Thôn dân lúc này không còn giữ bình tĩnh được nữa. Có người lớn tiếng nói: “Các hương thân, ta thấy rõ ràng thôn trưởng không chịu để chúng ta vào kiểm tra kho. Đã vậy thì cứ xông vào đi! Dù sao số lương thực đó cũng là của nhà chúng ta góp vào!”
“Đúng thế! Không thể để người khác trắng trợn ăn chặn lương thực của cả thôn!”
“Tránh ra! Để ta phá cái khóa cho!”
Lương thực của Nghĩa thương để ở gian nhà nào, bọn họ đều nắm rõ mồn một. Dù sao lúc gửi lương thực vào, người trong thôn đều đứng bên cạnh nhìn chằm chằm cơ mà. Một đám người ùa lên xông tới, kẻ đi đầu trực tiếp giơ cuốc lên, nện mạnh một nhát.
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa bị đập thủng, ổ khóa bên trên cũng đứt làm đôi.
Cố Vĩnh Ninh tức giận tới mức ngực phập phồng liên hồi. Nhìn thấy thôn dân xông vào nhà mình như vậy, ông ta cũng không thể ngồi yên, vội vã chạy theo: “Các người xông vào nhà dân là phạm pháp! Ta sẽ đến gặp Cao đại nhân kiện hết các người!”
Ngô Dụng, đối thủ nhiều năm của Cố Vĩnh Ninh, chỉ lạnh lùng đáp lại: “Ai kiện ai, còn chưa biết đâu.”
Cố Vĩnh Ninh ôm ngực, cảm giác mình như sắp ngất. Hai người con trai của ông ta vội chạy tới đỡ, cả nhà Cố thôn trưởng lúc này như rắn mất đầu, luống cuống, sắc mặt trắng bệch. Ngay cả Cố Kim Sinh ngày thường ngạo mạn, ương ngạnh giờ cũng câm như hến, co rúm lại một góc tường, không dám hé răng, cũng không dám tới gần xem.
Người nhà họ Cố ai nấy đều tức điên lên, nhưng ngoài tức giận ra thì phần nhiều là chột dạ. Tình hình bên trong kho lương rốt cuộc ra sao chỉ có người trong nhà mới biết rõ.
Cố gia lão thái thái vừa hoảng vừa sợ, thúc giục: “Lão già, ông mau nghĩ cách đi chứ, chẳng lẽ trơ mắt nhìn bọn họ lục tung cả nhà lên sao?”
Cố Vĩnh Ninh thở dốc hai hơi: “Sự tình đến nước này, ta còn cách nào nữa?”
Đám người này căn bản không thèm nghe ông ta. Vị Lý chính đi theo phía sau du từ đầu đến cuối chưa từng lên tiếng bày tỏ thái độ, nhưng việc ông ta đứng sừng sững ở đây đã nói lên tất cả. Chuyện hôm nay e rằng không thể dễ dàng bỏ qua.
Cả nhà thấp thỏm lo âu đứng ngoài Nghĩa thương, chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Ngô Dụng trong lòng sốt sắng, vội giục mọi người bên trong đem lương thực cân lại toàn bộ. Quả nhiên, số lương thực hụt mất hơn một nửa! Ban đầu bỏ vào rõ ràng là hai trăm cân lương thực, hiện tại bên trong còn chưa tới một trăm cân! Tám mươi chín cân, không sai một ly so với những gì hắn nghe được trước đó.
Còn có một ít vải vóc áo tơi, lại càng không thấy tăm hơi. Ha hả, xem ra con chuột lớn trong Nghĩa thương này ăn cũng no đấy.
Cứ đợi đấy, hôm nay hắn mà không khiến Cố Vĩnh Ninh bẽ mặt thì hắn không mang họ Ngô!
Khi Ngô Dụng mang theo khuôn mặt đen sì từ bên trong bước ra, Cố Vĩnh Ninh liền biết xong đời rồi. Hơn nữa người sầm mặt xuống đâu chỉ có một mình hắn, tất cả những người bước ra từ bên trong đều chằm chằm nhìn Cố Vĩnh Ninh bằng ánh mắt đầy thù hận.
Tiêu rồi...
Cố Vĩnh Ninh nhắm nghiền hai mắt. Thanh danh tốt đẹp ông ta nhọc lòng xây dựng, cái danh Thôn trưởng đội trên đầu này, tất thảy đều tan tành...
Mọi chuyện sau đó đều thuận theo tâm ý của Ngô Dụng. Ngô Dụng gần nửa đời người luôn tâm tâm niệm niệm muốn triệt để dẫm Cố Vĩnh Ninh dưới gót chân. Nay tâm nguyện đã thành, chẳng có lúc nào khiến hắn hả hê hơn lúc này.
Tuy nhiên chuyện hôm nay trôi chảy đến vậy, còn phải đa tạ cái vị cao nhân không tiếng không tăm kia. Thật không ngờ, ngày thường trông ôn hòa nhã nhặn mà tâm cơ lại sâu trầm đến thế. Câu nói nhân bất khả mạo tướng, quả thực chẳng sai nửa lời.
Buổi tối Cố Chuẩn từ tư thục trở về, liền nghe tin Thôn trưởng trong thôn đã đổi người, Thôn trưởng mới nhậm chức chính là Ngô Dụng.
Vốn là chuyện nằm trong dự liệu, Cố Chuẩn nghe xong chẳng chút ngạc nhiên. Ngược lại là Cố Trường An và Cố Trường Lạc, đều mang một loại khoái cảm đại cừu được báo.
"Cho đáng đời cái tên Cố Kim Sinh tối ngày ức hiếp người khác, hiện tại thì hay rồi, tất cả mọi người đều biết nhà chúng là phường trộm cắp lương thực. Để xem tên trộm vặt này còn ngông cuồng được bao lâu?"
Cố Trường Lạc nhăn mũi: "Hay là ngày mai chúng ta đi xem thử đi?"
"Không được đi." Cố Chuẩn bưng bữa tối lên bàn, lạnh mặt cảnh cáo, "Nếu thật sự rảnh rỗi như vậy thì ở nhà nhận mặt chữ đi, tối mai ta về sẽ kiểm tra. Nếu nhận không ra thì khỏi cần ăn tối nữa."
Cố Trường Lạc xị mặt không vui, cảm thấy đại ca đột nhiên có chút đáng ghét.
Cùng lúc đó, Cố Vĩnh Ninh và Cao Sùng Đức cũng đang nhắc tới Cố Chuẩn.
Vốn là Cao Sùng Đức sinh lòng hoài nghi trước, ông ta chỉ hỏi một câu: "Ngô Dụng người này vốn không có tâm cơ sâu nhường ấy. Hắn tuy đối chọi gay gắt với ngươi, nhưng nếu trong tay hắn có nhược điểm của ngươi thì đã lôi ra từ lâu rồi, hà tất phải đợi đến ngày hôm nay? Lần này có phải ngươi đã đắc tội với kẻ nào rồi không?"
"Đắc tội?" Đầu chân mày Cố Vĩnh Ninh cau lại, ông ta tuy dựa vào Cao Sùng Đức nhưng hành sự luôn cẩn trọng, lại ái ngại danh tiếng nên chưa từng công khai làm khó ai. Nếu miễn cưỡng nói có một người thì: "Mấy ngày trước tiểu tôn tử nhà ta có chút xích mích với cặp song sinh nhà Cố Chuẩn, nhưng ta đã dẫn người tới tận nơi tạ lỗi rồi, hẳn là không phải vì chuyện này. Tuy nhiên ngoài chuyện này ra, ta nhất thời cũng không nhớ ra mình từng đắc tội kẻ nào nữa."
Cao Sùng Đức nói: "Tiểu tử kia nào phải kẻ rộng lượng gì, cẩn thận chính hắn là kẻ cắn ngược ngươi một cái sau lưng đấy."
"... Không thể nào." Cố Vĩnh Ninh tuy cũng thấy kỳ lạ, nhưng nếu bảo là do Cố Chuẩn làm thì lại chẳng có mấy khả năng, nghĩ thế nào cũng thấy vô lý.
Nếu Cố Chuẩn thực sự có bản lĩnh lớn đến vậy, cũng không đến mức mỗi lần giao phong đều bị chèn ép đến không nói nên lời.
Cao Sùng Đức thấy ông ta không tin, cũng không tiếp tục gặng hỏi thêm, chỉ dặn dò: "Khoảng thời gian này cứ nằm im nghe ngóng đã. Nhưng bên Cố Chuẩn vẫn phải tiếp tục để mắt tới, một khi có động tĩnh gì phải lập tức báo cho ta."
Cố Vĩnh Ninh khó hiểu: "Đại nhân, ngài nếu đã hận tiểu tử kia đến vậy, sao không..."
Ông ta đưa tay lên cổ làm một động tác cứa cổ.
Cao Sùng Đức ngoài cười nhưng trong không cười nhìn ông ta, nhìn đến độ Cố Vĩnh Ninh ngượng ngùng rụt tay xuống: "Ta đây chẳng phải đang nói đùa sao? Đại nhân ngài đừng để bụng."
"Làm việc cho tử tế vào. Chỗ ruộng muối của ta đang trống một vị trí tiểu lại, đợi qua đợt sóng gió này, ta tự khắc sẽ sắp xếp cho lão đại nhà ngươi vào làm."
"Đại nhân ngài cứ yên tâm, ta bảo đảm sẽ giám sát Cố Chuẩn gắt gao." Cố Vĩnh Ninh cười hớn hở, vội vàng bày tỏ lòng trung thành.
Sắc trời đã muộn, Cao Sùng Đức từ nhà họ Cố bước ra liền lập tức lên xe ngựa ra về. Lúc ngồi trên xe ngựa, ông ta vẫn mải suy ngẫm về sự việc ngày hôm nay. Tuy không có bằng chứng, nhưng Cao Sùng Đức luôn có dự cảm chuyện này không thể không liên quan tới Cố Chuẩn.
Hỏi Cao Sùng Đức có kiêng dè Cố Chuẩn không ư? Ông ta kiêng dè chứ. Ngay từ mấy năm trước ông ta đã muốn bóp chết Cố Chuẩn rồi, ngặt nỗi thế đạo này muốn trực tiếp giết chết một con người quả thực chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Trực tiếp giết không được thì nghĩ trăm phương ngàn kế để giết. Nhưng tên Cố Chuẩn kia cũng chẳng biết là thứ yêu nghiệt phương nào, từ nhỏ đã đầy một bụng tâm cơ. Cao Sùng Đức giở biết bao thủ đoạn từ trước đến nay, lại lần nào cũng bị hắn tương kế tựu kế hóa giải. Cũng chính vì thế, Cao Sùng Đức càng thêm kiêng dè Cố Chuẩn, càng muốn dồn hắn vào chỗ chết. Ông ta thừa biết Cố Chuẩn muốn tham gia khoa cử, cũng hiểu rõ hạng người như hắn một khi đoạt được công danh thì sẽ chẳng bao giờ bị chèn ép được nữa. Cho nên bất luận thế nào, Cao Sùng Đức cũng tuyệt đối không để Cố Chuẩn bước qua cánh cửa trường thi.
Lần trước đã vậy, lần này cũng không ngoại lệ. Nay đã là tháng Chạp, vào kỳ xuân tới sẽ có một kỳ thi, muốn lặng lẽ không tiếng động chặn người ngoài trường thi, hiện tại đã phải bắt tay vào mưu tính rồi.
Cao Sùng Đức vẫn đang toan tính làm sao để ngáng chân Cố Chuẩn, trong khi cả nhà Cố Vĩnh Ninh lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm chuyện khác. Vốn dĩ Cố Vĩnh Ninh cho rằng, dù bản thân mất đi cái ghế Thôn trưởng, tốt xấu gì vẫn còn Cao đại nhân chống lưng. Người trong thôn đa phần cày cấy ruộng đất của Cao gia, kiểu gì cũng nể mặt Cao gia đôi phần.
Thế nhưng bàn tính của Cố Vĩnh Ninh lại gõ sai rồi.
Có Ngô Dụng dẫn đầu, đám người kia căn bản không thèm để Cố Vĩnh Ninh vào mắt. Chỉ cần giáp mặt là y như rằng phải buông vài câu châm chọc mỉa mai. Thời buổi này lương thực là thứ trân quý nhường nào, họ bằng lòng cất giữ lương thực ở nhà họ Cố là bởi vì tin tưởng Cố Vĩnh Ninh, nghĩ rằng nhà họ Cố dù sao cũng là hộ giàu có, chắc chắn sẽ chẳng nổi lòng tham đoạt lấy chút lương thực của họ. Ngờ đâu Cố Vĩnh Ninh lại đích thị là một kẻ mờ mắt vì lợi!
Rõ ràng nhà mình đã có nhiều tiền như thế mà còn tham bòn chút lương thực cứu mạng của người khác. Đúng là lòng tham không đáy, đồ rắn nuốt voi!
Giữa cơn phẫn nộ của thôn dân, những ngày tháng tốt đẹp của gia đình Cố Vĩnh Ninh cũng chấm dứt. Chỉ cần người nhà họ Cố bước chân ra khỏi cửa, lập tức rước lấy vô số lời chỉ trỏ chửi bới.
Cố Vĩnh Ninh cả đời này trọng thể diện, sao có thể chịu nổi nỗi nhục nhã nhường này? Ông ta thực sự không lọt tai nổi những lời chế giễu mỉa mai của đám người kia, dứt khoát đóng chặt cửa lớn, ở trong nhà không dám thò mặt ra.
Mắt không thấy tâm không phiền, nghe thêm nữa không chừng ông ta sẽ tức hộc máu mà chết.
Mấy người lớn như Cố Vĩnh Ninh thì còn ráng nhịn được, nhưng Cố Kim Sinh lại chẳng thể. Sau hai ngày bị nhốt trong nhà, nó vẫn lén lút trốn ra ngoài. Hai ngày không được lăn lộn vui chơi trong thôn, Cố Kim Sinh cảm giác mình sắp sinh bệnh đến nơi.
Thế nhưng khó khăn lắm nó mới tìm thấy đám bạn, thì đón chờ nó lại là những ngụm nước bọt của đám bạn này.
"Phi, cái đồ ăn cắp lương thực nhà chúng ta, mau cút xa ra cho khuất mắt!"
Cố Kim Sinh trố mắt há hốc mồm, hoàn toàn không dám tin mình lại bị đối xử như vậy. Đám bạn này ngày thường đi theo sau lưng nó khép nép như lũ sai vặt, nay lại dám nhổ nước bọt vào mặt nó ư?!
"Các ngươi muốn tìm chết?" Cố Kim Sinh dậm chân.
Cố Đại Phúc chống nạnh nói: "Hống hách gớm nhỉ, xem ra vẫn còn ảo tưởng mình là tiểu tôn tử nhà Thôn trưởng cơ đấy. Cũng không tự tè bãi nước tiểu mà soi lại xem hiện giờ bản thân mang cái đức hạnh gì. Ông nội ngươi đã biến thành con chuột qua đường ai thấy cũng đòi đánh rồi, còn ở đây bày cái trò oai phong gì chứ?"
"Đúng thế, bình thường ức hiếp chúng ta hăng hái lắm cơ mà, bây giờ chúng ta trả đũa lại cũng là lẽ đương nhiên!"
Lời vừa dứt, Cố Kim Sinh chợt thấy đầu đau nhói. Nó hét lên thảm thiết, giơ tay lên sờ mới phát hiện trên đầu đã sưng vù một cục to tướng.
Mấy đứa trẻ trong tay nắm chặt đá cuội: "Không cần phải sợ, dù sao ông nội nó bây giờ không còn là thôn trưởng rồi, ném chết nó đi!"
"Ném chết cái đồ khốn kiếp này!"
"Các ngươi dám? Ta sẽ về mách ông nội ta ngay!" Cố Kim Sinh sợ hãi vội lấy ông nội ra hù dọa.
"Hờ, ngươi đi đi, vừa hay chúng ta ném luôn cả ông nội ngươi một thể. Cái lão già khốn kiếp trộm lương thực của người ta lại nuôi ra được một tiểu khốn kiếp như ngươi. Cả nhà chẳng có ai tốt đẹp, vừa hay ném chết cả lũ cho xong!"
Những viên đá nhỏ chằng chịt như mưa rào trong chớp mắt đều trút xuống đầu Cố Kim Sinh, có tránh cũng chẳng thoát.
Rất nhanh, Cố Kim Sinh đã bị ném cho u đầu mẻ trán.
Cố Kim Sinh sợ hãi vội vàng quay người tháo chạy. Đám người này điên thật rồi, sao bọn chúng dám làm vậy? Lẽ nào bọn chúng không biết sự lợi hại của ông nội nó sao?
Cố Kim Sinh vừa lớn tiếng chửi rủa, vừa kinh hãi chạy trốn trối chết. Cái dáng vẻ chạy trối chết kia quả thực khiến hai huynh muội Cố Trường An bật cười hả hê.
Hai đứa không phải cố ý chạy tới xem náo nhiệt, chỉ là ra ngoài nhặt nhạnh củi khô để nhóm lửa, vừa hay lại bắt gặp cảnh tượng này.
Cố Trường Lạc đôi mắt híp lại cong cong: "Nhị ca, cái bộ dạng chạy trối chết của Cố Kim Sinh buồn cười quá đi."
Cố Trường An xoa xoa búi tóc củ tỏi của con bé: "Đó là do nó tự làm tự chịu."
Ác giả ác báo, ông trời cuối cùng cũng mở mắt một lần.
Mà Cố Chuẩn đang ở tư thục lúc này cũng vừa tan học, lại một lần nữa đặt chân tới huyện nha.
Mấy ngày nay hắn đều đặn tới lấy Đề báo đúng giờ, chép xong xuôi hôm sau lại mang qua trả. Có điều Cố Chuẩn luôn chỉ loanh quanh ngoài cửa nha môn giao lại cho lão bá gác cổng, tuyệt nhiên chưa từng bước chân vào huyện nha nửa bước, cũng không hề mở miệng dò hỏi bất kỳ ai về tin tức của Lý Huống.
Cố Chuẩn hiểu rõ bản thân không thể nôn nóng, quá mức vội vàng ngược lại sẽ rước lấy sự chán ghét. Tuy nhiên biểu hiện mấy ngày nay hẳn là cũng đủ rồi, Cố Chuẩn thầm đoán chẳng mấy chốc nữa Lý Huống sẽ mời hắn vào trong nói chuyện.
Quả nhiên, Cố Chuẩn vừa mới giao lại Đề báo, đang lẳng lặng định quay lưng rời đi, thư đồng Thường Viễn của Lý Huống đột nhiên từ bên trong đuổi theo gọi vói ra: "Cố công tử xin dừng bước!"
Cố Chuẩn khựng lại.
Thường Viễn vội vàng nói: "Cố công tử ngài khoan hãy đi, đại nhân nhà chúng tôi mời ngài vào trong một lát."
Cố Chuẩn có kích động hay không hệ thống không màng tới, dù sao thì nó cũng kích động rồi.
[Trời đất ơi, cái nhiệm vụ nhánh này, cuối cùng cũng sắp có chút tiến triển rồi sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)