Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Ngữ khí của anh rất ôn hòa, bên môi mang theo nụ cười lười biếng, làm cho người ta có một loại cảm giác rất dễ ở chung. Nhưng chắc là do bộ dạng quá mức đẹp mắt, mặt mày lại sinh ra một chút trong trẻo lạnh lùng, trên người luôn lộ ra một loại cảm giác khoảng cách làm cho người ta chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám tới gần, giống như tự do ở thế ngoại. Nhất là giống như bây giờ tâm bình khí hòa, không mang theo nửa điểm cảm xúc phập phồng khi nói chuyện, càng làm cho người ta cảm thấy khó có thể tiếp cận.

Nghiêm quản gia nhìn anh, trong lòng có chút sốt ruột, ông muốn mở miệng khuyên anh không nên tức giận với lão gia nữa, dù sao cũng là ông nội ruột của anh, nhưng nhớ tới những chuyện cũ năm đó, miệng này làm sao cũng không mở ra được.

Cuối cùng, ông chỉ có thể nuốt xuống miệng thở dài nói: “Vâng, tôi bảo tài xế đưa ngài về.”

Thiếu niên mỉm cười xoay người đi, đầu ngón tay thờ ơ vuốt ve vòng tay bằng gỗ đeo trên cổ tay.

Vòng đeo tay này nhìn bề ngoài trông rất bình thường, không kém mấy so với mười đồng bán trên sạp nhỏ bên đường, nhưng theo lời mẹ anh đã qua đời, đây là một vị thần tiên tặng cho anh ngày anh mới sinh ra, nói là có thể thay anh tiêu tai đỡ nạn, bảo anh vĩnh viễn không nên tháo xuống.

Thanh niên vẫn cảm thấy con mẹ nó là gặp phải kẻ lừa đảo, bởi vì đeo cái vòng tay này hơn hai mươi năm qua, anh vẫn bị vận xui quấn thân, xui xẻo đến lợi hại, cũng chưa từng phát hiện này vòng tay có địa phương gì không tầm thường, thuần túy đeo theo thói quen nên mới không có đem nó ném đi.

Nhưng vừa rồi, lúc anh tháo vòng tay xuống lau nước, nó lại đột nhiên làm anh nóng lên...

Là ảo giác sao?

Thiếu niên như có điều suy nghĩ lại có chút chờ mong cười chậc một tiếng.

Nếu không, sẽ rất vui nha.

***

Ngay khi thiếu niên ngồi lên xe rời khỏi tiểu khu, một bóng đen phàm nhân không nhìn thấy xuất hiện trước mặt Yên La.

“Lão đại tôi tới rồi! Hả? Cô, cô là ai? Lão đại của tôi đâu?!”

Thanh niên vừa nói chuyện da trắng chân dài, mặt mày âm nhu, bộ dạng mười phần tuấn tú. Nhất là cặp mắt hồ ly tràn ngập quang mang lưu chuyển kia, lại càng phong lưu đa tình, trời sinh mang theo mị hoặc.

Chỉ là......

“Sao cậu lại béo như vậy?!”

Yên La ngạc nhiên nhìn thanh niên tròn ít nhất hai vòng so với lần trước, có chút hoài nghi cuộc đời hỏi.

Lúc này Hồ Lê mới phát hiện thiếu nữ nhân loại trước mắt cậu này chính là lão đại nhà mình, cậu ngoài ý muốn lại có chút ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Còn không phải là gần đây thức ăn tương đối tốt sao...... Hắc hắc, cái kia, lão đại, như thế nào mà cô ở trong thân thể nhân loại vậy?”

“Chuyện này để sau hãy nói, vừa rồi tôi ở gần đây cảm ứng được khí tức vương bát đản Côn Luân, nhưng không bao lâu khí tức kia liền biến mất. Cậu mau cho tôi xem vừa nãy là có chuyện gì xảy ra.”

"Cái gì? Đế Quân... Không, tên khốn kiếp kia, anh ta chuyển thế rồi?” Mấy năm nay Hồ Lê giúp Yên La tìm hiểu không ít tin tức của Côn Lôn Đế Quân, đương nhiên biết ân oán tình cừu giữa hai người bọn họ, tuy thế nhưng cậu có dùng chiêu gì đi nữa cũng chả thu hoạch được gì.

Yên La rất không vui, nhưng có manh mối chính là chuyện tốt, cô lại không cam lòng đi dạo quanh một vòng, xong mới tạm thời đi theo Hồ Lê.

"Lão đại cô ngủ mấy năm nay, nhân gian phát triển nhanh đến già, so với mấy ngàn năm trước cộng lại còn muốn nhanh..." Sợ Yên La vừa rời núi, không thích ứng được thời đại hoàn toàn mới này, Hồ Lê liền tóm tắt nói cho cô một chút biến hóa bảy tám mươi năm qua, sau đó mới mang theo cô đến chỗ chiếc xe vận tải loại nhỏ đậu ở cửa tiểu khu, nói: "Đây là chiếc xe tôi yêu nhất - Tiểu Hôi, hì hì."

Yên La vừa lên xe đã ngửi thấy mùi khói gà đầy xe: “...??”

"Hiện tại tôi đang mở một quán cơm hầm gà ở bên kia đường học viện, làm ăn cũng không tệ lắm.” Hồ Lê còn đang nói tiếp: "Chỉ là đầu năm nay thịt gà chất lượng quá kém, tôi thực sự xuống không được miệng, cho nên lại mướn người ở vùng ngoại ô mở cái trại nuôi gà…”

“Không phải, sao cậu lại lăn lộn đến tình trạng như vậy?”

Trước khi cô ngủ, con hàng này còn là một ông chủ lớn mở cửa hàng nước ngoài, làm sao vừa tỉnh lại cậu liền lưu lạc thành một con gà???

Yên La: “...”

Đó đương nhiên là... bị cô quên mất rồi.

Lúc này Yên La mới nhớ tới chuyện này, có chút ngại ngùng nói: "Khụ, bị ta bóp gãy tay ném ở đó, nếu không bây giờ trở về giết chết cô ta nha?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc