Chỉ có một mình Hồ Lê thấy nhưng không thể trách, cậu cười híp mắt rồi nói một câu: “Nhìn bộ dạng lệ quỷ này xấu như vậy, mùi vị khẳng định không được tốt cho lắm, hay là đại vương ăn trước một chút đệm gà này của tôi , chờ lát nữa tôi sẽ tìm cho cô thật nhiều món ngon.”
“……”
Nhiều món ngon là món gì?
Chẳng lẽ là lệ quỷ sao???
Cả người Trần Tuyết Nhược đều dại ra, khẩu vị đầu năm nay của đại lão nặng như vậy sao?
Lại không biết Yên La vốn là âm khí tà ác trong thiên địa hội tụ mà thành. Trên đời này bất kỳ âm vật quỷ quái nào, cho dù là Phong Đô Đại Đế, Thập Điện Diêm La, ở trước mặt cô cũng chỉ có thể ôm đầu bị đánh -- dù sao toàn bộ âm tào địa phủ đều là do cô rải rác ở Quy Khư bên ngoài lực lượng kiến thành.
Nhưng Yên La lại không thích ăn lắm. Cô không phải là người, cho nên không có ham muốn ăn uống, bình thường chỉ có sau khi gây chiến cô mới cần bổ sung năng lượng, mới có thể đi ra ngoài tìm chút đồ ăn bổ sung.
Lệ quỷ vận khí không tốt cho lắm, đúng lúc cô trúng thiên lôi, cần bổ sung năng lượng. Hơn nữa lệ quỷ có tu vi cao thâm, oán khí nồng đậm, cũng coi như là một món ăn ngon, đương nhiên Yên La sẽ không bỏ qua cho lệ quỷ.
“Ừ, phải ăn lắm một chút.” Sau khi cô ăn lệ quỷ này, vết thương bị thiên lôi đánh có chuyển biến tốt hơn một chút. Yên La rất hài lòng, đáp lại một tiếng rồi cầm đũa lên, nếm thử cơm gà hầm mà Hồ Lê đưa lên.
Trong nước sốt đặc sệt, ngoại trừ thịt gà tươi ngon trơn nhẵn, còn có khoai tây hầm nhừ, nấm hương cắt lát mỏng cùng đậu phụ khô cắt thành sợi nhỏ. Nguyên liệu tươi ngon hấp thu đầy đủ hương vị của nước sốt, hiện ra một loại màu sắc mê người. Lại phối hợp với hạt cơm no đủ, hương thơm lan tỏa ngào ngạt bốn phía, Trần Tuyết Nhược bị đói bụng vài ngày rồi cho nên nhất thời cái gì cũng không để ý tới, chỉ liên tục nuốt nước miếng.
Cái gì Yên La cũng có thể ăn, nhưng cô rất ít khi ăn đồ ăn của con người, không biết lúc này cô có phải bị thân thể Trần Tuyết Nhược ảnh hưởng hay không, cô lại cảm thấy đồ ăn con người rất ngon.
Hồ Lê thấy cô thích, trong lòng thật cao hứng: “Nếu lão đại thích ăn, mỗi ngày tôi đều làm cho cô!”
“Ừ...:” Yên La mơ hồ cắn đũa rồi đáp một tiếng: "Lệ quỷ cũng có thể làm như vậy rồi ăn sao?”
“Hả?” Lời này làm Hồ Lê không kịp phản ứng.
“Ăn như vậy còn ngon hơn ăn sống.” Yên La nuốt cơm trong miệng, mắt híp lại vui vẻ: "Lần sau nhớ làm cho tôi ăn thử.”
Hồ Lê: “......”
Hồ Lê cũng cảm thấy may mắn thay cho lệ quỷ xui xẻo vừa rồi.
Được chết sớm, bằng không còn phải bị chiên nổ hầm một lần mới có thể chết, ngẫm lại thật sự là rất thê thảm.
Nhưng mà niệm nửa ngày, mộc bài kia một chút biến hóa cũng không có.
Mã Bình Chí không dám tin, lại lôi ra các loại pháp bảo với ý đồ đem hai nửa mộc bài này khép lại một lần nữa. Nhưng mặc kệ ông ta làm như thế nào, mộc bài kia vẫn không nhúc nhích, không hề có phản ứng.
Đây là mộc bài bổn mạng của Lão vương lệ quỷ ngàn năm kia, cũng là thứ mà Mã Bình Chí dùng để khống chế nó, lẽ ra chỉ cần Lão vương còn chưa hồn phi phách tán, mộc bài ít nhiều cũng sẽ có phản ứng. Nhưng hôm nay......
Sắc mặt Mã Bình Chí trắng bệch, cả người ông ta ngã ngồi trên ghế: “Sao có thể…”
Lệ quỷ ngàn năm khó gặp, càng khó thu phục, Mã Bình Chí đã phí không biết bao nhiêu công sức mới thành công cùng Lão vương ký khế ước chủ tớ, để cho nó bị ông ta sai khiến. Nhưng mà ai có thể nghĩ tới, một vụ làm ăn nhỏ mà ông ta hoàn toàn không để vào mắt, một con quỷ mới chết chưa tới một tuần lễ, lại có thể làm cho Lão vương hồn phi phách tán, cũng làm cho ông ta tổn thất nghiêm trọng...
Mã Bình Chí vừa sợ lại vừa tức giận, sau một lát ông ta bỗng nhiên đứng lên, từ trong túi Càn Khôn của mình lấy ra một tòa tháp nhỏ sáu tầng bốn góc treo chuông đồng.
“Được lắm, tôi muốn nhìn xem lệ quỷ kia lợi hại như nào!”
Ông ta tức giận cười một tiếng rồi lau khô vết máu bên miệng, hai tay nâng tòa tháp lên, thấp giọng niệm chú ngữ.
Tòa tháp xoay tròn rồi bay ra khỏi tay ông ta, từ kích thước bàn tay dần dần biến thành kích thước của một người lớn, sau đó ánh sáng chợt lóe, đột nhiên từ đáy tháp rung động rồi tuôn ra rất nhiều sương mù dày đặc màu tím đen.
Trong sương mù dày đặc màu tím đen truyền ra tiếng gào thét bén nhọn, mơ hồ còn xen lẫn ánh sáng lóe ra, toàn bộ trong sương mù gào thét, đồ dùng trong nhà ông ta đều bay loạn, trong nháy mắt liền trở thành một mảnh hỗn độn.
Mã Bình Chí không hề để ý những thứ này, tốc độ niệm chú của ông ta càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, cuối cùng tay áo vung lên, đem tòa tháp thu vào lòng bàn tay. Cùng lúc đó, trên mặt đất nhồi lên một thứ toàn thân bọc đầy tử hắc sắc sương mù dày đặc, đồ vật xung quanh cũng dần dần yên ổn lại, lộ ra khuôn mặt thật của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


