Cố Chuẩn đang không biết nên phản ứng thế nào, hệ thống lại ân cần lên tiếng trước, phá tan bầu không khí gượng gạo: [Xin chào ký chủ, ta là hệ thống 12138, vừa nãy đã giới thiệu với ngươi rồi.]
Nó không có thực thể, thế nên Cố Chuẩn chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Dù kiêng dè, Cố Chuẩn vẫn hỏi nó: "Ngươi ở đâu?"
[Ở trong đầu ngươi.]
Cố Chuẩn siết chặt nắm đấm.
Quả thực, nghe thấy câu này hắn vẫn có chút rợn người, nhưng hắn không lên tiếng. Trước khi làm rõ chân tướng sự việc, hắn căn bản chẳng muốn nói nửa lời. Cổ nhân có câu ‘Tử bất ngữ quái lực loạn thần’[1], nhưng khi thứ quỷ dị này thực sự xảy ra trên người mình, Cố Chuẩn mới biết ông trời nực cười đến mức nào.
Chẳng lẽ mười mấy năm nay hắn sống còn chưa đủ thảm sao?
Hệ thống biết chuyện xuyên không đối với một người cổ đại mà nói có thể khó tiếp nhận. Thế nên sau đó, nó dành gần nửa canh giờ để giải thích cặn kẽ cho Cố Chuẩn thế nào là hệ thống, thế nào là Cục Quản lý Thời không, cũng như việc hắn là nam phụ của thế giới này.
Giải thích xong xuôi, hệ thống cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. Mặc dù nó chẳng có miệng, nhưng nói ngần ấy lời cũng khiến nó mệt lả.
[Giờ ngươi hiểu rồi chứ?]
"..." Nhất thời Cố Chuẩn chẳng nói nên lời.
Tất thảy những chuyện hoang đường này đều khiến Cố Chuẩn không thể chấp nhận được. Chỉ cần là một người bình thường thì sẽ chẳng ai tin những lời này, nhưng là người bình thường, có ai lại vướng phải mấy chuyện này cơ chứ?
Hệ thống dè dặt hỏi một câu: [Ngươi vẫn ổn chứ?]
"Ngươi khoan hãy nói." Trong đầu Cố Chuẩn đang là một mớ bòng bong. Nếu hệ thống này nói đúng, vậy thì không chỉ mười mấy năm qua hắn sống thê thảm, mà nửa đời sau sẽ càng thê thảm hơn. Lưu đày biên cương sao... Cố Chuẩn day day trán, ông trời có phải đề cao hắn quá rồi không, hiện giờ hắn đến người nhà họ Cao còn chẳng lật đổ được, mà lại để hắn tiến thẳng vào triều đình?
Cố Chuẩn từ từ mở mắt, đi thẳng vào vấn đề: "Mục đích ngươi ký sinh trên người ta là gì?"
[Đương nhiên là để thay đổi kết cục của ngươi rồi.]
Cố Chuẩn cười khẩy: "Kết cục của ta thế nào ta tự biết thay đổi, không phiền ngươi bận tâm. Hơn nữa, chưa đi đến cuối cùng ai dám khẳng định kết cục của ta? Chỉ dựa vào dăm ba câu của ngươi sao? Đúng là nực cười."
Nếu số mệnh do trời định, hắn cũng phải nghịch lại cái mệnh trời này.
Hệ thống bỗng nhiên có chút tin tưởng đây là nam phụ phản diện rồi, thế là nó quyết định lùi một bước, khéo léo dẫn dắt: [Nếu ngươi tự mình liều mạng thì chẳng phải quá lãng phí thời gian sao, ta có thể giúp ngươi, ta rất lợi hại đó.]
Cố Chuẩn không tin: "Lý do?"
[Không có lý do, sự tồn tại của hệ thống chúng ta vốn dĩ là để thay đổi những chuyện này.]
Khóe miệng Cố Chuẩn giật giật: "Vậy mấy cái hệ thống này rảnh rỗi thật đấy."
[Thay đổi kết cục đã định sẵn, giúp người ủy thác hoàn thành tâm nguyện, đây vốn là ý nghĩa tồn tại của hệ thống.] Hệ thống sợ hắn từ chối mình, vội nói tiếp: [Ta có nhiều bản lĩnh lắm, nếu ngươi ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ được giao, đỗ Trạng nguyên căn bản không thành vấn đề, sau này nói không chừng còn có thể phong hầu bái tướng nữa đấy. Chỉ có điều...]
Hệ thống ngừng lại một chút: [Khi ngươi đụng độ nam nữ chính, tuyệt đối phải tránh xa một chút.]
Cố Chuẩn nhíu mày: "Ta lại thấy khá tò mò nam nữ chính này là ai?"
Giọng hệ thống yếu đi vài phần: [Đến lúc đó ngươi sẽ biết.]
Để lấy thêm khí thế, nó lại bảo: [Nói chung ngươi chỉ cần nghe lời ta là được, hiện giờ đang có hai nhiệm vụ, ngươi nhận hay không nhận?]
Cố Chuẩn thong thả nói: "Nói nghe thử xem."
Hệ thống háo hức muốn thử: [Nhiệm vụ đầu tiên, xúi giục hai người bạn bên cạnh Cao Tu Văn phản lại hắn, phần thưởng nhiệm vụ: mười lạng bạc.]
Cố Chuẩn "hừ" một tiếng.
Hệ thống vội vàng bổ sung: [Còn nhiệm vụ thứ hai, trong vòng nửa tháng nâng mức độ thiện cảm của Lý tri huyện đối với ngươi lên 80%.]
"Phần thưởng mười lạng bạc?" Cố Chuẩn mỉa mai.
[Không, phần thưởng là "Tam Hi Bảo Thiếp" nha.]
Cố Chuẩn sững lại.
Hệ thống sợ hắn không tin, còn biến ra ba bản thư pháp quý giá là "Khoái Tuyết Thời Tình Thiếp", "Trung Thu Thiếp" và "Bá Viễn Thiếp". Đây đều là những báu vật mà nhiều người có cầu cũng chẳng được.
Ba bản thư pháp cứ thế lơ lửng hiện ra trước mắt, cảnh tượng này khiến Cố Chuẩn cũng phải giật mình. Nhưng sau cơn kinh hãi, hắn lại nhanh chóng bị thứ trước mắt thu hút. Cố Chuẩn dẫu chưa từng nhìn thấy, nhưng cũng biết ba món đồ này tuyệt đối không phải vật phàm. Mức độ quý giá của những tác phẩm thư pháp này đương nhiên không cần bàn cãi.
Chỉ là hắn còn chưa kịp nhìn kỹ, hệ thống đã keo kiệt thu đồ lại. Đây là báu vật, phải treo ở phía trước làm mồi nhử mới có tác dụng, nếu dễ dàng đạt được như vậy, ai còn cam tâm tình nguyện làm nhiệm vụ cơ chứ?
Tuy biết rõ toan tính của hệ thống, nhưng Cố Chuẩn vẫn động lòng. Ba món đồ này vừa xuất hiện, Cố Chuẩn gần như đã tin tưởng những lời hệ thống nói.
Thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có thể xảy ra. Nhìn tình hình hiện tại, cái thứ quỷ quái này rõ ràng đang cầu cạnh hắn. Đã vậy, cũng không phải là không thể lợi dụng.
Cứ nghe ngóng xem sao đã, để xem là có ích thật, hay chỉ là nói miệng là giỏi.
Cố Chuẩn chẳng nói lời nào, thấy hệ thống thu đồ lại xong, hắn chỉ lẳng lặng nằm dưỡng thần, cẩn thận tiêu hóa những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Chủ động làm việc và để người khác cầu xin mình làm việc vốn khác nhau, điều Cố Chuẩn muốn là vế sau.
Phản ứng này lại khiến hệ thống ngớ người. Tên này rốt cuộc có làm nhiệm vụ hay không đây? Cho chút phản ứng được không hả?
Đúng lúc này, Lý Huống lại dẫn Trương tiên sinh và Đặng Quý Văn tới.
Cố Chuẩn vội vàng định ngồi dậy, nhưng vừa mới chống tay đã bị Trương tiên sinh ngăn lại: "Ngươi cứ nằm nghỉ đi, đại phu nói nhát dao đó đâm hơi sâu, chỉ đâm thêm ba phần nữa thôi là cánh tay này coi như bỏ đi rồi."
Đặng Quý Văn ngồi xuống đầu giường Cố Chuẩn, cũng có chút trách móc: "Ngươi nói xem, cái thân thể yếu ớt như gió thổi là bay này, cứ phải xông lên cậy mạnh làm gì?"
Nghe câu này Lý Huống cũng thấy áy náy, liền chắp tay với Cố Chuẩn: "Hôm nay đa tạ tiểu Cố công tử ra tay trượng nghĩa, hôm khác Lý mỗ ắt sẽ đích thân tới nhà tạ ơn."
"Lý đại nhân khách sáo rồi, chuyện hôm nay đổi lại là ai cũng sẽ xông lên thôi, học sinh chỉ làm chuyện nên làm."
Đặng Quý Văn thầm chửi trong bụng, đổi lại là hắn thì hắn sẽ không lên đâu. Tuy hắn rất muốn Lý đại nhân lau mắt mà nhìn mình, nhưng cũng không thể đem tính mạng ra đánh cược a. Chỉ có tên bạn thân đơn thuần lương thiện này của hắn thôi, đổi lại là người khác thì chắc chắn không được.
Cố Chuẩn thấy tâm trạng Lý Huống có vẻ không tốt, biết ông ấy hẳn là nghĩ đến chuyện hai kẻ gian kia, thế là lên tiếng hỏi: "Lý đại nhân, lai lịch của hai kẻ đó đã điều tra được chưa?"
Lý Huống thở dài một tiếng: "Vẫn chưa, chỉ là phát hiện một vài vật chứng trên người bọn chúng, có vẻ là người Thát Đát."
"Lý đại nhân thực sự tin bọn chúng là người Thát Đát?"
"Hai năm nay Đại Lương và Bắc Nguyên xung đột liên miên, nếu đám người đó là người Thát Đát thì cũng chẳng có gì lạ. Ta và người Thát Đát, cũng có chút ân oán." Lý Huống tuy nói vậy, nhưng trong lòng nghĩ gì thì chẳng ai biết, ngược lại còn hỏi Cố Chuẩn một câu: "Theo Cố công tử thấy, đám người này là ai?"
Cố Chuẩn trầm ngâm một lát: "Người Thát Đát thích ăn thịt dê và phô mai, quanh năm suốt tháng chắc chắn sẽ vương chút mùi. Hai tên kia lúc hành thích tuy không lên tiếng, nhưng khi học sinh đối đầu với bọn chúng, lại không ngửi thấy mùi gì đặc biệt trên người chúng."
Lý Huống ngồi trước bàn gỗ đỏ, ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên mặt bàn, nhìn không ra buồn vui.
Thật ra Cố Chuẩn sở dĩ dám nói như vậy, hoàn toàn là vì hắn từng nghe lén được cuộc mưu toán của hai kẻ này. Cố Chuẩn trời sinh thính lực hơn người. Hôm đó trong thư viện có người mở tiệc ở tửu lâu, Cố Chuẩn không thích đến mấy chốn ồn ào này, nhưng ngặt nỗi đối phương là bạn học nên chỉ đành nhẫn nhịn đi cho có lệ. Ai ngờ đâu, vừa đi đã nghe được có kẻ muốn mưu hại vị tân Tri huyện của bọn họ. Nếu thực sự là người Thát Đát, tại sao lúc bàn mưu lại nói giọng quan thoại? Rõ ràng hai kẻ này đều từ kinh thành tới. Vì thế, Cố Chuẩn tìm đủ mọi cách cũng phải đến bữa tiệc ngắm mai hôm nay, bằng mọi giá phải đổi lấy ân tình cứu mạng này. Cố Chuẩn không phải không sợ chết, chỉ là tình cảnh hiện tại buộc hắn phải đánh cược một ván, cược thắng rồi hắn mới có một tia hi vọng sống.
Cố Chuẩn lại nói: "Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của học sinh. Học sinh nghĩ, biết rõ là đi hành thích mà còn mang theo vật chứng có thể chứng minh thân phận bên người, chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Đã dám đi hành thích thì hẳn phải chuẩn bị chu toàn, lại xem cách bọn chúng bị bắt xong còn cố tự sát, là đủ hiểu bọn chúng xem trọng lai lịch thân phận của mình đến nhường nào."
Cuối cùng Lý Huống cũng nghiêm túc đánh giá Cố Chuẩn một cái.
Ngay cả hệ thống cũng nín thở. Quả không hổ là nam phụ phản diện, vừa mới phát nhiệm vụ chưa bao lâu mà đã biết chủ động tạo ấn tượng rồi? Quả là một ký chủ xuất sắc, không tồi, có tiền đồ!
Trương tiên sinh xót học trò, sợ Lý Huống trong lòng sinh nghi bèn vội vàng nói: "Lý đại nhân đừng trách, A Chuẩn chỉ nói ra suy đoán của mình thôi, nếu nói không đúng thì ngài cứ coi như lời đùa mà cho qua vậy."
"Sao có thể chứ?" Lý Huống cười nhạt, "Còn phải đa tạ Cố công tử chỉ điểm, nếu không e rằng người trong huyện nha đều bị qua mặt rồi."
Là người trong huyện nha, không phải ông ấy, Cố Chuẩn nghe được rõ ràng. Nhưng thể hiện một chút vậy là đủ rồi, hắn vẫn hiểu đạo lý cái gì quá cũng không tốt. Cố Chuẩn nhìn sắc trời bên ngoài, nhớ tới hai đứa nhỏ không khiến người ta bớt lo ở nhà, bèn nói: "Thấy sắc trời cũng không còn sớm, ta cũng nên về rồi."
"Ngươi bị thương nặng thế này sao có thể về được? Đại phu dặn rồi, ngươi phải ở lại y quán qua đêm." Đặng Quý Văn ngắt lời hắn.
"Nhưng..."
Lý Huống hỏi: "Trong nhà có khó khăn gì sao?"
"Cũng không có gì, chỉ là trong nhà có đệ đệ và muội muội còn nhỏ, năm nay mới lên năm. Lúc ra khỏi nhà ta bảo chúng trước khi trời tối sẽ về, nếu ta cứ không về, e là chúng sẽ sợ hãi."
Lý Huống nghe xong liền nhận ra điểm bất thường. Nếu phụ mẫu trong nhà còn sống, cần gì phải lo lắng mấy chuyện này? Vị Cố công tử này e là mồ côi cả cha lẫn mẹ đi? Vì mới gặp lần đầu nên Lý Huống không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Chuyện này dễ thôi, ta sai tỳ nữ trong nhà đi báo một tiếng thay ngươi là được. Nếu ngươi không yên tâm hai đứa nó, liền bảo nàng ấy ngủ lại nhà ngươi một đêm, ngươi thấy sao?"
Cố Chuẩn uyển chuyển từ chối: "Sao dám làm phiền như thế, để chúng sang ngủ nhờ nhà hàng xóm là được rồi."
Cố Chuẩn đã nói vậy, Lý Huống cũng không có ý kiến gì nữa, lập tức dặn dò xuống dưới, sai tỳ nữ đi truyền lời.
Lý Huống đến nhanh mà về cũng nhanh, để lại một câu ngày mai sẽ qua thăm rồi về huyện nha. Ông ấy dẫu sao cũng là Tri huyện, rút được thời gian đến thăm Cố Chuẩn đã là hiếm có rồi. Lý Huống đi khỏi, chỉ còn Trương tiên sinh và Đặng Quý Văn ở lại cùng Cố Chuẩn ăn tối, thay thuốc. Mãi đến khi bên này không còn chuyện gì nữa, hai người mới tự ra về.
Hai người đi rồi, hệ thống mới rốt cuộc dám bắt chuyện với Cố Chuẩn: [Ngươi đang chủ động thực hiện nhiệm vụ đấy à?]
Cố Chuẩn ung dung đáp: "Ta làm chuyện của ta, liên quan gì đến ngươi?"
Hệ thống lại hỏi: [Vậy ngươi rất lo cho đệ đệ muội muội của ngươi sao?]
Hệ thống cảm thấy rất mâu thuẫn, vì trong nguyên tác, Cố Chuẩn có vẻ rất lạnh nhạt với đệ đệ muội muội của mình. Nguyên tác miêu tả trải nghiệm thời thơ ấu và thiếu niên của Cố Chuẩn rất mơ hồ. Dù sao cũng không phải nhân vật chính nên không có nhiều bối cảnh giới thiệu, điều này khiến cho việc tìm hiểu Cố Chuẩn của hệ thống rất khó khăn. Hiện giờ nó chỉ biết cha Cố Chuẩn bị Cao Sùng Đức hại chết, còn mẹ vì kiên quyết sinh ra cặp song sinh mới khó sinh mà qua đời.
Theo lý thuyết, Cố Chuẩn đáng lẽ phải rất ghét hai đứa đệ muội này, nhưng cuối cùng hắn hắc hóa hoàn toàn lại chính vì hai đứa nó. Ây, tình cảm của con người thật khiến người ta đau đầu.
Hệ thống rất cố chấp với vấn đề này: [Rốt cuộc ngươi có ghét hai đứa nó không?]
Cố Chuẩn mất kiên nhẫn: "Ngươi rảnh lắm à?"
[Không có.]
"Vậy ngậm miệng lại."
[Ồ.] Hệ thống tủi thân muốn chết.
Mặt khác, Kim Xảo - đại nha hoàn hầu hạ bên người Lý phu nhân - cũng ngồi xe bò đến thôn Hạnh Lâm. Dò hỏi một vòng, cuối cùng cũng tìm được nhà của Cố Chuẩn.
Chỉ cần nhìn vào ngôi nhà này, trong lòng Kim Xảo thoáng chốc đã sinh ra vài phần coi thường. Nàng ta là nha hoàn hồi môn của Lý phu nhân, từ nhỏ đã lớn lên trong gia đình danh gia vọng tộc ở kinh thành, chưa từng về quê bao giờ, càng chưa từng thấy ngôi nhà nào cũ nát đến thế. Đừng nói là ở kinh thành, ngay cả trong cái thôn Hạnh Lâm này cũng chẳng thấy ngôi nhà nào tồi tàn như vậy, vừa thấp vừa hôi, cũng không biết là ngôi nhà cổ từ bao nhiêu năm trước rồi. Chỉ có hàng rào bên ngoài là còn dễ nhìn đôi chút, có trồng một ít hoa lan mọc đan xen đẹp mắt, nhìn cũng có vài phần thú vị của chốn đồng quê, có thể thấy là đã được người ta tỉ mỉ chăm sóc.
"Không ngờ gia cảnh của tiểu Cố công tử lại kém đến vậy." Kim Xảo nói.
"Nhà bọn họ là gia đạo sa sút, chứ trước đây cũng sống tốt lắm." Ngô thẩm, hàng xóm của Cố Chuẩn, nghe thấy tiếng bèn đi tới. Ngô thẩm là người nhìn Cố Chuẩn lớn lên, ghét nhất là người khác chê bai đứa trẻ này không tốt. "Cô nương đừng ghét bỏ, tổ tiên nhà họ Cố đều là nhà nông kiêm đọc sách. Mười mấy dặm quanh đây ai mà không biết nhà họ Cố? Cha của Cố Chuẩn năm xưa còn đỗ Tú tài đấy, văn chương của ông ấy phàm là người từng đọc thì không ai không khen. Mẹ hắn cũng là con gái nhà Tú tài, một cành hoa nức tiếng khắp mười dặm tám thôn, đẹp khỏi phải bàn. Chỉ tiếc là gia đạo sa sút, mới bị ép chuyển đến đây. Cô nương đừng thấy ngôi nhà này tuy đã có tuổi, nhưng Cố Chuẩn ưa sạch sẽ, bên trong dọn dẹp rất tươm tất."
Kim Xảo nghi hoặc: "Vị đại nương này, bà là?"
"Ta là hàng xóm của Cố Chuẩn, cô nương cứ gọi ta là Ngô thẩm là được." Ngô thẩm thấy đối phương ăn mặc không giống người nhà nông, nhìn một vòng cũng không thấy quen mặt, liền hỏi: "Cô nương đến tìm Cố Chuẩn à?"
"Ta vâng lệnh Tri huyện đại nhân đến truyền lời. Tiểu Cố công tử đã cứu lão gia nhà ta, chỉ là hiện giờ bị thương đang nằm ở y quán. Cố công tử sợ đệ muội trong nhà lo lắng, nên mới nhờ ta qua đây giải thích đôi lời."
Ngô thẩm nghe xong lòng thắt lại, nhưng lại không kìm được mừng thầm thay cho Cố Chuẩn. Thế nhưng bà vẫn dẫn Kim Xảo vào trong nhà, miệng lải nhải, cũng không biết là đang nói chuyện với Kim Xảo hay đang lẩm bẩm một mình: "Hai đứa trẻ kia cũng tội nghiệp, mồ côi cả cha lẫn mẹ, người đại ca duy nhất lại phải đi học thường không ở bên cạnh. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, đứa nhỏ kia còn không biết sẽ khóc lóc thế nào nữa, mạng khổ quá mà..."
Kim Xảo thực sự tò mò: "Mạo muội hỏi một câu, nhà Cố công tử năm xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Một lời khó nói hết." Ngô thẩm không muốn kể lể nhiều.
Kim Xảo cũng đành thôi không hỏi nữa.
Trong lòng Kim Xảo lại cảm thấy khó hiểu. Cố công tử này nhà nghèo, sao một cặp đệ muội ăn mặc lại tươm tất thế này? Kim Xảo chưa từng gặp mấy đứa trẻ con ở nông thôn, nhưng nàng dám chắc chắn, tuyệt đối không phải đứa trẻ nào cũng được nuôi dưỡng trắng trẻo đáng yêu đến mức này, hệt như hai tiên đồng nhỏ dưới tòa Quan Âm vậy. Cách nuôi dưỡng này, có nói là xuất thân từ những nhà quyền quý cũng không ngoa.
*Chú thích:
[1] Tử bất ngữ quái lực loạn thần: Đây là một câu trích dẫn nổi tiếng trong sách Luận Ngữ của Khổng Tử, không bàn luận về những chuyện quái lạ, bạo lực, phản loạn và quỷ thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
