Đó là một con rắn dài có chín cái đầu, toàn thân hiện lên vảy màu tím đen. Thân rắn to như cây cổ thụ trăm năm, thoạt nhìn thập phần to lớn. Nếu không phải căn phòng này của Mã Bình Chí có không gian đủ lớn, chỉ sợ cũng không thể chứa nổi nó.
Thân dưới của nó xếp thành đống, thân trên cao vút lên, trên chín cái đầu giống nhau như đúc, đôi mắt dọc đỏ thẫm âm lãnh, răng nanh bén nhọn, thoạt nhìn thập phần hung ác.
Mã Bình Chí nhìn đại gia hỏa này, ác khí trong lòng cuối cùng cũng tản ra một chút.
Lão vương lệ quỷ ngàn năm tuy rằng lợi hại, nhưng cũng không phải vô địch thiên hạ - - dù sao cũng là quỷ, trời sinh không cho dương thế, vô ý mất mạng cũng có thể hiểu.
Nhưng Cửu Đầu Xà Yêu thì khác. Nó là yêu, không giống quỷ nên không có nhiều kiêng kị như vậy, vả lại tu vi cao thâm, ngay cả ông ta cũng nhìn không ra, hiển nhiên là rất có lai lịch.
Mã Bình Chí thúc đẩy nó gần một trăm năm, chưa từng thất vọng, bởi vậy vẫn coi nó là con át chủ bài của mình, không lấy ra. Thật sự lúc này là tổn thất thảm trọng, trong lòng ông ta rất tức giận, mới có thể trực tiếp lấy con át chủ bài này ra.
Ty nhiên Cửu Đầu Xà Yêu này là Mã Bình Chí nhặt được, cũng không biết là chủng loại gì, Mã Bình Chí dùng rất nhiều biện pháp cũng không thể làm cho nó nhận ông ta là chủ, chỉ có thể nghĩ biện pháp mê loạn tâm trí của nó, khống chế tâm thần của nó. Bởi vậy Cửu Đầu Xà Yêu hiện giờ không có ý thức bản thân, chỉ có thể nghe lệnh mà làm việc.
“Tìm được hồn phách của cô gái trong ảnh, xé nát cô ta.”
Mã Bình Chí cười lạnh, lấy ra ảnh chụp của Trần Tuyết Nhược rồi đưa tới trước mặt Cửu Đầu Xà Yêu, cuối cùng từ trong túi càn khôn lấy ra một cái xiềng xích móc ở trên thân thể nó -- mặc dù ông ta đối với Cửu Đầu Xà Yêu rất có lòng tin, nhưng Lão vương vừa mới chết, ông ta làm việc không thể không cẩn thận. Xiềng xích này là đến từ địa phủ tỏa hồn xích, có nó, cho dù xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, ông ta cũng có thể kịp thời đem hồn phách của Cửu Đầu Xà Yêu kéo trở về, không đến mức lại xuất hiện loại tình huống như Lão Vương này.
Cửu Đầu Xà Yêu không hề giãy dụa, mười tám con mắt đỏ tươi yên lặng nhìn tấm ảnh kia một lát: "Tê” hóa thành một đám sương mù dày đặc màu tím đen rồi bay ra ngoài cửa sổ.
Mã Bình Chí cầm lấy phất trần của mình đuổi theo, ông ta muốn tận mắt nhìn thấy cửu đầu xà yêu báo thù cho Lão vương, và cũng là báo thù cho ông ta.
***
Mã Bình Chí nghĩ rất tốt và rất chu toàn, nhưng hôm nay nhất định là một ngày khiến ông ta thất vọng.
Ông ta nhìn khí thế hung hăng của cửu đầu xà yêu bay vào quán cơm nhỏ tên là “Hồ Ký Hoàng Hầm Kê”, sau đó ông ta liền không thấy động tĩnh nào của Cửu Đầu Xà Yêu nữa, Mã Bình Chí: “...???”
Còn tiếng đánh nhau thì sao?
Tiếng kêu thảm thiết đâu?
Sao lại không có gì?
Mã Bình Chí bối rối, vội vàng kéo dây xích trong tay, sau khi xác nhận dây xích không đứt mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên......
Ông ta nhìn xung quang, đây là quán cơm nhỏ bị người khác thiết lập kết giới, trong lòng Mã Bình Chí có vài phần bất an, bước chân vốn chuẩn bị bước về phía trước cũng dừng lại - - một con quỷ mới chết vài ngày không có khả năng thiết lập kết giới lớn như vậy, phía sau tiểu nha đầu họ Trần kia chỉ sợ là có cao nhân giúp đỡ.
Nghĩ vậy, sắc mặt Mã Bình Chí có chút khó coi.
Vào ba trăm năm trước, ông ta vốn là một đệ tử của một vị cao nhân nào đó, bởi vì tâm tư không đúng đắn, một lòng muốn nghiên cứu tà thuật nên ông ta đã bị trục xuất khỏi sư môn. Ba trăm năm qua, ông ta dựa vào một thân tà thuật cùng những bảo bối mà ông ta đã tìm mọi cách trộm được từ chỗ cao nhân, thu phục không ít quỷ khó thu phục. Nhưng bởi vì tâm tư của ông ta không chính đạo, tu vi chậm chạp nên không lên được, sức chiến đấu cũng trước sau như một đều là cặn bã. Cho nên lúc này ông ta mới suy nghĩ một chút, vẫn là quyết định ở lại bên ngoài chờ đợi tin tức tốt của Cửu Đầu Xà Yêu, miễn cho sau khi ông ta đi vào lại cản trở Cửu Đầu Xà Yêu.
Đúng vậy, đối với Cửu Đầu Xà Yêu ông ta rất có lòng tin, cho dù đối phương có cao nhân hỗ trợ thì thế nào? Tiểu Cửu nhà ông ta là vô địch!
Nhưng mà không biết “Vô địch Tiểu Cửu” nhà ông ta lúc này đã nhanh biến thành chín cái đầu rắn đã chết -- chín cái đầu bị người khác đánh thành một cái nút thắt, chết không kịp nói gì, răng nanh đều sắp bị người khác cho nhổ trọc. Còn có cái thân hình vốn to như cây cổ thụ trăm năm, cùng những vết máu loang lổ, trông chật vật không chịu nổi, thiếu chút nữa thì đã gãy thành hai đoạn.
Đây là kết quả của việc Hồ Lê kịp thời ngăn cản, nếu không nó đã sớm bị Lão vương ăn giống như lệ quỷ kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
