Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

“Bằng ấy chắc chắn không đủ…” Nghĩ tới chuyện bây giờ mọi người đều không thích cầm tiền mặt nên Trần Tuyết Nhược chần chờ một lát rồi mới nói: “Chị hỏi mượn điện thoại của chú ấy đi, chúng ta đặt vé trên mạng luôn cũng được. Đến khi xuất vé thì chắc chúng ta có thể xin thẻ căn cước tạm thời ở sân bay, không thành vấn đề gì.”

Điện thoại là cái gì? Một chiếc máy bay cầm tay hả?

Yên La vô cùng ngạc nhiên.

Trong cái hộp nhỏ vuông vắn này thế mà lại có thể chứa bao nhiêu là thứ!

Cô ngắm nghía món đồ chơi nhỏ thú vị này không muốn trả lại cho Mã Đại Viễn nữa. Trần Tuyết Như thấy thế thì toát mồ hôi hột, vội vàng nói sau này sẽ mua cho cô một chiếc to hơn xịn hơn thì bấy giờ Yên La mới buông tay.

Yên La bắn viên đá nhỏ màu đen trong tay mình vào miệng Mã Đại Viễn, bỏ lại năm trăm tệ rồi xoay người đi.

Mã Đại Viễn đang bận rộn không kịp đề phòng, vô thức nuốt luôn viên đá vào bụng. Ông ta chợt biến sắc, vội vàng vươn tay móc họng nhưng quằn quại mãi mà cũng không nôn ra được, ngược lại dạ dày còn đau đớn như bị lửa đốt.

Sắc mặt Mã Đại Viễn trắng bệch, ông ta thở hồng hộc dựa vào tay lái, rất lâu sau đó mới nở nụ cười khổ rồi đành từ bỏ chống cự.

Thôi bỏ đi, cơ thể của ông ta vốn cũng không chống đỡ được lâu nữa.

Đúng lúc ấy tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Mã Đại Viễn hoàn hồn nhìn màn hình, là con gái Mã Na Na của ông ta gọi tới. Ông ta vội vàng hít thở thật sâu, nhịn xuống cơn đau nhức nhối ở dạ dày rồi mới nghe máy, hớn hở cười nói: “Con nhóc này sao lại dậy sớm thế, không phải bố bảo con cứ ngủ thêm một lúc nữa đi à? Giờ còn chưa tới sáu giờ sáng. Chẳng phải các thầy cô đều nói kiến thức cần học của học sinh lớp mười hai rất nặng nề, áp lực cũng lớn hay sao? Con nên nghỉ ngơi nhiều hơn, phải đảm bảo sức khỏe tinh thần mới được…”

Quãng đường tới sân bay khá xa, lúc này trời đã hửng sáng rồi.

“Ôi bố à, con không buồn ngủ, bố quên rồi sao? Mỗi ngày con đều tranh thủ ngủ trưa trong phòng học mà.”

Mẹ của Mã Na Na mất sớm, mấy năm nay chỉ còn hai bố con sống nương tựa lẫn nhau. Mã Na Na biết bố mình ban ngày phải tới nhà máy làm việc, đêm lại vất vả đi làm thêm kiếm thu nhập nên sáng sớm cô bé sẽ rời giường chuẩn bị đồ ăn sáng cẩn thận, bình thường cô bé cũng phụ giúp làm việc nhà để giảm bớt gánh nặng cho bố.

Hôm nay cũng giống như vậy, cô bé cười nói: “Không phải hai ngày trước dạ dày bố không thoải mái à? Sáng nay con nấu cháo gà nấm hương đấy, bố mau tranh thủ về nhà ăn đi sau đó ngủ thêm một chút. Nếu mỗi ngày bố chỉ có thể ngủ đứt quãng năm sáu tiếng thì cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”

Cảm giác thiêu đốt khó chịu trong dạ dày càng ngày càng mạnh, Mã Đại Viễn đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, suýt nữa thì không cầm nổi điện thoại. Ông ta nắm chặt hai bàn tay đến mức đốt ngón tay trắng bệch, vội vàng dùng tiếng cười lớn để che đi giọng nói bắt đầu run rẩy: “Ha ha ha, thế thì bố về ngay đây. Lát nữa con đi học cẩn thận nhé.”

“Con biết rồi. Bố cũng phải lái xe cẩn thận đấy nhé, nếu buồn ngủ thì cứ nghe đài hoặc là tạt vào ven đường mà nghỉ ngơi một lát. Bố tuyệt đối đừng cố chịu đựng, lái xe khi mệt mỏi rất nguy hiểm.”

“Được rồi, bố nghe con gái tất!” Mã Đại Viễn nói xong bèn cúp điện thoại một cách nhanh nhất, rốt cuộc không chịu nổi nôn ra một ngụm khói đen tanh hôi sau đó vì đau quá mà ngất đi.

“Chào anh, đường dành cho khách ở sân bay không thể dừng xe trong thời gian dài, anh… Anh ơi? Anh gì ơi, anh không sao chứ?”

Trước khi mất đi ý thức, Mã Đại Viễn còn nghe được giọng nói của cảnh sát giao thông sân bay. Ông ta muốn nói lời xin lỗi nhưng chưa kịp mở miệng thì trước mắt đã tối sầm lại.

Khi tỉnh lại lần nữa thì Mã Đại Viễn phát hiện mình đã nằm trong bệnh viện.

Ông ta ngạc nhiên nhìn lên trần nhà, nhớ tới tờ giấy chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối mà mình nhận được ba tháng trước thì nước mắt bỗng lăn dài từ đôi mắt đục ngầu.

“Bác sĩ, tôi… tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?”

Lúc ấy bác sĩ nói rằng ông ta chỉ còn chưa đến một năm, nếu như ông ta tiếp tục không nghỉ ngơi điều độ thì bệnh tình sẽ chuyển biến xấu nhanh hơn.

Nhưng làm sao ông ta có thể nghỉ ngơi được? Na Na sắp lên đại học, ông ta nhất định phải kiếm đủ học phí đại học cho con bé. Nếu không đến lúc ấy con bé không bố không mẹ lại chẳng có người thân thì lấy gì mà đi học tiếp.

Mã Đại Viễn tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn không nỡ, nhìn y tá đang bàn giao gì đó với bác sĩ ở bên cạnh mà nước mắt của ông ta cứ chảy ròng ròng không ngừng.

Bác sĩ: “…”

Bác sĩ rất khó hiểu vì hành động của ông ta: “Cái gì mà còn bao nhiêu thời gian? Ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường cộng thêm việc mệt nhọc quá mức thôi, sao mà ầm ĩ như bị ung thư dạ dày đến nơi rồi thế?”

Mã Đại Viễn sững sờ: “Cái gì? Bác sĩ, anh mới nói gì cơ?”

Bác sĩ: “Tôi nói ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc