Nhưng có đường thì chắc sẽ có thôn trấn, cho dù phía trước là địa phương nào, chỉ cần tìm được người hỏi đường thì họ sẽ có thể xác định được vị trí của mình.
Bởi vậy Trần Tuyết Nhược không hé răng nữa —— đối với Yên La, trong lòng cô có tò mò có hưng phấn, nhưng sợ hãi vẫn nhiều hơn. Dù sao chị đại này cũng không phải người cũng không phải tiên, trông có vẻ không có lương tâm của con người, cũng không có lòng từ bi của tiên, nếu không cẩn thận nói gì sai chọc giận cô, cô vung tay trồng cô ấy luôn thì sao?
Yên La không biết cũng không muốn biết Trần Tuyết Nhược suy nghĩ gì, cô đang đánh giá hoàn cảnh xung quanh —— Trước khi bị đánh thức bởi tiếng sấm, cô luôn ngủ trong hang động tạm thời của mình. Bởi vì ngủ quá sâu nên cô hoàn toàn không biết lần này mình đã ngủ bao lâu, bây giờ đang là thời đại nào.
Nhưng quanh đây quá hoang vắng, cô không thể nhìn thấy gì, đang định hỏi Trần Tuyết Nhược thì đột nhiên sau lưng có hai luồng sáng bắn từ xa đến gần.
Yên La theo bản năng quay đầu lại thì nhìn thấy một con “Thú hoang” không rõ tên toàn thân trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời, đang chạy nhanh trên con đường thẳng tắp. Cô nhướng mày phớt lờ nó, cho đến khi nó không biết sống chết mà dừng lại trước mặt cô chặn đường, sau đó cô khó chịu giơ tay lên...
“Đúng là một cô gái, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm!” Tiếng người đột ngột vang lên làm Yên La dừng bước, cô hơi nghiêng đầu, nhìn thấy một người đàn ông trung niên dung mạo bình thường, thân hình gầy gò.
Người đàn ông trung niên đang ngồi trong đầu con “Thú hoang” màu trắng, Yên La sững sờ một lúc mới nhớ ra thứ này không phải một con thú hoang, mà là một phương tiện giao thông được gọi là “Ô tô”.
Loại phương tiện giao thông này mới xuất hiện không lâu trước khi cô ngủ, cô đã nhìn thấy vài lần, cũng đã đi vài lần, nhưng chiếc ô tô trước mặt không giống với chiếc ô tô trong trí nhớ của cô…
Yên La đang nghĩ ngợi thì người đàn ông trung niên từ trong xe thò đầu ra, “Cháu gái, khuya thế này rồi sao cháu đi một mình đến đây thế? Đúng lúc chú phải về huyện thành, cô đi đâu vậy? Cháu có muốn đi nhờ chú một đoạn đường không?”
Dáng dấp của người đàn ông trung niên này khá thật thà, thái độ cũng cởi mở không có vẻ gì là người xấu. Nhưng lòng người khó đoán, nhất là bây giờ đang vào buổi đêm khuya khoắt ở nơi ngoại thành hoang vu, ai biết được rốt cuộc ông ta có ý đồ gì?
Trần Tuyết Nhược rất cảnh giác, cô ấy vô thức định nhắc nhở Yên La cẩn thận bị lừa nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe Yên La hỏi mình: “Nhà cô ở đâu?”
“Hả? Em, nhà em ở thủ đô.” Trần Tuyết Nhược nói rồi mới nhớ đến thân phận của Yên La, đành yên lặng nuốt lời còn chưa kịp thốt ra vào bụng.
Suýt nữa cô ấy quên mất chị đại trong cơ thể mình không phải là người, căn bản không cần cẩn thận.
Yên La không biết cô ấy đang suy nghĩ rối rắm như thế nào, vừa nghe xong câu trả lời đã không hề nể nang gì mà gật đầu với người đàn ông trung niên kia: “Tôi muốn tới thủ đô.”
“Thủ đô?” Người đàn ông trung niên tên là Mã Đại Viễn, là một tài xế lái xe đêm trên Didi*. Đầu tiên ông ta tỏ ra hết sức ngạc nhiên, sau đó tự động phiên dịch lời nói của cô: “Được rồi, cô muốn đi máy bay hay là tàu hỏa?”
(*) Didi: Tên một ứng dụng đặt xe
Yên La: “?”
Yên La ù ù cạc cạc: “Không phải ông bảo sẽ đưa tôi đi à?”
Mã Đại Viễn: “…”
Mã Đại Viễn: “???”
Ông ta chỉ nói cho cô đi nhờ một đoạn đường, nào có nói sẽ đưa cô đến tận nơi đâu?
Mã Đại Viễn đờ người ra một lát rồi mới cười khan nói: “Con gái à, cháu đùa chú đấy hả? Từ chỗ này chạy xe đến thủ đô cũng phải mất tầm một hai ngày, dù chú muốn giúp cháu thì cũng không có thời gian rảnh rỗi đâu.”
Ông ta còn phải kiếm tiền nuôi gia đình nữa chứ.
Yên La ban đầu còn thấy tên loài người xuất hiện đúng lúc này rất vừa mắt, nhưng vừa nghe ông ta nói vậy đã lập tức mất hứng: “Ông muốn bội ước à?”
Mã Đại Viễn: “…”
Mã Đại Viễn rất oan ức, sao ông ta lại thành kẻ bội ước rồi thế này?
“Chú biết rồi, cháu sợ chú là người xấu nên không dám lên xe hả?”
Nhớ tới vụ án “cô gái bắt taxi dù bị giết chết” đã gây xôn xao dư luận thời gian trước, Mã Đại Viễn dở khóc dở cười, cảm thấy mình đã hiểu ra chân tướng sự việc rồi. Ông ta nghĩ ngợi một hồi rồi xoay người lấy thẻ căn cước và giấy phép lái xe của mình đưa cho Yên La: “Yên tâm, chú không phải người xấu. Chú chạy xe buổi đêm để kiếm thêm thu nhập nên mới xuất hiện ở đây thôi. Nếu cháu không yên tâm thì đây là thẻ căn cước và giấy phép lái xe của chú, cháu cứ cầm lấy. Hoặc cháu có thể gọi điện cho cảnh sát rồi giữ máy dọc đường đi cũng được…”
Mã Đại Viễn nói rồi gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Chú thấy tuổi của cháu cũng xấp xỉ với con gái chú ở nhà, sợ cháu đêm hôm đi một mình sẽ sợ hãi. Nếu cháu tin tưởng chú thì chú sẽ cho cháu đi nhờ một đoạn, còn nếu không thì… Cháu gọi điện cho người nhà bảo họ ra đón cháu đi. Chỗ này không hề có làng xóm hay hàng quán gì, nhìn chẳng an toàn chút nào, cô gái nhỏ như cháu nên sớm về nhà mới tốt.”
Mã Đại Viễn nhìn cánh cửa xe của mình trong nháy mắt đã lõm xuống một mảng lớn thì đần cả người.
Có phải… có phải ông ta thức đêm muộn quá nên sinh ra ảo giác không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
