Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

“Nhưng trước đây tôi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ ở đó… bác sĩ ở đó nói tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, không còn sống được bao lâu nữa mà!” Mã Đại Viễn ngạc nhiên không dám tin, nhảy dựng lên.

Nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì, bác sĩ liên tục khẳng định Mã Đại Viễn chỉ bị bệnh viêm dạ dày bình thường chứ không phải ung thư dạ dày sắp chết.

“…”

Mã Đại Viễn choáng váng đứng đó, bị tin vui từ trên trời rớt xuống này làm cho bối rối vô cùng. Cho đến tận khi ra khỏi bệnh viện và nhận lại chiếc xe với cánh cửa móp méo một mảng lớn của mình từ tay viên cảnh sát sân bay tốt bụng thì ông ta mới đột ngột nhớ lại câu nói của Yên La: “Ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng.”

Chẳng lẽ người hôm qua ông ta gặp không phải ma quỷ hại người mà là tiên nữ xuống cứu người?

Trời ơi là trời, Mã Đại Viễn vỗ đùi, trong lòng vừa kích động lại xen lẫn hối hận. Nếu biết trước như vậy thì ông ta đã đưa năm trăm tệ, à không, sẽ đưa hết tiền trong thẻ ngân hàng cho tiên nữ rồi!

Đây là ơn cứu mạng một con người đấy!

Yên La không hề biết Mã Đại Viễn đã xem mình như những thần tiên mà cô ghét nhất, lúc này cô đã yên vị trên máy bay rồi.

Có rất nhiều chuyến bay từ nơi này đến thủ đô, Yên La ngheo theo Trần Tuyết Như chọn một chuyến gần nhất, sau đó tiếp tục theo lời chỉ đạo của cô ấy tới phòng cảnh sát ở sân bay làm thẻ căn cước tạm thời. Rốt cuộc cô cũng thuận lợi thông qua kiểm tra an ninh, ngồi lên máy bay.

Đây là lần đầu tiên Yên La đi máy bay, cô hơi tò mò về thứ đồ không có cánh cũng chẳng phải vật sống mà lại có thể chở một đám người bay lên trời này nên không ngừng nhòm ngó khắp nơi trên đường đi. Lúc thấy tiếp viên hàng không đứng ở cửa cabin đón khách, cô khó có khi nhìn chăm chú đối phương rồi nói với Trần Tuyết Như vẻ tán thưởng: “Loài người các cô cũng không tệ lắm nhỉ.”

Rõ ràng con người là một giống loài nhỏ bé như con kiến nhưng lại có thể sáng tạo ra những đồ vật to lớn hơn mình rất nhiều và sử dụng chúng thành thạo. Khó trách bọn họ có thể trở thành chúa tể của thế gian này trong tình huống linh khí của đất trời đang dần biến mất.

Trần Tuyết Như được khen ngợi mà không dám nhận, đột nhiên cảm thấy chị đại cũng khá đáng yêu. Nghĩ tới câu nói “ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng” của Yên La trước khi xuống xe đã nói với Mã Đại Viễn, Trần Tuyết Như rốt cuộc không nén nổi tò mò mà mở miệng dò hỏi: “Cảm ơn chị đã khen ngợi. Nhưng mà chị ơi, em có thể hỏi chị một chuyện không?”

Bấy giờ tâm tình của Yên La không tệ, cô tùy tiện nói: “Hỏi chuyện gì?”

Trần Tuyết Như thấy cô chịu nói chuyện với mình mà không mất kiên nhẫn thì trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô ấy vội vàng nói: “Cái chú tài xế lúc nãy ấy ạ, chị nói có thể cứu chú ấy một mạng là như thế nào vậy? Còn nữa, lúc chị xuống xe đã cho chú ấy ăn cái gì thế chị?”

“Trong dạ dày của ông ta có một vật đang sinh trưởng, ông ta sắp chết.” Yên La hờ hững trả lời: “Thứ tôi cho ông ta ăn chính là sức mạnh của tôi, có thể cắn nuốt sạch vật kia.”

Trong dạ dày có một vật đang sinh trưởng khiến người sắp chết? Chẳng lẽ là ung thư dạ dày? Trần Tuyết Như cả kinh: “Vậy hiện giờ chú ấy…”

“Có lẽ đã ổn rồi.”

Không ngờ Yên La nói “cứu mạng” chính là thật sự “cứu mạng”, Trần Tuyết Như ngẩn người, đột nhiên không còn sợ cô như trước nữa.

Mặc dù Yên La làm việc một cách ngang ngược, tính tình lại nóng nảy không hề dễ trêu chọc vào nhưng dường như chị cả không hề hung ác như trong tưởng tượng của Trần Tuyết Như, thậm chí cô còn xác định ân oán rõ ràng, ra tay cũng hào phóng…

Nghĩ vậy, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Trần Tuyết Như cuối cùng cũng có thể trở nên nhẹ nhõm: “Chú tài xế chắc chắn không thể ngờ được mình chỉ giúp đưa người tới sân bay và mua tấm vé máy bay mà có thể đổi lại được mạng sống. Chị à, chị đúng là người tốt.”

Yên La sống hơn mười nghìn năm lần đầu tiên nghe được câu khích lệ kiểu này: “…?”

Con nhóc loài người này mù mắt rồi hả? Cô là người ai gặp cũng sợ mất mật, ngay cả đám thần tiên trên trời kia cũng phải kiêng dè, thế mà con nhóc này còn bảo cô là người tốt?

Yên La cảm thấy cứ quái quái, xùy một tiếng: “Tôi chỉ không thích nợ nhân quả người khác thôi chứ không thích cứu người. Còn nữa, người tốt cái gì, tôi không phải người.”

Trần Tuyết Như bị lời nói của cô làm cho bất ngờ không kịp chuẩn bị, bộ dạng của chị đại giống như đang bảo rằng: “Cô nói hươu nói vượn gì thế? Bà đây rất hung dữ rất đáng sợ đấy nhé”. Cô ấy ngẩn người, lá gan cũng trở nên lớn hơn: “Thế chị là cái gì vậy? Yêu quái hả?”

Máy bay cũng chỉ có ngần ấy thứ, sau khi cảm giác mới mẻ trôi qua Yên La bắt đầu cảm thấy chán. Cô lười biếng tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trả lời: “Cứ coi là vậy đi.”

Yên La là một ngọn núi sinh ra cùng với trời đất này, mọc lên ở nơi huyền thoại tập trung tất cả tối tăm của thế gian này – Quy Khư chi cảnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc