng nào khác. Còn bên ngoại... có họ hay không cũng chẳng khác gì nhau."
Năm xưa mẫu thân hắn bị lời đồn bôi nhọ, tiểu cữu cữu vì muốn ra mặt cho tỷ tỷ đã một mình đến nhà họ Cao nói lý. Nào ngờ nửa đường gặp phải ngựa điên, bị đâm chết ngay trên phố. Nhà ngoại vì chuyện này mà sinh lòng hiềm khích với bọn họ. Sau này Trường An và Trường Lạc ra đời, mẫu thân hắn lại qua đời, ngoại tổ mẫu càng cho rằng Trường An và Trường Lạc mang mệnh cứng, khắc cha khắc mẹ, còn hại chết đứa con trai út của bà. Từ đó bà coi như không có hai đứa cháu ngoại này, bao nhiêu năm qua không thèm ngó ngàng đến bọn họ lấy một lần.
Lúc phụ mẫu chưa qua đời, Cố Chuẩn quả thực từng coi họ là những người thân duy nhất còn sót lại. Nhưng nay đã nếm trải tình đời ấm lạnh, chút tình thân mỏng manh trong lòng Cố Chuẩn sớm đã tiêu tán sạch sẽ.
Hệ thống thực sự đổ mồ hôi thay cho Cố Chuẩn. Thân thế của tên phản diện này quả thực quá đỗi chông gai, thảm đến mức này thì cũng chẳng trách sau này hắn hắc hóa thành cái dạng đó.
Hệ thống cũng chẳng biết nên an ủi hắn thế nào, chỉ đành một mực cam đoan: [Yên tâm, không bao lâu nữa nhà họ Cao sẽ sụp đổ thôi, tin ta đi.]
Dù sao trong sách cũng viết như vậy mà.
Cố Chuẩn đã ổn định lại tâm trạng, đứng dậy chậm rãi bước về nhà.
Hắn từ lâu đã quen với cảnh đơn thương độc mã. Nghe những lời này cũng chẳng để tâm, hắn không tin hệ thống thực sự có bản lĩnh đó. Hơn nữa, so với việc tin người khác, Cố Chuẩn càng tin tưởng bản thân mình hơn. Trên thế gian này, hắn cũng chỉ có thể tin tưởng chính mình.
Về đến nhà, Cố Chuẩn hoàn toàn không để lộ chút dấu vết nào của việc vừa nổi giận. Hắn dẫn Cố Trường An và Cố Trường Lạc dọn dẹp lại đống đồ Lý Huống phái người mang tới. Tuy hắn không nhận bạc, nhưng những thứ khác vẫn giữ lại.
Lý Huống tặng lễ cũng thiết thực, toàn là vải vóc và lương thực, vừa khéo là những thứ Cố Chuẩn đang thiếu nhất. Chạng vạng tối, Cố Chuẩn ôm hai xấp vải sang nhà Ngô thẩm, nhờ bà may cho Cố Trường An và Cố Trường Lạc hai bộ y phục mới.
Ngô thẩm thực sự thấy ngại không dám nhận: "Cái thằng bé này, đem cho nhiều thế này dùng làm sao hết?"
"Dùng không hết thẩm cứ giữ lại cho mình. Thường ngày con không có ở nhà, hai đứa trẻ kia lại bướng bỉnh khó bảo, đều nhờ thẩm bận tâm con mới không phải lo lắng chuyện hậu phương. Thẩm cũng may cho mình hai bộ đi, cứ coi như là lòng hiếu kính của con vậy."
Những lời này thật sự khiến Ngô thẩm nghe mà mát lòng mát dạ.
Người khác đều mắng bà ngốc, tự dưng đi chiếu cố người dưng nước lã, chỉ có Ngô thẩm mới biết, bà căn bản chẳng chịu thiệt chút nào. Ngặt nỗi mỗi lần bà nói câu này người ta lại không tin, cho rằng bà cố tình nói tốt cho nhà họ Cố. Dù sao nhà họ Cố cũng đã nghèo rớt mồng tơi rồi, lấy gì mà báo đáp bà chứ?
Nhưng Ngô thẩm hiểu rõ, Cố Chuẩn trong việc nuôi dạy đệ muội chưa bao giờ tiếc tiền. Chỉ tiếc là có giải thích bọn họ cũng chẳng buồn nghe. Chi bằng lần sau cứ mặc thẳng bộ đồ mới ra ngoài, tát thật mạnh vào mặt bọn họ một cái cho xong.
Phải cho bọn họ thấy bà nói không ngoa!
Nghĩ vậy, Ngô thẩm cũng dứt khoát nhận lấy. Bà vốn không phải là người kiểu cách.
Cố Chuẩn chỉ nghỉ ngơi ở nhà một ngày, sáng sớm hôm sau hắn đã chuẩn bị lên huyện thành đọc sách.
