Việc này không phải vấn đề lớn, ngay cả hệ thống cũng không phản đối.
Lý Huống và phu nhân chỉ có hai con trai, nhưng đều đã lớn, người nhỏ nhất cũng đã cập quan. Lần này, khi Lý Huống tới Diêm Quan huyện nhận chức, hai người con trai không theo cha tới, mà vẫn ở kinh thành học trong thư viện.
Hệ thống nói chuyện này, vốn dĩ cũng cho rằng Cố Chuẩn ngày hôm sau liền sẽ mang đôi song sinh đi bái phỏng, không nghĩ tới gia hỏa này thế nhưng một chút động tĩnh cũng không có, thậm chí thời điểm đi huyện nha lấy Đề báo cũng không có đề cập đến. Bất quá lần này hệ thống cũng biết khôn, nó tính toán ở bên cạnh trộm quan sát, nếu thật sự tùy tiện đi hỏi, nói không chừng lại sẽ bị nói thành là không đầu óc.
Nhoáng cái đã qua hai ngày. Một sáng nọ, khi Cố Chuẩn vào tư thục học thì nghe thấy trong sân có tiếng cãi vã khá ồn ào. Đến gần mới thấy trong sân không biết khi nào nhiều thêm một con ngựa màu mận chín, học sinh bên trong tư thục đều đem kia con ngựa cùng người ngồi trên lưng ngựa Cao Tu Văn vây quanh đến kín mít.
Viên Tân và Vương Duy Cốc thay phiên nhau vuốt ve con ngựa.
Viên Tân nói: “Văn ca, con ngựa này lớn lên trông thật mạnh khỏe. Ngựa tốt như vậy chắc cũng tốn không ít tiền nhỉ?”
“Chút tiền đó có là gì, ngươi xem Văn ca có khi nào thiếu tiền? Bất qua con ngựa này nhìn thật sự tốt. Văn ca, huynh xem, con ngựa này… liệu có thể cho chúng ta mượn để cưỡi không?”
“Được thôi, hiện tại có thể cho các ngươi thử cưỡi!” Cao Tu Văn hào phóng vô cùng, dù sao hắn cũng đã khoe khoang đủ rồi, liền từ xoay người xuống ngựa, chuẩn bị làm hai cái tiểu đệ hiểu cảm giác uy phong ở trên lưng ngựa.
Viên Tân tán dương: “Văn ca, cái tư thế cưỡi ngựa của huynh thật đúng là nước chảy mây trôi, chắc là đã luyện qua đi.”
Cao Tu Văn liền thích nghe lời này: “Này đều bị ngươi đã nhìn ra, hảo nhãn lực. Cha ta trong khoảng thời gian này buộc ta luyện tập thuật cưỡi ngựa. Dù sao nhà của chúng ta cũng không thiếu tiền, vì chuyện này còn cố ý thỉnh sư phó cho ta, luyện một thời gian thuật cưỡi ngựa tự nhiên cũng là ngày càng tinh tiến. Cha ta nói, học xong thuật cưỡi ngựa sau này sẽ có đại tác dụng, ta tuy không biết tác dụng ở đâu, chính là nghe lời cha thì hẳn không sai.”
Mấy học sinh đứng sau cũng háo hức hỏi: “Cao sư đệ, chúng ta có thể cưỡi thử con ngựa của ngươi không?”
Cao Tu Văn hào phóng nói: “Tất nhiên là được rồi, con ngựa này tính tình tốt, không dễ nổi giận đâu.”
Hắn lần trước bị ném mặt mũi, cho nên lần này tự nhiên muốn gỡ lại thể diện. Ở trong học đường này, hắn Cao Tu Văn mới là người được mọi người chú ý, còn Cố Chuẩn cái tên quỷ nghèo, chỉ có ở đứng bên cạnh nhìn hâm mộ hắn thôi.
Nghèo thì vẫn là nghèo, Cao Tu Văn liếc qua đám đông, ánh mắt đầy khinh miệt dừng lại trên người Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn chẳng buồn để tâm đến màn khoe khoang của Cao Tu Văn, trong đầu hắn chỉ đang nghĩ mãi về câu nói khi nãy, “đại tác dụng” rốt cuộc là tác dụng gì? ừa mới thất thần trong chốc lát, Cố Chuẩn liền bị một tiếng gầm lên đánh gãy suy nghĩ:
“Còn tụm năm tụm ba ở đây làm gì? Không vào lớp à?!”
Vương Duy Cốc vừa định trèo lên ngựa, nghe thấy tiếng quát thì giật mình đến run rẩy cả chân, mới leo được nửa chừng đã rớt thẳng xuống đất. May mà Viên Tân nhanh tay đỡ kịp, giúp hắn đứng vững rồi còn hậm hực phủi tay, né sang một bên.
“Chỉ là leo lên ngựa thôi mà, có cần ngã thảm vậy không?”
“Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thật đấy, người bị tiên sinh quát là ta chứ có phải ngươi đâu!” Vương Duy Cốc vừa càu nhàu vừa ngẩng lên, đúng lúc thấy Trương tiên sinh đã bước nhanh tới ngay trước mặt bọn họ.
Cao Tu Văn sợ đến nỗi lùi lại mấy bước, cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng thầy.
Chỉ là không khéo, trong viện xảy ra chuyện Trương tiên sinh có thể nghĩ đến kẻ gây họa cũng chỉ có một cái: “Đồ hỗn chướng! Mới an phận được mấy hôm đã muốn gây chuyện nữa rồi phải không? Con ngựa kia là do ngươi dẫn đến đúng không?!”
Cao Tu Văn sợ đến run cả người, vội vàng biện bạch: “Hồi tiên sinh, đúng là con ngựa đó do con mang tới, nhưng con hoàn toàn không có ý gây chuyện đâu ạ! Con chỉ cảm thấy ngồi xe bò buổi sáng đến trường hơi chậm, nên mới cưỡi ngựa cho tiện. Vừa rồi cũng là các huynh đệ muốn thử cưỡi, nên con mới nhường chỗ thôi, thật sự là con không có cố ý làm loạn đâu ạ!”
Trương tiên sinh thì đời nào tin! Mặt sa sầm lại, nghiêm khắc quát: “Có gây chuyện hay không, ta có mắt tự nhiên nhìn thấy rõ ràng! Còn nữa, trong sân trường không phải chỗ để buộc ngựa! Muốn buộc thì buộc ở bên ngoài, đừng có bày cái trò mất mặt ở đây!”
“Nhưng… nhưng bên ngoài cũng đâu có chỗ nào để buộc ngựa đâu ạ…” Cao Tu Văn rụt rè nhỏ giọng nói.
“Không có chỗ buộc thì dắt cả ngươi lẫn ngựa về nhà luôn cho ta!”
“…Vậy… vậy con đem ngựa ra ngoài buộc.”
Cao Tu Văn cười khổ, luyến tiếc mà tháo dây cương ra, không tình nguyện dắt con ngựa yêu quý rời khỏi sân.
Lúc đi ngang qua Cố Chuẩn, hắn còn hung hăng trừng mắt liếc một cái. Mỗi lần đều là như thế này, hễ có chuyện gì xấu xảy ra là y như rằng hắn lại mất mặt trước mặt cái tên nghèo khổ chán ghét này! Càng nghĩ càng giận, đúng là tức nổ phổi!
Trương tiên sinh lắc đầu thở dài: “Tính tình kiêu căng tùy tiện như thế, sao có thể làm việc lớn được?”
Chỉ một con ngựa mà cũng khoa trương như vậy, tính tình thế kia thì sao kham nổi việc lớn?
Trương tiên sinh nhìn bóng lưng ba người rời đi mà càng thấy bực mình. Hai tên học trò này vốn rất chăm chỉ, từ khi Cao Tu Văn xuất hiện thì như si ngốc, học chẳng lo học, chỉ lo nịnh bợ theo đuôi.
Loại tai họa như thế này, ông sao có thể nhìn thuận mắt cho được?!
Bất quá cũng còn may, nơi này cũng còn một học sinh dốc lòng cầu học, Trương tiên sinh, thay đổi một trương ôn hòa mặt, cùng Cố Chuẩn nói: “Con qua đây lấy bài tập đã thu lần trước đi.”
Cố Chuẩn nghe lời, đi theo.
Trương tiên sinh vừa đi vừa hỏi han về tình hình công khóa của hắn, hỏi qua hai vấn đề, phát hiện Cố Chuẩn trả lời rất trôi chảy, trong lòng rất hài lòng. Đây mới là bộ dáng học sinh tốt nên có, trong khi Cao Tu Văn kia chẳng khác gì một mẩu rác. Nếu mặc kệ không nói, cả tư thục này đều phải chịu ảnh hưởng không tốt từ hắn.
Cố Chuẩn mang công khóa trở lại lớp học, dựa theo chỉ dẫn của tiên sinh, dán một phần công khóa vào tấm bảng phía sau lớp. Làm xong, hắn trở lại chỗ ngồi tiếp tục sao chép Để báo.
Đặng Quý Văn đến, cau mày nhìn chằm chằm hồi lâu, hỏi: “Ngươi nói việc sao chép mấy quyển này có ích lợi gì chứ?”
Cố Chuẩn vừa sao chép vừa đáp: “Trong thời gian ngắn thì khó thấy hiệu quả ngay, nhưng nếu tích lũy lâu dài thì đối với việc triều chính cũng sẽ có hiểu biết nhất định.”
Đặng Quý Văn rất phục, bởi hắn vốn không kiên nhẫn như vậy, lại hỏi tiếp: “Hôm nay ngươi đi huyện nha, có được Lý đại nhân chỉ điểm gì không?”
“Hiện tại chưa có.”
Đặng Quý Văn kích động. Lời đó có nghĩa là tạm thời không có, về sau khẳng định sẽ có a, Đặng Quý Văn hào hứng vỗ vai Cố Chuẩn một cái, nói đùa: “Sau này phú quý, chớ quên nhau!”
Cố Chuẩn vô tình mà xoá sạch móng vuốt của hắn.
Liên tiếp hai ngày không thấy Lý đại nhân ở huyện nha, Cố Chuẩn cũng không vội, mỗi ngày ngoài việc chép sách, chép Đề báo, thì chính là lật xem những cuốn sách mà Lý đại nhân đã đưa. Lần này sách Cố Chuẩn mang về có tới mười cuốn, mỗi cuốn đều đầy rẫy những lời phê chú, đọc lên thấy thông suốt hơn nhiều. Khi đọc sách, Cố Chuẩn cũng ghi lại những cảm nhận của mình để chuẩn bị cho lần khảo hạch tiếp theo.
Lại qua vài ngày, khi Cố Chuẩn đến huyện nha lại được dẫn vào bên trong. Lần này không phải đến công xá phía sau, mà là đại đường của huyện nha.
Trần Phong thấy hắn tới liền thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng đợi được ngươi tới, vừa khéo chỉ thiếu mỗi ngươi.”
Cố Chuẩn thấy trong huyện nha có một người lạ, đại khái cũng hiểu ra ý đồ. Quả nhiên, Lý Huống vừa thấy hắn liền sai người chuẩn bị giấy bút, giải thích rằng: “Hôm nay trong huyện xảy ra một vụ trộm cắp, gia bộc của gia đình bị mất trộm nói là đã nhìn thấy kẻ gian, huyện nha ta không có ai biết vẽ phác họa như ngươi, đành phải mời ngươi tới.”
“Phải đấy, việc này chỉ có ngươi làm mới chắc ăn nhất.” Trần Phong tiếp lời.
Liên quan đến công vụ, Cố Chuẩn tự nhiên thận trọng vô cùng.
Gã gia bộc đứng bên cạnh mô tả diện mạo thần thái của tên trộm, Cố Chuẩn cầm bút than nhanh thoắt thoắt vẽ lên giấy. Những người còn lại đến thở mạnh cũng không dám, sợ làm phiền đến hắn.
Chỉ trong khoảng thời gian tàn một nén hương, một bức họa chân dung đã hoàn thành.
Cố Chuẩn đưa cho người chứng kiến: “Ngươi xem, có giống với tên tặc tử ngươi thấy hôm nay không?”
“Giống!” Gã gia bộc khẳng định chắc nịch, “Y hệt như người ta đã thấy, hắn chính là có bộ dạng này!”
Cố Chuẩn cũng không ngạc nhiên, lại thêm một kẻ nói quá lên rồi, nhưng nhìn bộ dạng kia tuy không giống mười phần thì cũng được năm sáu phần, cứ theo bức họa này mà tìm thì đa phần là tìm ra được.
Lý Huống nghe lời người đó nói, cũng lập tức bảo Trần Phong mang họa đồ xuống đi lùng sục.
Cố Chuẩn đã giúp một việc lớn như vậy, Lý Huống cũng không nỡ để hắn đi ngay, bèn lên tiếng: “Giờ chẳng còn sớm, A Chuẩn hay là ở lại dùng cơm luôn đi.”
Cố Chuẩn nhạy bén nhận ra cách xưng hô của Lý Huống đối với mình đã thay đổi, đây là một khởi đầu tốt, vì thế hắn càng không thể nóng vội, bèn khước từ: “Đa tạ đại nhân đã có lòng, chỉ là ở nhà còn có đệ muội cần người chăm sóc, nên không tiện ở lại lâu.”
Lý Huống do dự một lát: “Vậy thế này, đến ngày hưu mộc tới, ngươi hãy dẫn cả đệ đệ muội muội qua đây. Phu nhân nhà ta đã sớm nghe nói ngươi có hai đứa em, rất muốn gặp mặt chúng.”
Cố Chuẩn đương nhiên sẽ không từ chối, bởi đây chính là kết quả mà hắn mong muốn.
Mà hệ thống đang âm thầm quan sát cũng không nhịn được mà giơ ngón tay cái tán thưởng cho Cố Chuẩn, người này quả thực là quá giỏi diễn sâu, chỉ nhìn cái vẻ dè dặt kín đáo kia, ai mà biết được hắn đã mưu tính từ lâu? Chẳng trách có thể trở thành nam phụ phản diện, thủ đoạn quả là có thừa. May mà hệ thống không nói xấu trước mặt Cố Chuẩn, bằng không chắc chắn sẽ bị mắng té tát.
Ngày hưu mộc tiếp theo, thực ra chính là ba ngày sau. Cố Chuẩn đợi hai ngày không nói cho bọn trẻ biết, tối hôm trước mới kể với chúng.
Vì chuyện này, hai đứa nhỏ cả đêm suýt chút nữa không ngủ được. Không phải lo lắng, mà là vì quá hưng phấn.
Bởi vì Cố Chuẩn ban ngày thường không có nhà, nên bình thường đều gửi chúng ở nhà Ngô thẩm. Hai đứa nhỏ từ khi sinh ra tới giờ chưa từng đi đâu xa, lại vì bọn trẻ trong thôn không mấy thích chúng nên chúng chẳng dám đi lung tung trong thôn. Lần này không chỉ ra khỏi thôn mà còn được vào thành, nghe nói còn được gặp cả tri huyện đại nhân và phu nhân, sao có thể không hưng phấn cho được?
Sáng sớm hôm sau, hai đứa trẻ cũng dậy từ rất sớm. Thậm chí không cần Cố Chuẩn giục, đã ngoan ngoãn rửa mặt mũi xong xuôi, ngồi trên ghế nhỏ đợi đại ca sắp xếp.
Cố Chuẩn thấy chúng nghe lời như vậy mới biết hai chữ "đi chơi" đối với chúng có sức hút lớn tới nhường nào.
Hắn chải đầu cho Cố Trường Lạc, búi hai cái búi tóc mà con bé hài lòng nhất, lại bảo con bé thay bộ quần áo đẹp nhất của mình. Sau một hồi sửa soạn, Cố Trường Lạc cuối cùng cũng thỏa nguyện, cứ đứng bên vại nước mà soi bóng mình mãi không thôi.
Cố Trường An thì không có nhiều yêu cầu như vậy, mặc đồ cũng giống như mọi ngày.
Tuy nhiên trên đường tới huyện nha, hai đứa trẻ vẫn ríu rít nói không ngừng, ngay cả việc ngồi xe bò dọc đường cũng được chúng đem ra bàn luận bằng những lời lẽ ngây ngô rất lâu. Cố Chuẩn suốt cả hành trình chẳng mấy khi lên tiếng, chúng vẫn có thể tự nói chuyện với nhau đầy hứng thú.
Chỉ đến khi thực sự tới trước cửa huyện nha, Cố Trường Lạc mới bắt đầu lo lắng. Bàn tay nhỏ bé khẽ lay một cái. Cố Chuẩn liền cúi đầu xuống.
Cố Trường Lạc mở to đôi mắt, có lẽ bị đôi sư tử đá trước cửa huyện nha làm cho khiếp sợ, lời nói cũng có chút bồn chồn: “Đại ca, phu nhân của tri huyện có hay mắng người không ạ?”
Cố Chuẩn không biết sao con bé lại có nhiều lời để nói như thế, nhưng dù là lời thừa thãi hắn cũng không thể làm ngơ, bèn đáp: “Không đâu.”
“Vậy bà ấy có thích Trường Lạc không?”
“Không biết.”
“...”
Cố Trường Lạc bĩu môi, không hài lòng với câu trả lời này. Nhưng con bé lại nghĩ, mình ngoan như thế, phu nhân chắc chắn sẽ thích mình thôi. Không đúng, là nhất định sẽ thích mình mới phải!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



