Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Hứa Tiểu Kỳ làm hại cô thiếu chút nữa chết ở rừng sâu núi thẳm, còn công khai chiếm cứ thân phận của cô, cướp đi tất cả đồ vật vốn thuộc về cô, Trần Tuyết Nhược đương nhiên hận không thể giết chết cô ta. Nhưng trước đó, cô càng muốn biết tại sao cô ta phải làm như vậy, lại làm như thế nào - - kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ hiện đại có thể thay đổi dung mạo một người, nhưng không có khả năng đem một người hoàn toàn biến thành một người khác. hiện tại từ đầu đến chân Hứa Tiểu Kỳ, ngay cả chiều cao cũng giống cô như đúc, hiển nhiên là đã dùng thủ đoạn không khoa học gì đó.

Trần Tuyết Nhược vừa ghê tởm lại có chút bất an, nhất là nghĩ đến bố cô mấy ngày nay vẫn cùng Hứa Tiểu Kỳ ở dưới một mái hiên, tâm tình càng hỏng bét. Cô đè nén xúc động gật đầu, cự tuyệt đề nghị thô bạo mà đơn giản của Yên La, nói: "Em chỉ muốn biết rõ ràng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, còn có bố em, cũng không biết tình huống bên kia của ông ấy thế nào, Hứa Tiểu Kỳ có đối xử tốt với ông ấy hay không..."

Lời còn chưa nói xong, bụng cô đột nhiên "ùng ục" một tiếng kêu lên, Trần Tuyết Nhược sửng sốt, lúc này mới nhớ tới chính mình đã nhiều bữa không có ăn.

“Vậy ăn cơm trước đi, ăn no rồi hẵng nói.” Yên La một bộ dáng không sao cả nhướng mí mắt, nói tiếp: “Phàm nhân các ngươi không đói, cũng đừng không cẩn thận chết nửa đường.”

Trần Tuyết Nhược: “... Được.”

***

Cùng lúc đó, trong biệt thự Trần gia, Hứa Tiểu Kỳ thần sắc hoảng sợ từ trên giường ngồi dậy: “Đừng tới đây!”

"Tiểu... Tuyết Nhược, Tuyết Nhược đừng sợ, mẹ đã trở lại, mẹ ở đây!" Người phụ nữ nói chuyện tầm ba bốn mươi tuổi, ngũ quan xinh đẹp sắc xảo, hơn nữa bảo dưỡng thích hợp, toàn thân tràn ngập mị lực của một người phụ nữ trưởng thành. Bà đau lòng không thôi ôm Hứa Tiểu Kỳ vào trong lòng, luôn miệng trấn an: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai đem con đánh thành như vậy? Con mau nói cho mẹ, mẹ thay con làm chủ!"

Yên La rời đi không bao lâu, Hứa Tiểu Kỳ té xỉu ở bên ngoài biệt thự Trần gia đã được bảo mẫu Trần gia phát hiện. Lúc ấy mẹ ruột của Hứa Tiểu Kỳ, cũng chính là mẹ kế của Trần Tuyết Nhược, Phan Mỹ Linh vừa lúc ở nhà, bảo mẫu liền nhanh chóng gọi bà xuống.

Phan Mỹ Linh nhìn thấy bộ dáng chật vật của con gái đau lòng muốn chết, những người khác không biết thân phận thật sự của Hứa Tiểu Kỳ, nhưng bà lại rất rõ ràng. Xuất phát từ tính cẩn thận, bà không dám đưa Hứa Tiểu Kỳ đi bệnh viện, mà gọi điện thoại kêu bác sĩ gia đình tới. Tuy nhiên bác sĩ gia đình còn chưa tới, Hứa Tiểu Kỳ đã tỉnh trước.

"Cô ta...... Trần Tuyết Nhược, cô ta đã trở lại, mẹ, cô ta biến thành lệ quỷ đã trở lại!” Từ bên tay phải truyền đến đau nhức kịch liệt làm cho Hứa Tiểu Kỳ tinh tường ý thức được, mọi chuyện phát sinh lúc trước hết thảy đều không phải là mộng. Cô ta vừa đau vừa sợ, nước mắt trào ra, hoảng sợ nói: “Cô ta nhận ra thân phận của con, cô ta tới tìm chúng ta báo thù!”

Nghe xong sắc mặt Phan Mỹ Linh đột biến, một tay bịt kín miệng Hứa Tiểu Kỳ, nói: "Cái gì mà Trần Tuyết Nhược, cái gì mà báo thù chứ, con chính là Trần Tuyết Nhược!”

“Là thật! Con không có lừa mẹ! Tay của con là bị cô ta bóp gãy!” Sắc mặt Hứa Tiểu Kỳ trắng bệch tránh thoát khỏi lòng bàn tay bà gầm nhẹ một tiếng.

Phan Mỹ Linh cúi đầu nhìn, quả nhiên phát hiện tay phải con gái bà đang mềm nhũn nằm úp sấp với một tư thế quỷ dị, chỉ là bởi vì mặt ngoài không bị thương, cho nên trước đó bọn họ đều không phát hiện.

“Không có khả năng!” Lông tơ trên người Phan Mỹ Linh dựng thẳng, sau lưng trong nháy mắt ẩm ướt lạnh lẽo: “Con … Con nhất định đã nhìn lầm. Đúng, nhất định là nhìn lầm! Bây giờ như thế này, con đem sự việc từ đầu đến cuối, tỉ mỉ nói với mẹ một lần, trước hết chúng ta nên biết rõ ràng sự việc rốt cuộc có chuyện gì xảy ra…”

Hứa Tiểu Kỳ bị bà trấn an, chịu đựng cơn đau nhức truyền đến từ cổ tay, co rúm lại đem chân tướng sự việc nói lại một lần.

Ngay từ đầu Phan Mỹ Linh còn ổn định được, chờ nghe Hứa Tiểu Kỳ nói "Trần Tuyết Nhược" cuối cùng hóa thành một đạo sương đen rời đi, mồ hôi lạnh trên trán bà rốt cuộc cũng không nhịn được chảy xuống.

Tuy vậy là người đã gặp qua sóng gió, Phan Mỹ Linh rất nhanh liền bóp lòng bàn tay ép mình tỉnh táo lại.

“Theo mẹ thấy cô ta cũng chỉ có thể hù dọa chúng ta, bằng không tại sao không trực tiếp vặn gãy cổ của con?” Nói xong bà điện thoại di động ra, ánh mắt trở nên âm lãnh: “Mẹ sẽ gọi điện thoại cho Mã đại sư, ông ta ngay cả mạng cũng có thể giúp con đổi, chẳng lẽ còn sợ một con lệ quỷ nho nhỏ sao?”

Hứa Tiểu Kỳ nghĩ cũng đúng, trong lòng rốt cục không còn sợ hãi như vậy. Nhưng bởi vì đau đứt tay, nước mắt vẫn không ngừng được.

Nhưng hiện tại cô đã chết một lần không cam lòng, nhất định phải một lần nữa tìm chết, vậy bà cũng chỉ có thể thành toàn cho cô, để cho cô triệt để chết thấu.

***

“Lão đại, chúng ta đến rồi, xuống xe đi.”

“Ừ.”

Mới vừa rồi Yên La không biết chuyện xảy ra ở Trần gia, cô vừa xuống xe vừa quan sát hoàn cảnh bốn phía.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc