Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Hồ Lê có chút giao tình với nó, sau khi nhận ra thân phận của nó, cậu vội vàng cầu xin Yên La đang chuẩn bị ăn thịt rắn hầm, lúc này cậu mới bảo vệ được mạng sống của nó.

Lúc này, Tương Liễu dưới sự trợ giúp của Hồ Lê đã khôi phục thần trí. Nhớ tới cảnh ngộ hơn một trăm năm qua của mình, đầu tiên là nó đã nổi trận lôi đình, phẫn nộ đến thiếu chút nữa giết người, sau khi bị Yên La tát bẹp năm cái đầu, cuối cùng mới khó khăn cuộn mình rồi dần dần tỉnh táo lại.

Người hại nó chính là cái tên Cùng Kỳ kia......

Miệng nó rỉ gió thở dài, nói về tao ngộ của mình.

Ghi chú: Tương Liễu còn được gọi là Tương Quỳ, Sơn Hải Kinh – Đại Hoang Bắc Kinh ghi lại: “Cộng Công Thần tên là Tương Quỳ, Cửu Thủ Xà Thân, Tự Hoàn, Thực Vu Cửu Thổ. Sở Ni, tức là Nguyên Trạch, Bất Tân Nãi Khổ, Bách Thú Mạc Năng. Vũ Yên Hồng Thủy, Sát Tương Quỳ, Huyết Thối Thối, Bất Khả Sinh Cốc. Nơi đó có nhiều nước, Bất Khả Cư Dã. Vũ Yên Chi, Tam Nhận Tam Tự, là cho rằng trì, quần đế nhân là cho rằng đài, ở phía bắc Côn Lôn.

------

Hoá ra Tương Liễu sở dĩ bị thương nặng xong bị Mã Bình Chí nhặt được, là bởi vì lúc ngủ bị Cùng Kỳ đánh lén.

Cùng Kỳ cũng là hung thú thượng cổ, sức chiến đấu không thua gì Tương Liễu. Hai con thú không hợp nhau đã lâu, thỉnh thoảng sẽ đánh một trận. Mà Tương Liễu người này trời sinh tính hiếu chiến, không có việc gì liền thích tìm người đánh nhau ẩu đả, ngày đó trước khi bị Cùng Kỳ đánh lén, lại vừa cùng thần thú Thanh Long đánh một trận, bị thương không nhẹ, thường xuyên qua lại, cũng không phải lật xe sao.

Nhớ tới chuyện này Tương Liễu buồn bực muốn chết, oán hận vỗ đuôi một cái nói: “Chờ lão tử lấy lại lực lượng, sẽ đi giết chết tên không biết xấu hổ kia cho rộng rãi!”

“Sợ cậu không có cơ hội này rồi.” Hồ Lê lại nói tiếp: “Cùng Kỳ hơn ba mươi năm trước cũng đã tan thành mây khói.”

“Cái gì?!” Tương Liễu không dám tin, mười tám con mắt nhất tề trừng lớn, hỏi: “Sao có thể? Ai làm?!”

Hồ Lê nói đến đây lắc đầu: – Thiên Đạo! Cũng không biết lão thiên gia này phát điên cái gì, mấy chục năm gần đây liên tiếp giáng xuống thiên lôi, bổ chết không ít lão gia hỏa giống như Cùng Kỳ. Cái này nếu như ở trước kia, chỉ là thiên lôi mà thôi, làm sao cũng không có khả năng trực tiếp bổ chết bọn họ. Nhưng gần trăm năm qua, bởi vì thiên địa linh khí biến mất, đám lão gia hỏa kia trở nên yếu ớt hơn, hơn nữa lực lượng của thiên lôi không biết vì cái gì so với trước kia mạnh hơn rất nhiều, cái này tiêu hao bên kia, đúng là một bổ một cái chuẩn... …”

Tương Liễu vừa nghe vừa sợ vừa bối rối, vừa định nói gì đó, Yên La vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng: “Tôi cũng bị thiên lôi đánh thức.”

Hồ Lê sửng sốt, kinh ngạc nói: “Trời, cho nên lão đại cô mới trốn vào thân thể cô gái nhỏ nhân loại này......”

Nghe xong Yên La trầm mặt gật đầu một cái.

Lúc trước cô căn bản không có đem mấy đạo thiên lôi kia để vào mắt, bởi vì trước kia cũng không phải không có bị bổ qua -- tuy rằng cô thể chất đặc thù, không dựa vào thiên địa linh khí tu luyện, cũng không cần độ kiếp. Nhưng mỗi lần vào thời điểm cô ăn quá no, thiên đạo đều sẽ giáng thiên lôi xuống đánh cô, một bộ sợ cô ăn quá no sẽ tràn ra, bộ dáng muốn giúp cô tiêu hóa thức ăn.

Tình huống lần này mặc dù có chút đặc thù, nhưng Yên La cũng không có suy nghĩ nhiều, cho rằng ở trong thân thể Trần Tuyết Nhược dưỡng thương trốn vài ngày về sau, Thiên Đạo cũng sẽ không lại đuổi theo cô không tha. Nhưng lúc này nghe Hồ Lê nói, cô đột nhiên ý thức được sự tình có thể không đơn giản như cô nghĩ.

Tuy vậy Yên La cũng không cần biết tên khốn này có chủ ý gì, cô cũng không có ý định phụng bồi. Cô hừ lạnh một tiếng, hỏi Hồ Lê: "Vậy cậu có biện pháp nào có thể che giấu hơi thở của tôi, giúp tôi giấu diếm thiên đạo không?"

Trần Tuyết Nhược nếu linh hồn có tinh khiết hơn nữa, mệnh cách có quý trọng hơn nữa, cũng chỉ là một phàm nhân yếu ớt, cô có thể tạm thời giấu kín trong thân thể của cô ấy, nhưng không có cách nào vĩnh viễn ở lại. Lại nói thân thể người khác nào có tác dụng tốt bằng của mình, Yên La cũng không muốn cứ trốn trốn như vậy, cô còn có chuyện khẩn cấp phải làm.

Cửu Vĩ Hồ tộc thiện ẩn núp chi đạo, chỉ là thiên đạo không phải dễ giấu diếm như vậy, Hồ Lê trầm tư một lát, đứng lên nói: "Tôi đây liền đi điều tra tư liệu..."

Lời còn chưa dứt, Tương Liễu ở một bên đột nhiên ngẩng đầu lên: "Không cần đi tìm, tôi có một biện pháp thích hợp.”

Thấy vậy Yên La soạt một cái nhìn qua, Hồ Lê cũng sáng mắt lên: “Biện pháp gì? Nói mau!”

Tuy rằng bị đánh thành đầu heo, nhưng Yêu giới luôn luôn cường giả vi tôn, Tương Liễu cũng không tức giận Yên La -- đương nhiên, đã biết thân phận Yên La nó cũng không dám tức giận. Nghe vậy, nó quay đầu nhìn Mã Bình Chí đang định liệu trước, ánh mắt rầu rĩ nở nụ cười: "Biện pháp là ở trên người đạo sĩ thối kia.”

***

Mã Bình Chí cũng không biết chuyện xảy ra như thế nào.

Rõ ràng một giây trước hắn còn đang yên đang lành đứng ở cửa tiệm cơm nhỏ kia, một giây sau lại trượt chân, ngã nhào vào trong kết giới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc