"Trước đây tớ cứ tưởng Tạ Hạo tốt đẹp lắm cơ, hóa ra là tớ nhìn nhầm, anh ta chẳng ra gì. Cho dù có muốn đến với Tô Nhạc Nhan thì cũng phải đợi chia tay chính thức với cậu đã chứ, chưa gì đã làm ra cái trò này, đúng là loại đàn ông tồi!"
Đêm qua Diệp Khê đã khóc rất nhiều, cảm xúc đã phát tiết gần hết, lúc này cô lại khá bình thản.
"Thôi bỏ đi, Tô Nhạc Nhan thích thì cứ việc lấy, có thể cướp đi được chứng tỏ thứ đó không thuộc về tớ."
"Phúc bảo, cậu buồn thì cứ nói ra nhé."
"Không đâu, tớ cũng không quá buồn."
Đới Kiều thở dài.
"Vậy cậu cứ ở bên đó một thời gian đi, cho khuây khỏa, đỡ phải về đây chuốc thêm bực dọc."
"Ừm, Kiều Kiều, tớ không về thăm cậu được, cậu dưỡng thương cho tốt nhé."
"Không sao, đã bảo là tớ bị thương nhẹ thôi, đợi cậu về là tớ lại nhảy nhót tưng bừng rồi."
Diệp Khê ngồi ăn sáng một mình trong phòng ăn, Thẩm Dật Xuyên không xuống.
Quản gia bước tới, đưa cho cô một chiếc điện thoại mới tinh: "Diệp tiểu thư, đây là đại thiếu gia chuẩn bị cho cô, đã lắp sẵn sim, có thể dùng ngay."
Diệp Khê kinh ngạc xen lẫn cảm kích, mừng rỡ nhận lấy.
Là người hiện đại, không có điện thoại là một chuyện rất đau khổ, giống như mất đi cảm giác an toàn vậy.
Thẩm Dật Xuyên quá đỗi chu đáo.
Quản gia lại nói: "Đại thiếu gia đã sai người làm lại giấy tờ cho cô rồi, sẽ nhanh chóng gửi đến thôi."
Diệp Khê vui sướng đến mức muốn chạy lên lầu ôm chầm lấy Thẩm Dật Xuyên.
Người đàn ông này im lặng mà làm nên chuyện.
Cô quá thích điều đó.
"Từ từ đã, Thẩm tiên sinh nhờ người làm lại giấy tờ cho tôi, anh ấy biết thông tin thân phận của tôi sao?"
Diệp Khê nhớ mình chỉ mới nói mỗi tên cho Thẩm Dật Xuyên, ngoài ra chẳng nói gì thêm.
Quản gia mỉm cười: "Đại thiếu gia muốn biết thông tin của một người dễ như trở bàn tay."
"Anh ấy thần thông quảng đại thế cơ ạ?"
Quản gia bật cười.
"Cũng có thể coi là như vậy."
"Oa! Anh ấy bị thế rồi mà vẫn lợi hại như vậy, thật đáng khâm phục!"
Quản gia: "..."
Cô bé trước mặt quả thực rất đáng yêu.
Quản gia báo cáo lại phản ứng của Diệp Khê cho Thẩm Dật Xuyên.
Thẩm Dật Xuyên khẽ cười.
Cô nàng Diệp Khê này cũng thú vị thật.
"Quản gia Trần, cô ấy, trông như thế nào?"
Quản gia Trần tươi cười thuật lại thành thực: "Xinh đẹp lắm cậu ạ! Da trắng nõn nà, mắt to tròn, trong veo lại có hồn, như biết nói vậy. Lúc nói chuyện biểu cảm sinh động hoạt bát, hệt như một mặt trời nhỏ, nhìn thấy cô ấy là thấy ấm áp vui vẻ."
Thẩm Dật Xuyên lẩm bẩm: "Mặt trời nhỏ..."
Quản gia Trần chợt nhớ đến tập tài liệu về Diệp Khê được gửi từ trong nước qua.
Cũng là một đứa trẻ đáng thương.
Trải qua bao nhiêu chuyện tồi tệ mà vẫn kiên cường như vậy, thật làm khó đứa trẻ ấy.
...
Diệp Khê dùng điện thoại mới gọi cho Đới Kiều.
"Đây là số mới của tớ, cậu lưu lại nhé."
Đới Kiều lưu lại số.
"Lúc buồn chán tớ có thể nấu cháo điện thoại với cậu không?"
"Được chứ."
"Tuyệt quá!"
Nói chuyện với Đới Kiều một lúc, Diệp Khê đi đến trước cửa phòng Thẩm Dật Xuyên.
Cô đứng ngập ngừng hồi lâu ở cửa, cuối cùng hít một hơi thật sâu rồi gõ.
Bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp đầy từ tính: "Vào đi."
Diệp Khê đẩy cửa bước vào.
Thẩm Dật Xuyên đứng trước cửa sổ, dáng người ngọc ngà cao lớn, quay lưng về phía cô.
"Suy nghĩ kỹ chưa?"
Diệp Khê đứng cách anh hai mét, hai tay đan vào nhau.
Cắn cắn môi gật đầu: "Ừm, nghĩ kỹ rồi."
Thẩm Dật Xuyên không nói gì, chờ đợi cô nói ra kết quả.
Diệp Khê: "Tôi đồng ý kết hôn với anh."
Sắc mặt Thẩm Dật Xuyên vô cùng bình thản, không có vẻ gì ngạc nhiên, dường như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
"Hộ chiếu của cô, bên đại sứ quán làm xong sẽ gửi đến. Chứng minh nhân dân tôi đã thông báo cho cấp dưới trong nước làm lại, đợi làm xong, họ sẽ giúp chúng ta đăng ký kết hôn rồi gửi qua."
Diệp Khê kinh ngạc hỏi: "Kết hôn không cần chính chủ có mặt sao?"
Thẩm Dật Xuyên: "Về lý thuyết thì cần."
Diệp Khê hiểu rồi.
Sức mạnh của đồng tiền.
Diệp Khê không biết người khác lúc kết hôn tâm trạng thế nào, nhưng tâm trạng cô lúc này khá phức tạp.
Giống hệt như vừa đàm phán xong một thương vụ vậy.
Ông chủ bên kia nói thương vụ đã thỏa thuận xong, bước tiếp theo cô không cần phải lo gì cả, sẽ có người giúp họ lo liệu các thủ tục, họ chính thức trở thành đối tác.
Chưa ăn thịt lợn thì cũng từng thấy lợn chạy.
Hồi cấp ba, một chị họ bên nhà họ Tô kết hôn, đầu tiên là hai bên gia đình gặp mặt bàn bạc chuyện cưới xin và chi tiết hôn lễ, đặt váy cưới, đặt khách sạn, mua nhẫn cưới, tìm người xem ngày lành tháng tốt đi đăng ký, hôn lễ diễn ra náo nhiệt cảm động, lãng mạn vô cùng, cô còn đến nằm ép giường nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)