Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

“...Vốn rất tốt, nhưng khi nhìn thấy anh thì không tốt nữa.” Yên La vừa nghe thanh âm này liền phiền não, cô vỗ nó một cái rồi giơ vòng tay dò xét xung quanh: "Mau tìm cho tôi chủ nhân phân chó của anh ở đâu!”

Đúng vậy, cái chuông này là của đối thủ không đội trời chung của Yên La - Côn Luân Đế Quân, một trong những vị thần thượng cổ tặng cho cô.

Thế gian có núi Vạn Thần, tên Côn Lôn, từ hỗn độn sơ khai đã tồn tại, hậu thiên địa sinh, chúng thần sinh, anh ta cũng khai linh trí hóa hình người, trở thành một trong mấy vị Thượng Thần cổ xưa nhất thiên giới.

Lúc ấy Yên La thua trong tay Côn Luân Đế Quân.

Về phần vòng tay này, chính là Côn Luân Đế Quân tự tay rèn thành, chuông tới cửa có thể thu hết, bảo tồn tất cả âm thanh trên thế gian, sau đó căn cứ vào cảnh tượng khác nhau mà phát lại âm thanh khác nhau.

Đại khái là tính đến đại hạn của mình sắp tới, trước khi Côn Luân Đế Quân vẫn diệt, lấy lý do tặng lễ vật cho Yên La rồi mạnh mẽ buộc chặt nó trên cổ tay cô.

Cũng không biết anh ta đã động tay động chân gì lên chiếc vòng tay này, ban đầu hơn một ngàn năm, Yên La nghĩ mọi biện pháp cũng không tháo được chiếc vòng tay này ra, chỉ có thể mỗi ngày nghe nó phát lại âm thanh đáng ghét kia.

Chẳng hạn như lúc cô gặp phải chuyện gì không vui muốn đại khai sát giới, nó sẽ phóng ra tiếng nhắc nhở cười híp mắt của anh ta: "Giết chóc quá nhiều sẽ dẫn tới thiên lôi, tuy nói thiên lôi đánh không chết em, nhưng một khi bị thiên đạo theo dõi, sẽ có rất nhiều phiền toái không cần thiết. Em không phải ghét phiền toái nhất sao? Nhẫn nhịn đi, ngoan."

Lại ví dụ như lúc cô nợ người khác nhân quả không muốn trả, nó sẽ thả ra âm thanh anh ta chậm rãi khuyên bảo cô: “Thế gian này cái gì cũng dễ trả, chỉ có nhân quả khó trả, nếu như em không cẩn thận thiếu người khác nhân quả, nhớ kỹ mau chóng trả lại, bằng không sẽ tổn hại tu vi. Không phải em còn muốn đem ta lột da rút gân lẫn xương cốt cùng nhau ăn luôn sao? Nếu không có tu vi, cho dù có thể tìm được ta, nguyện vọng này của em cũng không nhất định có thể hoàn thành được…”

Ngoại trừ nhìn chằm chằm cô tẩy não, cô gặp phải chuyện vui vẻ anh ta cũng sẽ xen miệng, cô ăn cái gì anh ta cũng có ý kiến, lúc cô muốn ngủ anh ta còn có thể lấy lý do kể chuyện xưa trước khi ngủ quấy rầy cô ngủ, có lúc còn có thể đàn cho cô những ca khúc siêu khó nghe, hát những ca khúc siêu khó nghe...... Hết lần này tới lần khác lật qua lật lại chính là những lời cố định kia, mắng anh ta cũng không có phản ứng, quả thực không thể đáng ghét hơn nữa.

Cũng may theo thời gian trôi qua, lực lượng anh ta lưu lại trên vòng tay càng ngày càng yếu, lúc này Yên La rốt cuộc mới tìm được biện pháp tháo vòng tay rách nát này từ trên tay xuống, nhốt vào trong thức hải của mình - - cô vốn định trực tiếp ném đi, nhưng nghĩ đến trên vòng tay này là thứ đáng ghét kia, nói không chừng có thể giúp cô tìm được mảnh vỡ nguyên thần của anh ta, vì thế cô liền nhịn xuống.

Tuy nhiên lúc này Yên La cầm vòng tay này vòng quanh hồ nhân tạo hơn nửa ngày, vòng tay cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Cô cảm thấy thất vọng lại khó hiểu, đem thứ đồ chơi rách nát này ngoại trừ ép buộc người còn cái gì khác cũng không biết ném vào thức hải, mày nhíu chặt lại.

Cô tin tưởng chính mình vừa rồi không có phán đoán sai lầm, nhưng khí tức kia như thế nào lại đột nhiên biến mất?

“Ừm, hiện tại cậu đang ở đâu?”

“Tôi đang ở thủ đô Hoa quốc! Cô muốn tới sao? Để tôi đi đón cô!”

“Tôi đã ở đây.” Yên La báo địa chỉ nhà Trần Tuyết Nhược, nói tiếp: “Cậu lập tức tới đây một chuyến, tôi có việc tìm cậu làm.”

“Cái gì? Cô cũng đã ở đây? Vậy như thế nào mà tôi một chút cũng không có cảm ứng được?” Hồ Lê rất kinh ngạc, lập tức vội nói: “Tôi tới ngay!”

Đợi cúp điện thoại xong Yên La mới nhíu mày ngồi xuống ghế dài ven đường.

Cùng lúc đó, bên trong tòa biệt thự thoạt nhìn đặc biệt xa hoa phía sau cô, một thiếu niên mặc quần jean đơn giản cùng áo khoác màu đen, sau khi lau khô vòng tay bằng gỗ bị nước xối vào trong tay, cũng đeo lại trên tay, mỉm cười đưa khăn tay trả lại cho lão quản gia tóc mai lốm đốm, nói: “Cảm ơn.”

“Đại thiếu gia khách khí rồi, ngài không sao là tốt rồi.” Nói xong Lão quản gia nhìn cái máy phun nước còn rỉ nước cách đó không xa, liền mở miệng xin lỗi: “Lúc trước còn rất tốt, cũng không biết tại sao đột nhiên lại hỏng, tôi tìm người đến sửa chữa.”

“Chắc là nó dính phải vận xui của tôi, cho nên mới xui xẻo.” Thiếu niên nở nụ cười, ngẩng đầu lên lộ ra một khuôn mặt tuấn tú đến cực điểm, tuy nhiên lại không có huyết sắc, nhìn trông có chút gầy gò: “Tôi còn có việc, đi trước. Thẩm lão tiên sinh nơi đó, nếu như có thể, phiền toái chuyển lời cho ông ta, về sau đừng chơi loại trò chơi giả bệnh gạt người này nữa, không có ý nghĩa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc