“Vị tiểu ca này... có thể nể mặt một chút được không?”
Hai học sinh áo xanh nâng tập thơ đến, ánh mắt tha thiết, giọng điệu khẩn khoản.
Thị vệ chỉ cười nhạt, loại chuyện đưa thơ đến tận cửa thế này, hắn gặp không ít: “Nhị vị xin quay về, đến canh giờ, đại nhân tự nhiên sẽ xem xét thơ văn của các vị.”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, hơi chán nản. Dù biết trước kết quả, nhưng tận mắt bị từ chối vẫn khiến người ta khó chịu. Không gặp được Lý đại nhân ngay lúc này thì đến lúc bình thơ càng khó có cơ hội thể hiện tài năng. Chỉ trách thị vệ quá cứng rắn, không nói tình cảm.
Đặng Quý Văn thấy bọn họ vào không được, thấp giọng trào phúng một câu: “Chó săn, chỉ biết dùng mấy trò tà môn ngoại đạo.”
Mắng xong lại cảm thấy khó chịu. Bởi vì... hắn cũng khác gì loại chó săn kia đâu?
Hai hôm trước vừa mới đổ trận tuyết, thưởng mai trong tuyết là thú vui thanh nhã. cho nên tân tri huyện của huyện Diêm Quan là Lý đại nhân mới mở tiệc, mời các học tử trong thành đến Sơn Khê Mai Viên này cùng nhau đạp tuyết tầm mai.
Lý đại nhân tên gọi Lý Huống, nhậm chức chưa đầy nửa năm nhưng nổi tiếng là người cứng rắn, quyết đoán. Nghe nói vốn là quan lớn trong triều, chỉ vì gặp chút việc mà bị giáng chức đến chốn huyện đường xa xôi này để tránh họa.
Cho nên lần này Lý Huống mở tiệc, những người có chút danh phận trong huyện, đặc biệt là giới sĩ tử, ai nấy đều đến cả.
Có đùi vàng thì không ôm thì uổng, nhưng vấn đề là không phải ai muốn ôm cũng ôm được.
Những người có thể tiến đến gần Lý Tri huyện, đều là con cháu nhà quyền quý trong vùng, hoặc chí ít cũng là môn sinh cư tử hay danh sư, tựa như Trương tiên sinh của bọn họ vậy, nói chung là chẳng tới lượt Đặng Quý Văn hắn.
Bận rộn cả nửa ngày vẫn không tài nào đến gần được vị đại nhân kia, Đặng Quý Văn trong lòng cực kỳ không vui. Đang định tìm người bạn tốt của mình để tâm sự vài câu, nhìn quanh cả buổi cũng chẳng thấy đâu. Cuối cùng, hắn mới trông thấy Cố Chuẩn dưới một gốc mai già.
Không biết là hoa làm người rạng rỡ, hay người làm nổi hoa.
Đặng Quý Văn đứng thưởng thức Cố Chuẩn một lúc, nghĩ thầm người bạn tốt này của hắn đúng là không thể chê vào đâu được, sinh ra đã mang dáng dấp quân tử, giữa ánh mắt nét mày lại toát lên một cổ khí phách của thiếu niên.
Câu ‘Ngắm hoa trên đường Đông, kinh động người Lạc Dương’[1], đại khái chính là nói hắn a!
Nhân phẩm và tướng mạo đều tốt, nhưng tiếc là vận số lại kém cỏi.
Nhìn thêm một lúc, Đặng Quý Văn mới ném qua một bầu rượu: “Ngươi còn tâm trí đứng đây ngẩn người à, không thấy đám người kia đã tranh nhau gửi bản thảo thơ cho Lý đại nhân rồi sao?”
Cố Chuẩn không trả lời, chỉ đưa tay nhận lấy bầu rượu, ngửi nhẹ một chút, một mùi thơm nồng lập tức lan ra.
“Rượu ngon.”
“Động Đình Xuân Sắc mà, tất nhiên là ngon rồi.” Đặng Quý Văn không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh hắn, nháy mắt ra hiệu: "Ta vừa thấy Cao Sùng Đức ở chỗ Lý đại nhân đấy."
Đưa mắt nhìn nhau, Đặng Quý Văn mới phát hiện sự bất đắc dĩ trong mắt Cố Chuẩn. Đặng Quý Văn lúc này mới nhớ ra, hai người bọn họ... hình như cũng chưa đỗ Tú tài.
Thế này thì ngượng rồi.
Đặng Quý Văn xoa xoa mũi: "Lần trước là ngoài ý muốn, ai mà ngờ trước lúc thi ngươi lại đau bụng cơ chứ? Với trình độ của ngươi, lần sau bảo đảm thi đỗ."
Thế ư? Cố Chuẩn thầm cười nhạo trong lòng. Nhà họ Cao đã cản hắn được một lần, thì có thể cản hắn lần thứ hai. Chừng nào hắn vẫn là một học trò không quyền không thế, thì vĩnh viễn không chạm tới được cánh cửa trường thi.
Đặng Quý Văn nãy giờ vẫn luôn nhìn Cố Chuẩn, cảm giác hắn hôm nay cứ là lạ: "Hôm nay ngươi rốt cuộc bị làm sao vậy?"
Cố Chuẩn qua loa đáp: "Không có gì, chỉ thấy những người này đều rất thú vị."
Đặng Quý Văn còn định hỏi tiếp, tai Cố Chuẩn bỗng giật giật, liền đặt bầu rượu xuống phủi phủi áo quần, đi thẳng về phía Lý tri huyện.
Đặng Quý Văn đi theo phía sau: "Chẳng phải nói không đi sao? Sao giờ lại đi rồi? Ây, ngươi đợi ta với, đừng đi vội thế chứ..."
Thật khéo làm sao, lúc sắp tới nơi thì Trương tiên sinh vừa vặn chạm mặt bọn họ. Vừa thấy học trò cưng Cố Chuẩn này, Trương tiên sinh lập tức chẳng đoái hoài gì khác: "Mau tới đây, Lý đại nhân vừa hay nhắc tới bài thơ lần trước ngươi làm đấy, quả thật là trùng hợp, vừa tìm ngươi thì ngươi đã tới, hệt như mọc thêm đôi Thuận phong nhĩ vậy."
Cố Chuẩn mỉm cười: "Có lẽ học sinh và tiên sinh vừa vặn hiểu ý nhau."
Có phải hay không cũng chẳng sao, Trương tiên sinh cũng chẳng quản nhiều đến thế, trực tiếp kéo Cố Chuẩn tới trước mặt Lý Huống.
Đặng Quý Văn sáng mắt lên, thừa cơ theo sát.
Lúc đi ngang qua tên thị vệ gác đình ban nãy, hắn còn cố ý ưỡn thẳng lưng. Nhìn xem, hắn cũng được Tri huyện đại nhân mời vào đấy!
Thị vệ vô cảm, cũng chẳng hề ngăn cản.
Đặng Quý Văn cảm thấy bản thân oai phong hơn hẳn.
Kỳ thực đình nghỉ mát cách mai viên cũng chỉ vài bước chân, nhưng chính vài bước chân này lại ngăn cản tất cả học trò bên ngoài. Đây có lẽ chính là quyền thế đi.
Đặng Quý Văn một mặt cảm khái, một mặt nhắm mắt theo đuôi đi theo. Chẳng bao lâu, đám người đã vào trong đình. Bất thình lình bị ngần ấy người nhìn chằm chằm, Đặng Quý Văn khá là mất tự nhiên.
Nhưng Cố Chuẩn lại khác, hắn không nhanh không chậm hành lễ. Cùng một động tác mà người khác đã làm cả ngàn lần, cớ sao hắn làm lại đặc biệt đẹp mắt:
"Học sinh Cố Chuẩn, bái kiến Lý đại nhân."
Dáng người hắn thanh mảnh, đứng ở đó tựa trúc xanh, khiến người ta nhìn mà thấy cảnh đẹp ý vui.
Người được thơm lây là Đặng Quý Văn cảm thấy mình chó ngáp phải ruồi rồi, cũng vội vàng xưng danh hiệu của bản thân: "Học sinh Đặng Quý Văn, bái kiến Lý đại nhân."
Trương tiên sinh nói: "Lý đại nhân, hai người này đều là học sinh của ta."
Lý Huống bảo hai người họ đứng lên trước, nhưng ánh mắt lại đánh giá Cố Chuẩn: "Ta nghe tiên sinh của ngươi nói, ngươi không chỉ biết làm thơ, mà còn biết vẽ tranh công bút [2], có chuyện này sao?"
"Tiên sinh quá khen rồi, đều là chút tài mọn, khó đăng nơi thanh nhã." Cố Chuẩn khiêm tốn đáp.
Lý Huống đặt chén rượu xuống, xua tay: "Mấy lời khiêm nhường này không cần nói nhiều. Hôm nay hiếm khi tụ họp, lát nữa ngươi hãy vẽ một bức tranh hoa mai, cũng để chúng ta xem xem rốt cuộc là tiên sinh của ngươi thương yêu học trò (nên mới tâng bốc ngươi lên mây), hay là ngươi thực sự có tài lớn."
Trương tiên sinh dù sao cũng chẳng mảy may lo lắng.
Cố Chuẩn cũng thản nhiên nhận lời.
Lý Huống nhìn hắn thêm vài cái, cảm thấy người trẻ tuổi này thật sự rất trầm tĩnh.
Cao Sùng Đức ngồi ở một bên, thấy Cố Chuẩn dường như đã lọt vào mắt xanh của Lý tri huyện, lơ đãng nói một câu: "Vị Cố công tử này, chính là người lần trước tham gia kỳ thi Đồng sinh, kết quả lại vắng mặt đó sao?"
Trương tiên sinh vội vàng giải thích: "Lần trước là lỗi của ta, cũng không hiểu sao trước kỳ thi Đồng sinh lại để hắn ăn phải đồ không sạch sẽ, nên mới lỡ mất kỳ thi."
Cao Sùng Đức từ tốn thong thả nói: "Lần sau đừng lỡ nữa là được."
Cố Chuẩn thấy Cao Sùng Đức vẫn mang dáng vẻ một người hiền lành, thật đúng là có vài phần dáng dấp thiện nhân ăn chay niệm phật. Thế nhưng ‘tri nhân tri diệ bất tri tâm’ (biết người biết mặt khó biết lòng). Nhà họ Cố hắn đi đến bước đường hôm nay, toàn bộ đều là nhờ vị này ban tặng. Cố Chuẩn đáp lời: "Làm phiền Cao đại nhân bận tâm rồi, quyết sẽ không có lần sau đâu."
"Thế ư?" Cao Sùng Đức hiền từ mỉm cười, quay sang nói với Lý tri huyện về chiếc bình cổ mà con trai Cao Tu Văn của ông ta mới kiếm được, muốn nhờ Lý tri huyện thẩm định đôi chút.
Ông ta xen ngang như vậy, sự chú ý của Lý đại nhân lại dời khỏi người Cố Chuẩn.
Vừa hay, đám người bên ngoài cũng đã làm thơ xong, mời Lý đại nhân ra xem. Lý Huống tuy chẳng trông mong sẽ được thấy tác phẩm gì hay, nhưng thể diện nên cho thì vẫn phải cho, huống hồ hôm nay vốn dĩ ông là người làm chủ.
Lý Huống vừa đứng dậy, những người còn lại liền tự giác theo sau.
Vừa ra khỏi đường nhỏ, còn chưa tới chỗ suối núi, phía sau bên trái đột nhiên có hai người chen vào, xông thẳng về phía này.
Cố Chuẩn vốn đang tập trung toàn bộ tinh thần để ý xung quanh, vừa thấy hai người nọ lại gần trong nháy mắt càng đề phòng. Thấy đối phương rút dao găm ra, hắn lập tức hét lớn: "Đại nhân cẩn thận!"
Lý Huống còn chưa biết chuyện gì xảy ra, thân mình đã bị người ta nhào lên đè xuống đất.
Người đè hắn xuống chính là Cố Chuẩn.
"Chạy mau, có thích khách!" Trong lúc hoảng loạn, cũng chẳng biết ai đã hét lên câu này, đám đông lập tức tản ra tứ phía. Trước việc liên quan đến tính mạng, những người đọc sách ngày thường cư xử chuẩn mực, thoáng chốc cũng chẳng khác gì dân đen ngoài đường phố, có người còn sợ đến mức vứt cả giày mà chạy.
Kẻ hành thích thấy một đòn không thành, vẻ mặt lộ rõ hung hăng: "Tìm chết!"
Cố Chuẩn trở tay vung chiếc ghế bên cạnh hất văng dao găm, vừa nhanh vừa chuẩn, căn bản không cho kẻ kia cơ hội kịp phản ứng.
Kẻ còn lại thấy đồng bọn thất thủ, liền biết tên Trình Giảo Kim nửa đường nhảy ra này là kẻ làm hỏng việc. Hắn lập tức bị chọc giận đỏ ngầu cả mắt, gương mặt dữ tợn giơ dao găm đâm tới.
Hắn phải giết chết tên nhiều chuyện này trước, rồi mới lấy mạng tên chó họ Lý!
Cố Chuẩn vừa kéo Lý đại nhân lùi về sau, vừa lưu ý động tĩnh xung quanh. Đến khi nghe thấy tiếng bước chân của thị vệ, hắn cố tình chậm lại một nhịp, mặc cho kẻ gian kia đâm một nhát vào cánh tay trái của mình.
"Xẹt" một tiếng, ống tay áo Cố Chuẩn rách toạc, máu tươi tuôn như suối.
"A Chuẩn!" Trương tiên sinh kêu lên kinh hãi.
Nhát dao này đau đến mức Cố Chuẩn xây xẩm mặt mày, hắn cắn răng, tiếp tục che chắn trước mặt Lý đại nhân.
May mà thị vệ chạy tới kịp thời, ngay lúc hai kẻ gian còn định vung dao giết chết Lý đại nhân thì đã bị thị vệ khống chế.
Trương tiên sinh sau khi qua cơn kinh hãi, cũng vội chạy tới chăm sóc học trò cưng của mình: "A Chuẩn, ngươi sao rồi? Sao lại chảy nhiều máu thế này, có đi được không, mau theo ta đến y quán!"
Lý Huống hoàn hồn lại, vẫn duy trì được vài phần bình tĩnh. Ông vừa căn dặn thị vệ mang hai kẻ này xuống thẩm vấn, vừa ân cần thăm hỏi thương thế của Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn an ủi bọn họ: "Yên tâm, ta không sao."
Lời vừa dứt, hai kẻ gian bỗng nhiên phát cuồng, liều chết vùng vẫy.
Trong phút chốc, mười mấy thị vệ không thể khống chế được người, sừng sờ nhìn hai kẻ gian nọ dứt khoát rút dao tự vẫn. Sự việc xảy ra quá đột ngột, đợi đến khi hai kẻ kia ngã xuống đất, mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Ra tay thật sự là vừa nhanh vừa tàn độc.
Những người có mặt tại chỗ đều bị dọa cho choáng váng.
Hai người duy nhất còn tỉnh táo, e rằng chỉ có Lý Huống và Cao Sùng Đức. Lý Huống chỉ cảm thấy người của huyện nha này rốt cuộc vẫn không sánh bằng người kinh thành, dùng không thuận tay thì chớ, ngay cả chút việc nhỏ này cũng làm không xong. Còn về Cao Sùng Đức, người chết hay không ông ta chẳng bận tâm, dẫu sao cũng chẳng liên quan tới ông ta.
Nhưng dù nói thế nào, Lý Huống vẫn sai người đem hai cái xác này về, tra được chút nào hay chút ấy.
Bên kia, Cố Chuẩn lại ôm lấy đầu mình. Nói ra cũng kỳ lạ, hắn rõ ràng bị thương ở cánh tay, cớ sao đầu lại đau nhức dữ dội như vậy, lẽ nào...
Hệ thống: [Tít, liên kết thành công.]
Sau khi hệ thống ổn định chỗ đứng, nó còn vô cùng lễ phép chào hỏi ký chủ thân yêu của mình: [Xin chào ký chủ, ta là hệ thống 12138. Lần đầu gặp mặt, mong được chiếu cố nhiều hơn.]
Âm thanh lanh lảnh xuyên thấu màng nhĩ Cố Chuẩn, chấn động đến mức hồi lâu hắn vẫn không thể hoàn hồn.
Sợ không phải là ảo giác đi? Cố Chuẩn lắc lắc đầu, cơ thể bắt đầu lung lay sắp đổ. Hắn chán ghét cái cảm giác không nằm trong tầm kiểm soát này.
Hệ thống lặng lẽ đáp lại một câu: [Không phải ảo giác đâu nha, bổn hệ thống là tồn tại chân thực.]
Đi kèm với câu nói này, tiếng ù tai của Cố Chuẩn ngày một nghiêm trọng, cuối cùng hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn ngất lịm đi.
Hệ thống: [...]
Nó có phải hơi quá nôn nóng rồi không?
Nhìn Cố Chuẩn bị người ta khiêng đi đưa vào trong y quán, hệ thống có sốt ruột cũng hết cách. Ký chủ đã ngất rồi, nó cũng đâu thể giật điện đánh thức hắn dậy? Có điều dọc đường đi hệ thống luôn đánh giá Cố Chuẩn, càng đánh giá càng thấy không đúng, người này... sao chẳng có chút khí chất ác bá nào của vai phản diện thế này?
Hệ thống vẫn chưa quên sứ mệnh của mình. Lần này nó xuyên vào cuốn sách này chính là vì để thay đổi kết cục, nói chính xác hơn, là viết lại cái kết đằng sau đại kết cục.
Đây là một quyển truyện lịch sử giả tưởng, lịch sử sau khi Nguyên diệt Nam Tống năm đó đã rẽ sang một nhánh khác, đại khái vì vùng nội địa Giang Nam vẫn còn một nhánh nghĩa quân liều chết vùng lên. Sau này trong nghĩa quân xuất hiện một vị tướng lĩnh tên là Thẩm Bàng, dẫn dắt người dân Nam Tống đánh đuổi người Mông Cổ về phương Bắc, lập ra nước Lương. Vị Thẩm Bàng này cũng chính là Thái Tổ hoàng đế của nước Lương. Kể từ đó, hai nước Nam Bắc lấy sông làm ranh giới chia nhau cai quản. Đến thời Trung Tông, nước Lương nhân lúc tông thất Mông Cổ tranh đoạt hoàng vị, xuất quân Bắc phạt, thuận lợi thu phục một vùng lớn đất đai bị mất ở phương Bắc, đuổi người Mông Cổ về vùng Đông Bắc. Sau khi Mông Cổ thất bại, lại thành lập Bắc Nguyên tại vùng Đông Bắc, giằng co cùng nước Lương ròng rã gần ba mươi năm.
Những chuyện này đã chẳng còn là phần lịch sử mà hệ thống thuộc nằm lòng. Nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì, bởi gốc rễ quyển sách này cũng không phải là một bộ truyện dã sử nghiêm túc, mà là truyện ngôn tình đội lốt cung đấu quyền mưu. Kể về một nữ nhân xuyên không dựa vào trí thông minh của mình, quen biết rồi yêu đương với hoàng tử, cuối cùng thuận lợi trở thành Hoàng hậu, bước lên đỉnh cao nhân sinh. Cố Chuẩn lại khác, hắn là nam phụ phản diện trong đó, xuất thân nghèo hèn, mà thời vận lại chẳng đến đâu. Bao nhiêu lần đi thi đều rớt, rốt cuộc đến tận năm ba mươi tuổi mới tìm được quý nhân, một bước lên trời, trực tiếp bước vào triều đình, về sau ngồi vững ghế Tể tướng, trở thành quyền thần một tay che trời trong triều. Đáng tiếc thay, tên nam phụ này cuối cùng vẫn gục ngã dưới váy thạch lựu của nữ chính, vì nữ chính mà đấu đá với nam chính đến sứt đầu mẻ trán. Thế nhưng nam phụ vẫn chỉ là nam phụ, kết cục của hắn không thể nói là không thê thảm, bị tịch thu gia sản rồi bị lưu đày.
Nếu mọi chuyện chỉ đơn giản đến thế thì tốt rồi, nhưng vấn đề lại đúng lúc xuất hiện trên người tên nam phụ phản diện này. Mười năm sau đại kết cục, nam phụ phản diện liên minh cùng người Thát Đát kéo quân xuống phía nam đánh nước Lương, trực tiếp lật đổ triều đình nước Lương.
Chà, ngay cả Cục Quản lý Thời không cũng chẳng ngờ lại có hướng phát triển thế này. Để sửa lại cái kết sai lệch, Cục Quản lý Thời không đã phái vô số hệ thống đến đây sửa đổi kết cục, kết quả càng sửa lại càng trở nên hỗn loạn. Lần hoang đường nhất, nam chính cùng nữ chính lại bị tên nam phụ hắc hóa này giơ đao chém đứt đầu, chết ngay giữa đường.
Cái này thì quá là hoang đường.
Lâu dần, cũng chẳng còn hệ thống nào dám vào quyển tiểu thuyết này rèn luyện nữa, thế giới nhỏ này cũng trở thành một nơi bị Cục Quản lý Thời không vứt bỏ. Hệ thống số 12138, cũng chính là kẻ đang xuất hiện trong não Cố Chuẩn lúc này, là đợt hệ thống mới ra lò của Cục Quản lý Thời không. Đại khái là nghé con mới sinh không sợ cọp, hệ thống cảm thấy bản thân có thể thử một phen.
Hệ thống vẫn còn nhớ ánh mắt như đang xem kịch vui của các vị tiền bối khi nó nộp đơn xin này. Nhưng nó cũng không bận tâm, bởi vì nó đã sớm có tính toán. Hệ thống đã suy ngẫm kỹ càng, nguyên nhân khiến các vị tiền bối kia không lật ngược được ván cờ, chẳng qua là vì cố ý áp chế phản diện. Phải biết khí vận là thứ căn bản không thể nói rõ, càng áp chế thì lực phản đòn càng đáng sợ. Có kinh nghiệm, hệ thống quyết định đi ngược lại lối mòn. Đã áp chế không có tác dụng, vậy nó trực tiếp dẫn dắt tên phản diện này đi theo một con đường khác chẳng phải là được sao? Chỉ cần không xung đột với nam nữ chính, thì nam nữ chính hiển nhiên sẽ không thê thảm đến mức này.
Nó quả thật là một đứa trẻ thông minh lanh lợi mà. Hệ thống hăm hở xoa tay, đang tính toán lát nữa Cố Chuẩn tỉnh lại phải trao đổi với hắn thế nào, thì trông thấy mí mắt người trên giường giật giật.
Lần này ngất đi đủ lâu rồi đấy, suýt soát một canh giờ rồi. Hệ thống xoa xoa tay: [Ký chủ, ngươi tỉnh rồi sao?]
Cố Chuẩn lại mấp máy mí mắt, nhưng chần chừ mãi không mở mắt ra. Âm thanh kia vẫn còn, là do hắn ảo giác, hay thời điểm tỉnh lại của hắn không đúng?
*Chú thích:
[1] Ngắm hoa trên đường Đông, kinh động người Lạc Dương: Trích từ bài thơ Lạc Dương mạch của Lý Bạch. Ý chỉ dung mạo nam tử tuấn mỹ phi phàm, lúc cưỡi ngựa dạo chơi ngắm hoa đã thu hút sự chú ý, làm chấn động cả thành Lạc Dương. Ở đây tác giả mượn câu này để tả vẻ đẹp của Cố Chuẩn.
[2] Tranh công bút (Công bút họa): Một kỹ thuật hội họa truyền thống của Trung Quốc. Trái ngược với lối vẽ "tả ý" (vẩy mực phóng khoáng), "công bút" đòi hỏi người họa sĩ phải dùng bút lông phác họa vô cùng tỉ mỉ, sắc nét và trau chuốt chi tiết đến từng sợi tóc, nếp áo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
