Diệp Khê đứng nhìn anh vào hẳn phòng rồi mới rời đi.
Thẩm Dật Xuyên tắm xong đi ra, điện thoại trên tủ đầu giường đổ chuông.
Anh nhấc máy.
"Dật Xuyên, nhà họ Hàn gọi điện tới, ý của họ là... muốn từ hôn. Nếu con không muốn, mẹ sẽ đi hòa giải với họ..."
"Không cần đâu, nói với nhà họ Hàn, hôn ước giữa hai nhà từ nay hủy bỏ."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới hỏi: "Dật Xuyên, con ổn chứ?"
"Con không sao."
"Nhà họ Hàn này cũng quá đáng lắm rồi! Trước đây mặt dày cầu xin kết thân với nhà chúng ta, bây giờ mắt con không nhìn thấy nữa, họ liền lập tức lộ ra bộ mặt xấu xa."
"Mẹ nghe nói nhà họ Hàn đã bắt đầu lo liệu xem mắt cho Hàn Vũ Phỉ rồi, mẹ tức đến mức cả đêm không ngủ được. Nhà họ Hàn đúng là không ra gì! Sau này mẹ tuyệt giao với họ, không qua lại nữa."
Bạch Anh tức tối mắng một trận, phát hiện đầu dây bên kia không lên tiếng.
Bà tưởng Thẩm Dật Xuyên đang buồn, vội vàng an ủi: "Dật Xuyên à, con gái tốt còn nhiều lắm, chúng ta chẳng thèm Hàn Vũ Phỉ. Sau này mẹ sẽ tìm cho con người tốt hơn."
Thẩm Dật Xuyên bất đắc dĩ cười khẽ: "Mẹ, con không buồn."
"Thật chứ?"
"Vâng."
"Vậy thì tốt."
Hai mẹ con nói chuyện thêm một lát rồi mới cúp máy.
...
Diệp Khê lại gọi cho cô bạn thân, điện thoại vẫn tắt máy không liên lạc được.
Xem ra cô tạm thời không thể về được rồi.
Cô định đi trả lại điện thoại đã mượn của người hầu.
Chợt nghe thấy mấy người hầu đang tụ tập buôn chuyện.
"Nhà họ Hàn khinh người quá đáng, lúc này đòi từ hôn, chẳng phải là cố tình xát muối vào vết thương của đại thiếu gia sao?"
"Đúng thế, trước đây lúc đại thiếu gia còn khỏe mạnh, họ ra sức bợ đỡ nịnh nọt. Từ khi đại thiếu gia xảy ra chuyện, cô Hàn đó chưa tới thăm một lần nào."
"Đại thiếu gia bây giờ chắc buồn lắm nhỉ? Tôi nghe còn thấy xót xa, anh ấy rõ ràng là người cao cao tại thượng như thế, bây giờ lại bị vị hôn thê đâm sau lưng."
Diệp Khê ngẩn người.
Mấy người hầu phát hiện ra cô, vội vàng chào hỏi.
"Diệp tiểu thư."
Diệp Khê trả điện thoại cho một người trong số họ.
Tức giận nói: "Người ta lúc rơi xuống đáy vực mới có thể nhìn rõ xung quanh là người hay quỷ. Cuộc hôn nhân này hủy bỏ là đúng, đại thiếu gia của mấy người sau này chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn."
Một người hầu đáp: "Chứ còn gì nữa, đại thiếu gia nhà chúng tôi đẹp trai thế kia, cô Hàn đó căn bản không xứng."
Một người khác hùa theo: "Đợi mắt đại thiếu gia chúng tôi khỏi rồi, sẽ tìm một người xinh đẹp hơn, chọc tức chết cô ta họ Hàn đó."
Diệp Khê: "Mắt đại thiếu gia nhà mấy người có thể chữa khỏi sao?"
"Được chứ, bác sĩ nói dây thần kinh thị giác của đại thiếu gia bị máu tụ chèn ép, đợi máu tụ tan hết, đại thiếu gia sẽ nhìn thấy lại. Nhưng bên ngoài không biết rõ tình hình, nhà họ Hàn chắc tưởng đại thiếu gia từ nay sẽ mù hẳn nên mới vội vã từ hôn."
Diệp Khê: "Đại thiếu gia nhà mấy người từng gặp tai nạn gì sao?"
Một hầu gái: "Đại thiếu gia chúng tôi mấy tháng trước gặp một vụ tai nạn xe hơi, rất nghiêm trọng, giữ được mạng sống nhưng mắt lại không nhìn thấy."
Diệp Khê: "Đại nạn không chết ắt có phúc sau này, đại thiếu gia nhà mấy người tương lai chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, một đời bình an."
"Diệp tiểu thư, cô tốt thật đấy, đại thiếu gia nhà chúng tôi mà nghe được những lời này, chắc chắn sẽ cảm động lắm."
Diệp Khê: "Đại thiếu gia nhà mấy người biết mọi người quan tâm anh ấy như vậy, cũng sẽ cảm động thôi."
"Đại thiếu gia!" Một người hầu đột nhiên gọi lớn.
Mọi người quay đầu, nhìn thấy Thẩm Dật Xuyên, liền cúi gằm mặt xuống.
Tuy họ không nói xấu chủ nhà, nhưng bàn tán chuyện nhà chủ sau lưng thì vẫn là không tốt.
Diệp Khê ngược lại không hề có sự ngại ngùng khi bị bắt quả tang, mà nhìn Thẩm Dật Xuyên với cảm giác đồng bệnh tương lân, đồng cảm xót thương.
Hai người họ đều là những kẻ đáng thương bị vứt bỏ.
Không! Họ không phải là kẻ đáng thương!
Đám người hầu tản đi.
Diệp Khê vẫn đang chìm trong suy nghĩ, Thẩm Dật Xuyên lên tiếng: "Khi nào cô rời đi?"
Diệp Khê ảo não vỗ vỗ trán.
Quên béng mất chuyện này.
"Thẩm tiên sinh, anh có thể thu lưu tôi thêm mấy ngày nữa được không?"
Thấy Thẩm Dật Xuyên không nói gì.
Diệp Khê chắp hai tay, ánh mắt van nài.
"Thẩm tiên sinh, tôi vẫn chưa gọi được cho bạn tôi, đợi tôi gọi được cho cô ấy, cô ấy làm lại giấy tờ gửi qua cho tôi là tôi có thể về rồi, cho tôi ở lại thêm mấy ngày được không?"
Thẩm Dật Xuyên bước tới một bước, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh như tạc của anh.
Đôi môi mỏng hé mở: "Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)