Diệp Khê vừa định nói cảm ơn.
Thẩm Dật Xuyên lại nói.
"Kết hôn với tôi đi."
"Khụ khụ khụ..." Diệp Khê bị sặc nước bọt, ho sù sụ.
Đợi đến lúc bớt ho, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Sắc mặt Thẩm Dật Xuyên bình tĩnh, tựa như lời ban nãy không phải do anh nói ra.
"Tôi biết anh vừa bị từ hôn, nhất thời không chịu nổi đả kích, nhưng chúng ta không thể bốc đồng..."
"Tôi không bốc đồng, bây giờ tôi rất tỉnh táo."
"Không không không, anh một chút cũng không tỉnh táo. Nói thật cho anh biết, hôm qua tôi cũng đột nhiên nhận được tin bạn trai tôi sắp kết hôn với người khác. Tôi cũng buồn, nhưng anh xem tôi bình tĩnh chưa này. Mấy chuyện vặt vãnh này chịu đựng một chút là qua thôi, chẳng có gì to tát cả, không có ai thì trái đất vẫn quay."
Thẩm Dật Xuyên nhướng mày: "Cô có bạn trai?"
"Chúng ta không bàn chuyện này nữa, tôi đỡ anh về phòng nghỉ ngơi, nhân tiện bình tĩnh lại một chút."
Thẩm Dật Xuyên không từ chối.
Đợi Diệp Khê đưa anh về phòng, chuẩn bị rời đi.
Anh gọi cô lại.
"Không phải cô nói muốn báo đáp tôi sao? Vậy thì kết hôn với tôi đi."
Diệp Khê rất cạn lời: "Tôi báo đáp anh bằng cách khác được không?"
"Không được, tôi chỉ muốn cái này."
Người này còn cố chấp nữa chứ.
"Thẩm tiên sinh, kết hôn cần hai người phải hiểu nhau, thích nhau. Chúng ta vừa không hiểu đối phương, cũng không thích nhau, kết hôn không hợp lý chút nào."
Thẩm Dật Xuyên: "Chẳng phải có từ 'cưới trước yêu sau' sao? Chúng ta kết hôn rồi bồi đắp tình cảm sau."
"Haha, anh còn thời thượng gớm."
Cưới trước yêu sau... Tình cảm đâu có dễ bồi đắp thế.
Thẩm Dật Xuyên: "Cho cô một đêm để suy nghĩ, ngày mai cho tôi câu trả lời."
Diệp Khê cảm thấy mình điên thật rồi, thế mà lại bắt đầu suy nghĩ đến chuyện kết hôn với Thẩm Dật Xuyên.
Nói thật thì hoàn cảnh của cô hiện giờ rất thê thảm, nhà không có, bạn trai mất, điện thoại và giấy tờ cũng không cánh mà bay, kẹt lại nơi đất khách quê người không thể trở về.
Cho dù có về được, cô có thể tưởng tượng ra bộ mặt vênh váo chế giễu cô của Tô Nhạc Nhan.
Tuy Thẩm Dật Xuyên không nhìn thấy, nhưng anh rất đẹp trai, đẹp hơn Tạ Hạo nhiều lắm.
Trông có vẻ hung dữ, thực ra lại là người có trái tim nhân hậu, nếu không đã chẳng cứu cô.
Lại còn rất giàu có, mua được cả một tòa lâu đài hoành tráng thế này ở nước F, không phải dạng giàu vừa vừa đâu.
Dì giúp việc nói mắt anh sẽ khỏi lại.
Một đối tượng kết hôn hoàn hảo như vậy, lấy anh cũng không tồi.
Diệp Khê ngồi cạnh đài phun nước, dùng cành cây khua khoắng nghịch nước, vừa nghĩ ngợi mông lung.
Người hầu chạy ra gọi: "Diệp tiểu thư, số điện thoại cô gọi vừa gọi lại rồi."
Khuôn mặt Diệp Khê bừng lên vẻ vui sướng, lập tức vứt cành cây chạy tới nhận lấy điện thoại.
"Kiều Kiều!"
Giọng Đới Kiều có vẻ yếu ớt: "Phúc bảo, là cậu thật đấy à!"
"Ừ ừ ừ, là tớ đây, tớ gọi cho cậu mấy cuộc liền mà điện thoại cậu toàn tắt máy. Cậu sao thế? Giọng nghe có vẻ không ổn."
Đới Kiều: "Bị tai nạn giao thông nhỏ, điện thoại vừa mới sạc được pin."
"Tai nạn giao thông? Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng, xước xát nhẹ thôi, tớ đang ở bệnh viện, cậu đừng lo."
Diệp Khê thừa biết Đới Kiều đang lừa mình, mũi cay xè bật khóc.
Đới Kiều là người bạn chơi cùng cô từ nhỏ đến lớn.
Bây giờ bạn thân gặp tai nạn, cô lại không thể tới thăm.
Đới Kiều dỗ dành: "Tớ không sao thật mà, nếu cậu ở đây tớ lộn nhào mấy vòng cho cậu xem."
Thấy Diệp Khê vẫn khóc, cô ấy chuyển chủ đề.
"Cậu đang ở đâu?"
"Tớ... ức... tớ đang ở nước F."
Diệp Khê khóc nấc lên.
Đới Kiều: "Điện thoại của cậu đâu? Sao lại dùng số này gọi cho tớ? Sao Tô Nhạc Nhan về nước rồi mà cậu không về cùng? Bữa trước tớ gọi cho cậu mãi không được, có chuyện gì vậy?"
Diệp Khê không muốn Đới Kiều đang bị thương còn phải lo lắng bốc hỏa vì chuyện của mình, bèn nói dối: "Điện thoại tớ bị mất rồi."
"Mất rồi? Thế giờ cậu ở đâu? Còn tiền tiêu không? Không được, tớ mua vé máy bay cho cậu ngay, cậu mau về đây."
"Kiều Kiều, tớ quen một người bạn ở bên này, bây giờ đang ở chỗ anh ấy, ăn ở đều lo liệu đủ, cậu không phải lo cho tớ đâu, tạm thời tớ chưa về."
Đới Kiều cảnh giác hỏi: "Đối phương là người như thế nào?"
"Một người rất tốt, giúp tớ rất nhiều."
"Vậy à, cậu may mắn thật đấy."
Đới Kiều ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Cậu biết chuyện Tô Nhạc Nhan sắp kết hôn với Tạ Hạo chưa?"
"Tớ biết rồi."
Đới Kiều chửi bới: "Hai cái đồ không biết xấu hổ này, quá đáng lắm rồi, thừa dịp cậu không có nhà lén lút ở bên nhau, lại còn rình rang tuyên bố kết hôn, làm tớ tức chết đi được!"
Đới Kiều nhận ra Diệp Khê không muốn về nước có lẽ là vì không muốn đối mặt với những chuyện bực mình này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)