“Chị… chị Yên La, chị nên nhờ chú tài xế này đưa chúng ta đến sân bay thôi. Còn thủ đô phải lái xe mất hai ba ngày cơ, quả thật đường hơi xa, đi máy bay nhanh hơn nhiều, mấy tiếng là đến nơi rồi…”
Trước đó Trần Tuyết Nhược không biết Mã Đại Viễn có ý đồ gì nên vẫn không lên tiếng. Lúc này thấy ông ta làm việc ngay thẳng thật sự không giống người có lòng dạ xấu xa nên cô ấy mới không nhịn được mở miệng nói, để tránh việc người ta đã tốt bụng muốn giúp đỡ mà không được cảm ơn, trái lại còn bị dọa sợ.
Yên La biết máy bay là cái gì, trước khi rơi vào giấc ngủ say cô đã từng thấy chúng, có một lần cô bay trên trời còn suýt đụng phải một chiếc máy bay chiến đấu. Chỉ là lúc ấy phần lớn máy bay dùng để đánh trận, cô chưa từng ngồi trên máy bay, cũng không biết quá trình di chuyển bằng máy bay như thế nào.
Nhưng người đang sốt ruột muốn về nhà là Trần Tuyết Như, cô ấy đã nói thế rồi thì Yên La cũng không khăng khăng nữa. Cô nhíu mày ngồi vào trong xe rồi nói: “Vậy thì tới sân bay đi.”
Mã Đại Viễn nuốt nước bọt đánh ực một cái, không mở miệng nói chuyện luôn mà véo vào đùi mình hai cái thật mạnh trước đã. Sau khi xác định mình không gặp ảo giác cũng chẳng bị hoa mắt thì ông ta mới run rẩy cất tiếng: “Sân, sân bay phải không? Không thành vấn đề, mời cô ngồi xuống, chúng ta sẽ… sẽ xuất phát.”
Nửa đêm nửa hôm ở nơi ngoại thành hoang vắng lại xuất hiện một cô gái có hành vi quỷ dị, sức lực vô cùng lớn. Đây… đây chính là màn mở đầu kinh điển trong mấy bộ phim kinh dị mà!
Mã Đại Viễn không dám lau đi lớp mồ hôi lạnh túa ra trên trán cũng chẳng có can đảm quay đầu lại nhìn, tay phải của ông ta túm chặt lấy chiếc bùa bình an trên cổ do con gái tặng, đạp mạnh chân ga phóng về hướng sân bay.
…
Yên La không hề biết Mã Đại Viễn đã bị mình dọa sợ chết khiếp, thấy ông ta cuối cùng cũng “thức thời” thì tâm trạng của cô trở nên tốt hơn nhiều. Cô lập tức ghé vào cửa sổ xe nhìn cảnh vật bên ngoài.
Lúc đầu xung quanh còn là rừng cây và đồng ruộng, sau đó những dãy cửa hàng dần hiện ra trong tầm mắt, các tòa nhà cao tầng đột ngột mọc lên, những cây cầu vượt đan xen và những con đường cao tốc thẳng tắp rộng rãi... Yên La thấy rất mới mẻ bèn âm thầm hỏi Trần Tuyết Nhược: “Hiện giờ là năm bao nhiêu?”
Trần Tuyết Nhược sững sờ, vội vàng nói: “Năm nay là 2019.”
Năm 2019 à, Yên La hơi ngạc nhiên nghiêng đầu đi. Một giấc ngủ của cô kéo dài tầm bảy, tám chục năm thôi, cũng không quá lâu thế mà thế gian đã thay đổi nhiều như vậy rồi sao?
Hãy nhìn xem, những cuộc chiến tranh có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi đã biến mất, tiếng súng có thể nghe thấy ở khắp mọi nơi cũng không còn tăm hơi, xác chết không còn xuất hiện trên đường phố, đám giặc ngoại xâm mặc quân phục từ các quốc gia khác cũng không thấy đâu, dấu hiệu hòa bình và thịnh vượng hiện lên ở khắp mọi nơi. Thật khó để tưởng tượng vùng đất này từng bị tàn phá như thế nào bảy, tám mươi năm trước.
“Cho em hỏi một câu hơi tế nhị nhé, chị… đến từ năm nào thế ạ?”
Trần Tuyết Nhược thật ra rất tò mò về lai lịch của Yên La nhưng lại sợ hãi không dám dò hỏi. Đến tận bây giờ chị đại chủ động mở miệng thì cô ấy mới can đảm thuận tiện hỏi một câu.
“Tôi á?” Yên La hoàn hồn: “Lúc ấy chúng tôi không có khái niệm ngày tháng.”
Không có ngày tháng? Chẳng lẽ chị đại sinh ra trước cả thời của Thương Chu? Trần Tuyết Nhược lập tức ngạc nhiên hỏi: “Vậy chị đã mấy nghìn tuổi rồi hả?”
“Mấy nghìn tuổi hả?” Yên La hững hờ xì một tiếng: “Tôi đã hơn mười nghìn tuổi rồi.”
“…”
“?”
Trần Tuyết Nhược suýt nữa thì quỳ sụp xuống, hóa ra chị đại thuộc tầng lớp tổ tiên!
Đang lúc cô ấy vẫn còn khiếp sợ thì xe đã chạy đến sân bay. Mã Đại Viễn cố gắng bình tĩnh nói: “À thì, cháu gái à, cháu có thể xuống xe rồi.”
“Ừm.”
Yên La đứng dậy muốn rời đi. Trần Tuyết Nhược hoàn hồn, chợt nhớ ra trong người mình không có đồng nào nên không thể mua được vé máy bay, vội nói: “Chờ một chút chị Yên La ơi. Đi máy bay cần phải mua vé nhưng hiện giờ em không có tiền cho nên là… chắc chúng ta phải mượn chú tài xế tốt bụng này một ít tiền. Chị bảo chú ấy cho em số điện thoại đi, sau này chờ em về đến nhà rồi sẽ trả lại gấp đôi cho chú ấy …”
“Không cần phiền toái như vậy đâu.” Yên La nghe mà váng hết cả đầu, chưa đợi cô ấy nói xong đã chìa bàn tay nhỏ ra: “Có tiền không?”
Mã Đại Viễn đang điên cuồng lẩm bẩm “ông trời phù hộ cho con” trong lòng: “?”
“Đi máy bay phải mua vé, tôi không có tiền.” Yên La lúc này đã không còn tức giận với Mã Đại Viễn nữa, liếc nhìn khuôn mặt dính đầy tử khí của ông ta rồi biến ra một viên đá đen thui từ bàn tay: “Chú cho tôi tiền, tôi sẽ cứu chú một mạng.”
Mã Đại Viễn: “…”
Ông ta đã làm tài xế lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên ông ta còn chưa lấy được tiền xe đã bị hành khách “bắt chẹt”.
Trong lòng ông ta đã rầu gần chết rồi nhưng ngoài mặt vẫn không dám tranh luận với cô gái chẳng biết là người hay ma này, chỉ có thể chấp nhận mình xui xẻo lấy ra hơn năm trăm tệ tiền mặt từ trong ví.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


