Kim Xảo về đến quan xá thì mặt trời đã xế bóng. Vừa đi qua hành lang dài bước vào chính sảnh, liền phát hiện cả lão gia và phu nhân đều có mặt.
Kim Xảo vội tiến lên hành lễ.
"Về rồi à." Lý phu nhân nhận lấy chiếc khăn lau mặt của Lý Huống, nhúng vào nước ấm vắt khô rồi mới đưa cho nha hoàn bên cạnh, đồng thời hỏi Kim Xảo: "Có nghe ngóng được tin tức gì không?"
Lý Huống lau mặt xong, sự mệt mỏi trên người cũng vơi đi nhiều. Một ngày này đối với ông mà nói cũng là kinh tâm động phách. Trên triều đình tuy đao quang kiếm ảnh, nhưng chẳng có ai dám trắng trợn hành thích như vậy. Ông mới tới huyện Diêm Quan được nửa năm, đã có kẻ nóng nảy không yên. Thật ra kẻ ra tay là ai, trong lòng Lý Huống cũng nắm rõ, nhưng ông lại chẳng biết gì về cái người tên Cố Chuẩn vừa cứu mình, thế nên mới dặn dò nha hoàn lúc đến thôn Hạnh Lâm thì nghe ngóng nhiều thêm một chút.
Kim Xảo cũng không phụ sự kỳ vọng: "Nô tỳ đến nhà Cố công tử, gặp được một đôi đệ muội của ngài ấy. Sau khi nói rõ ngọn nguồn sự việc, đôi đệ muội của Cố công tử đã được hàng xóm là Ngô thẩm đón đi. Có thể thấy Ngô thẩm này cực kỳ chiếu cố người nhà họ Cố, chỉ là ngoài bà ấy ra, thái độ của người thôn Hạnh Lâm đối với gia đình Cố công tử lại có vẻ vô cùng phức tạp. Nô tỳ đã nghe ngóng kỹ càng, hóa ra Cố gia vốn là một hộ khá giả ở địa phương, chỉ là phụ thân của Cố công tử hành sự bất chính, ra ngoài cờ bạc nợ nần không ít, lúc bị đòi nợ đã không may mất mạng. Thanh danh của mẫu thân Cố công tử cũng không tốt, nghe nói năm xưa Cố gia và nhà Cao Diêm giám cực kỳ thân thiết. Sau khi phụ thân Cố công tử qua đời, mọi chi phí tang lễ đều do người nhà họ Cao lo liệu. Nhưng về sau Cao phu nhân không hiểu vì sao lại trở mặt với Cố phu nhân, tung tin đồn Cố phu nhân không giữ đạo làm vợ, cố ý câu dẫn Cao Diêm giám. Cố phu nhân suýt chút nữa phải lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch mới dẹp yên được lời đồn.
Từ đó về sau, hai nhà không còn qua lại nữa. Về sau Cố phu nhân vì sinh ra cặp song sinh này mà khó sinh qua đời. Cố công tử lúc đó tuổi còn nhỏ, nhưng dù vậy cũng coi như đứng vững được, không chỉ nuôi sống đệ muội, mà còn tự kiếm tiền đến tư thục đọc sách. Người trong thôn tuy có chút khinh thường cha mẹ Cố công tử, nhưng đối với ngài ấy thì đều hết lời khen ngợi."
Lý phu nhân nghe xong, hồi lâu không nói gì, mãi một lúc sau mới buông tiếng thở dài: "Một gia đình đang yên đang lành, sao lại biến thành bộ dạng này, có thể thấy cờ bạc này hại người đến mức nào."
"Tin đồn không thể tin cả." Lý Huống mất hết hứng thú, mảy may chẳng muốn nghe mấy lời đồn thổi vô căn cứ này.
Lý phu nhân hỏi: "Ý của phu quân là chuyện này có hiểu lầm?"
"Chưa hiểu rõ toàn bộ thì mấy chuyện thị phi thế này vẫn nên ít nói thì hơn." Lý Huống trên triều đình cũng từng chịu cảnh công kích, đều nói tin đồn dừng ở người trí, nhưng thế gian này phần lớn lại là kẻ ngu. Ông không hứng thú với việc cha mẹ Cố Chuẩn ra sao, chỉ nhìn cách hành xử của Cố Chuẩn, ông cảm thấy cha mẹ hắn không thể nào là hạng người tồi tệ như thế.
"Bỏ đi, dùng bữa thôi." Lý Huống không có ý định nói tiếp nữa.
Lý phu nhân vội vàng sai nha hoàn dọn cơm nước lên.
…
Hôm qua trước lúc rời đi Lý tri huyện có nói sẽ tới thăm, kết quả hôm nay trong huyện đột nhiên xảy ra một vụ án mạng, Lý Huống vốn định ra cửa lại bị chậm trễ, chỉ đành sai Kim Xảo qua thăm Cố Chuẩn.
Lúc Kim Xảo tới không chỉ mang theo đồ tẩm bổ, mà còn xách theo hai hộp điểm tâm. Thấy Cố Chuẩn vẫn nằm trên giường nghỉ ngơi, nàng chủ động mở hộp thức ăn ra, e lệ nói: "Phu nhân nhà ta sợ ngài ở đây buồn bực, sai ta mua chút điểm tâm mang tới cho ngài ngọt miệng."
Nói xong, lại lén nhìn Cố Chuẩn một cái, rồi nhanh chóng rủ mắt xuống. Vị Cố công tử này thật sự rất đẹp mắt, vừa đẹp lại vừa ôn nhu, đối mặt với ngài ấy dù có lớn giọng nói thêm một câu thôi cũng cảm thấy là một tội lỗi.
Kim Xảo tướng mạo thanh tú, bình thường đối phó với mấy gã sai vặt luôn giữ vẻ kiêu ngạo, hôm nay nhìn thấy Cố Chuẩn, lại cứng đờ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Thế nhưng miệng nàng vẫn luôn không ngừng, sợ làm nhạt bầu không khí: "Lão gia nhà ta hôm nay thực sự bận không dứt ra được, nên mới sai ta tới thăm, ngài ấy bảo lát nữa nhất định sẽ qua."
"E là không đợi được rồi."
"Vì sao?"
Cố Chuẩn ôn hòa đáp: "Đại phu bảo vết thương trên cánh tay ta đã không còn đáng ngại, chỉ cần thay thuốc đúng giờ sẽ tự lành. Đại phu đã nói vậy, ta có ở lại y quán này thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì. Phiền cô nương về nói lại với Lý đại nhân một tiếng, cứ bảo chiều nay ta sẽ về nhà, xin ngài ấy đừng uổng công đi một chuyến."
Kim Xảo không vui: "Phải về nhanh thế sao?"
"Thật sự là trong nhà còn có việc."
Kim Xảo nhớ tới đôi đệ muội được nuôi dưỡng trắng trẻo bụ bẫm của Cố Chuẩn, nháy mắt liền hiểu. Nhưng nàng vẫn an ủi Cố Chuẩn: "Dù hôm nay lão gia không tới, sau này chắc chắn cũng sẽ đi tìm ngài, yên tâm đi."
Cố Chuẩn thấy dáng vẻ của nàng tỏ ra thân thiết như vậy, lặng lẽ tựa ra sau một chút. Hắn và cô nương này hình như đâu có thân quen gì?
Chỉ là Kim Xảo bên đó lại nhiệt tình đơn phương, nói nửa ngày cũng không cạn lời. Nếu không phải thời gian không còn sớm phải về hầu hạ phu nhân, Kim Xảo hận không thể ở lại tiếp.
Đợi nàng rời đi, Cố Chuẩn rốt cuộc cũng cảm thấy cả căn phòng yên tĩnh trở lại. Hệ thống thì lại hào hứng nói với Cố Chuẩn: [Mau mở ra xem bên trong có gì!]
Cố Chuẩn cạn lời. Cái thứ tự xưng là trí tuệ bậc cao này, sao lúc nào cũng mang cái dáng vẻ chưa từng va chạm sự đời thế nhỉ?
Sau khi hắn mở mấy cái hộp ra, hệ thống càng tỏ rõ vẻ chưa thấy việc đời, còn nhìn củ nhân sâm mà hô lớn, kêu gào thì ra nhân sâm trông như thế này. Cái giọng oang oang của nó khiến Cố Chuẩn cực kỳ chướng tai.
Cố Chuẩn lấy một khối điểm tâm từ trong hộp thức ăn bên cạnh.
Điểm tâm của Phúc Lộc Trai, bao nhiêu năm rồi chưa được ăn. Kể từ lúc phụ mẫu qua đời, trong nhà chẳng còn đồng tiền nhàn rỗi nào nữa. Chỉ là không ngờ, điểm tâm nhà này qua bao nhiêu năm mùi vị vẫn không hề thay đổi.
Cố Chuẩn ăn xong hai khối liền đậy nắp hộp lại. Ăn trưa xong, Đặng Quý Văn trực tiếp thuê một chiếc xe bò đưa hắn về thôn Hạnh Lâm. Bạn bè của Cố Chuẩn không nhiều, đa phần chỉ là kết giao hời hợt, duy chỉ có Đặng Quý Văn là chung đụng coi như không tồi. Tuy nhiên quan hệ của hai người tốt đẹp lại phải nhờ vào nhi tử của Cao Sùng Đức là Cao Tu Văn. Đặng Quý Văn cực kỳ căm ghét tên này, thế nên Cố Chuẩn - kẻ cũng không lọt vào mắt Cao Tu Văn - liền trở thành bạn tri kỷ của Đặng Quý Văn.
Suốt dọc đường, Đặng Quý Văn luôn miệng chửi bới Cao Tu Văn.
Mắng hắn ta ở trước mặt tiên sinh thì nịnh nọt ra sao, trước mặt bạn học thì ra vẻ làm sang thế nào, mức độ trơ trẽn thật khiến người ta giận sôi máu. Bản thân hắn chửi rất hăng hái, dù không nhận được sự đáp lại của Cố Chuẩn cũng chẳng sao, hắn chỉ cần tự chửi cho sướng miệng là được. Đặng Quý Văn cũng biết Cố Chuẩn tuyệt đối sẽ không hùa theo hắn chửi rủa, dù sao người bạn này của hắn tính tình luôn hòa nhã, dẫu người khác có ức hiếp lên đầu, hắn cũng quyết không nói ra những lời thô tục nhục mạ văn phong kia.
Đợi về tới nhà họ Cố, đưa người an toàn đến nơi xong, Đặng Quý Văn mới bảo phu xe quay đầu.
Cố Chuẩn cười hỏi: "Ngươi không vào ngồi một lát?"
Đặng Quý Văn lắc đầu như đánh trống bỏi, vội giục phu xe mau chóng rời đi. Đùa gì vậy, nhà hắn nghèo, nhà Cố Chuẩn còn nghèo hơn nhà hắn. Lại chẳng phải hắn chưa từng tới nhà Cố Chuẩn, mỗi lần tới hắn đều cảm thấy như đang chịu tội.
Nhà cửa trống hoác, nhìn thực sự quá đáng thương.
Bên kia hệ thống cũng đồng dạng bị ngôi nhà của Cố Chuẩn làm cho kinh sợ. Ngôi nhà này, thực sự là rất rách nát. Bên trong chỉ có hai gian nhỏ, một gian là phòng của Cố Trường Lạc, gian kia là phòng của Cố Chuẩn và Cố Trường An. Phòng đã nhỏ như vậy lại còn miễn cưỡng ngăn ra một gian thư phòng. Hệ thống liếc mắt nhìn qua, phát hiện sách bên trong cơ bản đều là bản chép tay, chẳng có cuốn nào là mua về cả.
Nó lại được làm mới ấn tượng về cái nghèo của Cố Chuẩn. Trong sách chỉ bảo nhà nghèo, cũng đâu có nói là nghèo đến mức này chứ.
Trong nhà ngoài ngõ chẳng có lấy một món gia cụ nào ra hồn, ngay cả bàn ghế cũng là đồ chế tác thô kệch, có cảm giác như là tiện tay chặt hai cái cây trên núi rồi chắp vá mà thành. Còn có cả cánh cửa phòng kia, nhìn một cái là biết đồ lâu năm, mục nát nghiêm trọng. Nhà bếp thì ở bên ngoài, nhưng vại đựng gạo lại đặt ở nhà chính, hệ thống cố ý nhìn qua, phát hiện cái vại đó đã thấy đáy rồi. Nếu nói cả căn nhà này có điểm duy nhất đáng khen, thì đại khái chính là sự sạch sẽ. Đúng là không nhiễm một hạt bụi, đương nhiên cũng chẳng có món đồ tốt nào để mà bám bụi.
Hai đứa nhỏ nghe thấy tiếng động, vội vàng từ sân sau chạy tới.
Sân sau có nuôi một con gà, dưới sự chăm sóc của hai huynh muội, con gà đó ngày nào cũng đẻ được một quả trứng, đây cũng coi như là chút đồ mặn hiếm hoi của nhà bọn họ. Vừa rồi chúng chính là đi cho gà ăn. Biết đại ca về, hai huynh muội đều mừng rỡ vô cùng, chỉ là vừa mới nhào tới, Cố Chuẩn đã lạnh lùng lùi lại một bước: "Rửa tay chưa?"
Cố Trường Lạc chớp chớp mắt: "Rửa rồi, cho gà ăn xong là muội rửa ngay."
"Huynh xem!" Nói xong con bé còn xòe tay ra, lòng bàn tay trắng trẻo vô cùng sạch sẽ, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, ngay cả kẽ móng tay cũng không dính bẩn. Nhưng con bé cũng không dám tiếp tục tiến lại, chỉ ngập ngừng nhìn Cố Chuẩn, muốn thân cận mà lại không dám.
Cố Trường An to gan hơn muội muội một chút, tuy biết đại ca không thích nhưng vẫn chủ động tiến lên: "Đại ca, vết thương của huynh đỡ chưa? Đại phu nói thế nào?"
"Chưa chết được." Cố Chuẩn đáp một tiếng, mở hộp thức ăn ra đưa cho bọn chúng: "Ăn đi."
Dáng vẻ đuổi khéo hững hờ, như thể muốn dùng đồ ăn để chặn miệng hai đứa.
Cố Trường Lạc lập tức quăng sự tủi thân ra sau đầu, lựa một khối điểm tâm trông đẹp mắt nhất. Con bé còn nhỏ, nhưng lại cực kỳ ham làm điệu, ăn uống cũng phải chọn đồ đẹp.
Một chút điểm tâm trôi xuống bụng, Cố Trường Lạc sướng đến lâng lâng: "Đại ca, điểm tâm này ngon quá đi mất, ngon hơn tất cả những món chúng ta từng ăn trước đây."
Hai đứa nhỏ cũng thực sự không làm phiền, có đồ ngon ăn chính là chuyện tuyệt vời nhất thế gian này rồi. Đại ca trước kia cũng từng mang đồ ngon về cho chúng, nhưng đều không ngon bằng lần này. Ây, đồ ăn ngon thế này, cũng không biết lần sau có còn được ăn nữa hay không.
Cố Trường Lạc ngậm điểm tâm, chống cằm nhìn đại ca trong thư phòng. Con bé hơi khó hiểu, vì sao đại ca lại không bao giờ ăn đồ ngọt nhỉ? Rõ ràng là ngon như vậy cơ mà.
Hệ thống cũng đang thắc mắc chuyện này: [Ban nãy ta thấy lúc ngươi ăn điểm tâm, chẳng phải cũng thích lắm sao?]
"Ngươi có thời gian rảnh rỗi như vậy chi bằng ra ngoài dạo vài vòng, nói không chừng lại tìm được một ký chủ mới đấy."
[Được lắm, lúc trước mặt người khác thì làm bộ làm tịch hăng hái, sao giờ không giả vờ nữa đi? Về đến nhà là lộ rõ bộ mặt thật ngay, thật đáng xấu hổ.]
Cố Chuẩn mảy may không bị chọc giận: "Đã cảm thấy đáng xấu hổ, ngươi vẫn nên đi tìm kẻ khác thì hơn."
Hệ thống sắp khóc đến nơi rồi: [Ngươi muốn rũ bỏ ta đến vậy sao?]
"Ngươi muốn bám lấy ta đến vậy sao?"
[Đúng đấy, ta cứ bám lấy ngươi thì sao nào?] Hệ thống dứt khoát vứt hết liêm sỉ bắt đầu giở thói ăn vạ: [Thật không biết ngươi nghĩ cái gì nữa, rõ ràng chỉ cần làm nhiệm vụ là kiếm được tiền, cứ phải cứng đầu cứng cổ. Ta thấy hũ gạo nhà ngươi chẳng còn hột nào rồi kìa, không làm nhiệm vụ nữa thì để xem ngươi sống kiểu gì!]
Cố Chuẩn lật sang trang tiếp theo, cười khẩy nói: "Vẫn là câu nói đó, chưa chết được."
Hệ thống thật sự tức điên rồi, tên này là tảng đá hôi trong hầm cầu chắc, vừa thối vừa cứng! Không, hắn không chỉ là tảng đá hôi, mà còn là kẻ hai mặt. Trước mặt người ngoài thì ra vẻ nam tử ôn hòa nho nhã, kết quả bên trong lại miệng độc lòng dạ hiểm ác thế này. Đúng là biết người biết mặt khó biết lòng!
Không làm nhiệm vụ đúng không, được thôi, xem ai gan lỳ hơn ai!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