Cố Trường Lạc biết đại ca lại phải đi, vô cùng không nỡ. Hai huynh muội bọn chúng từ nhỏ chưa từng rời tay Cố Chuẩn, mãi đến hai năm nay khi Cố Chuẩn bắt đầu đi học mới bị ép phải xa đại ca. Trong mắt hai huynh muội, đại ca không cười nói tức là không thích bọn chúng.
Cố Chuẩn ở bên ngoài quả thực luôn giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng về nhà lại chẳng mấy khi nhoẻn miệng, khó trách khiến bọn nhỏ suy nghĩ viển vông. Cộng thêm trong thôn lại có mấy kẻ chướng mắt, hễ gặp là buông lời cay nghiệt bảo mẫu thân chúng vì sinh ra chúng mới mất mạng. Những lời này có thể chỉ là bọn họ buông lời bâng quơ, nhưng Cố Trường An và Cố Trường Lạc nghe xong lại vô cùng buồn tủi tự ti, hoài nghi có phải đại ca cũng vì chuyện này nên mới không thương bọn chúng hay không.
Nhưng dù có thương hay không, hai đứa vẫn thích bám lấy Cố Chuẩn. Đây dù sao cũng là chỗ dựa duy nhất của bọn chúng rồi.
Ăn xong bữa sáng, Cố Chuẩn phải ra ngoài. Hai đứa nhỏ bám lấy khung cửa, ánh mắt khao khát nhìn theo hắn, Cố Chuẩn đi đâu chúng chạy theo đó.
Cố Chuẩn thở dài trong bụng, cầm lấy chiếc lược gỗ rồi vẫy tay gọi Cố Trường Lạc.
Cố Trường Lạc lập tức chạy chậm tới, chìa cái đầu nhỏ về phía Cố Chuẩn: "Đại ca, muội muốn tết hai bím tóc."
Cố Chuẩn không lên tiếng, thuần thục tết tóc cho con bé, còn chọn một bông hoa cài đầu mà con bé thích cài lên.
Cố Trường Lạc thích làm điệu, cài hoa xong còn quay sang khoe khoang với nhị ca: "Nhị ca, muội đẹp không?"
Cố Trường An có chút ghen tị, vì đại ca chưa từng chải tóc cho nó. Đại ca nói, nam tử hán phải tự lập, đến cái đầu cũng không biết chải thì là đồ ngốc.
Cố Trường An luôn lấy đại ca làm chuẩn mực, đại ca nói gì nó tin nấy. Nếu đại ca nói không biết chải đầu là đồ ngốc, vậy thì nó sẽ không so đo với đứa em gái ngu ngốc này, thế nên mới miễn cưỡng đáp một câu: "Cũng đẹp lắm."
Cố Trường Lạc lại lập tức quay đầu lại, đầy mong chờ nhìn Cố Chuẩn: "Đại ca thấy sao?"
Cố Chuẩn không giỏi đối phó với những chuyện này, hắn quay đầu đi, tiếp tục dọn dẹp sách vở của mình.
Cố Trường Lạc bấm bấm móng tay, cảm thấy không còn vui vẻ như ban nãy nữa.
Nhưng dù con bé có buồn bực, đại ca vẫn phải đi. Bị đưa đến nhà Ngô thẩm xong, Cố Trường An và Cố Trường Lạc vẫn kiễng chân nằm bò ra bậu cửa sổ ngóng theo. Cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng đại ca nữa, chúng mới hụt hẫng thu hồi ánh mắt.
Ngô thẩm đã sớm nhìn quen, bưng một đĩa đồ ăn từ dưới bếp đi lên: "Trường An Trường Lạc, mau tới ăn bánh nào."
...
Thôn Hạnh Lâm cách huyện thành không xa, chỉ là Cố Chuẩn không có tiền ngồi xe, mỗi ngày tới tư thục đều đi bộ, luôn tốn không ít thời gian. Mới đầu hắn cũng thấy mệt, sau này đi quen rồi cũng coi như rèn luyện thân thể.
Mỗi ngày đi về phải mất gần một canh giờ, trên đường hắn cũng thường nhẩm lại bài vở, không dám để uổng phí khoảng thời gian này.
Nói thật, hệ thống chưa từng thấy ai khắc khổ như hắn. Cái dáng vẻ nỗ lực chống chọi với cuộc sống này, đến một cái hệ thống như nó nhìn vào cũng thấy xót xa.
Đến tư thục, tiểu đồng gác cổng nhìn thấy Cố Chuẩn còn có chút kinh ngạc: "Cố sư huynh sao hôm nay đã tới rồi, tiên sinh chẳng phải đã dặn huyh cứ an tâm dưỡng thương không cần tới lớp sao?"
"Thương ở tay trái, không đáng ngại."
Tiểu thư đồng lắc lắc đầu, cũng biết là nói không lại hắn, đành để hắn đi vào. Đây là môn sinh đắc ý của tiên sinh nhà bọn họ, không cho vào được sao?
Cố Chuẩn vừa bước một chân vào cửa tư thục, hệ thống bỗng nhiên "tít" một tiếng:
[Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Vả mặt Cao Tu Văn. Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Một bản giáo trình vẽ phác họa.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
