Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Yên La cảm nhận được cảm xúc của cô ấy dao động mãnh liệt, đang định nói gì đó thì cánh cửa xe Benz chợt bật mở, ngay sau đó một cô gái mặc váy trắng, đeo chiếc ba lô màu xanh lá cây diêm dúa bước ra khỏi xe với nụ cười dịu dàng.

“Tự cháu đi vào được rồi, bác Hoàng cứ đi đón bố đi, nhớ đi đường chậm thôi.”

“Vâng thưa cô chủ.”

Hình ảnh bình thường, đoạn đối thoại cũng rất bình thường nhưng lại khiến Trần Tuyết Như như bị sét đánh, cả người ngây ngốc đứng tại chỗ.

“Chị… chị Yên La, em bị hoa mắt hay sao? Cô gái kia, cô gái kia…”

“Cô không nhìn nhầm đâu, đúng là cô ta trông giống hệt cô.”

Trần Tuyết Như thấy được thì dĩ nhiên Yên La cũng thấy, chỉ khác là cô vừa nhìn lướt qua đã nhận ra vấn đề trên người cô gái kia. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì bởi vì cảm xúc của Trần Tuyết Như quá hỗn loạn mà sức mạnh linh hồn của cô ấy cũng đột ngột trở nên mạnh mẽ hơn, giành lấy quyền kiểm soát cơ thể mình.

Yên La hơi ngạc nhiên nhưng dù sao đây cũng là cơ thể của Trần Tuyết Như, nó tạm thời bị ảnh hưởng với tâm trạng và ý chí của cô ấy cũng là chuyện bình thường. Cho nên cô chọn cách nhướng mày mặc kệ Trần Tuyết Như.

“Cô là ai? Cô… tại sao cô lại giống tôi y hệt thế?”

Trần Tuyết Như đã vọt tới trước mặt cô gái kia. Cô gái bị sự xuất hiện đột ngột của cô ấy dọa cho giật bắn mình, đợi khi thấy rõ mặt Trần Tuyết Như thì cô ta lập tức sợ hãi trợn tròn mắt, liên tục lùi về sau: “Cô? Sao lại thế được… Không thể nào, rõ ràng cô đã… Không, không thể nào! Cô đi ra đi, tôi không quen biết cô!”

Trần Tuyết Như bị sự thật còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng của mình làm cho choáng váng. Cô ấy tức giận đến mức cả người run rẩy, bổ nhào đến dứt tóc Hứa Tiểu Kỳ: “Mẹ nó, bà đây sẽ xé rách cái khuôn mặt trà xanh không biết xấu hổ của mày.”

Hứa Tiểu Kỳ đau đớn hét lên, vô thức trốn về phía sau. Nhưng sau khi bị đánh mấy cái, sự sợ hãi và chột dạ của cô ta đã bị cơn ghen tức và không cam lòng đè xuống.

“Tôi không biết cô đang nói gì, tôi mới là Trần Tuyết Như, Trần Tuyết Như chân chính!”

Cô ta bắt đầu phản kích, hai cô gái xông vào cào cấu nhau loạn xạ.

Yên La đứng nhìn: “…”

Bọn họ kẻ tám lạng người nửa cân, đánh nhau đến lúc nào mới xong đây?

Đang lúc Yên La cạn lời không biết nên bày tỏ cảm xúc gì thì Trần Tuyết Như đột nhiên bất động. Yên La dò xét, hóa ra là do linh hồn của cô ấy cưỡng ép giành quyền kiểm soát cơ thể nên đã tổn thương, lúc này cô ấy hết sức mới rơi vào trạng thái giống như hôn mê.

Yên La một lần nữa nắm được quyền chủ động. Cô cười lạnh một tiếng, nắm lấy bàn tay của Hứa Tiểu Kỳ đang cào mình, hoặc có thể nói là cào mặt Trần Tuyết Như.

“Chỉ là thứ đồ chơi tu hú chiếm tổ chim khách mà cũng dám ra vẻ trước mặt chính chủ à.”

Cô nói rồi hơi dùng sức, cổ tay của Hứa Tiểu Kỳ “rắc” một tiếng gãy đôi.

Hứa Tiểu Kỳ: “…”

Hứa Tiểu Kỳ: “?”

Cơn đau đớn kịch liệt khiến cho đầu óc cô ta bỗng nhiên trở nên trống rống, một lát sau mới lăn lộn dưới đất kêu khóc thảm thiết.

Dáng vẻ khóc lóc của kẻ giả mạo này thật xấu xí, xấu hơn chính chủ Trần Tuyết Như nhiều.

Yên La vừa chán ghét vừa khinh thường, vươn tay muốn phá vỡ mánh khóe xảo quyệt trên người cô ta. Ai ngờ vừa định ra tay thì cô đột nhiên ngửi được một mùi hương quen thuộc.

Yên La hơi giật mình, mặt biến sắc.

Đó là hơi thở của đối thủ một mất một còn của cô, tên khốn kiếp trên núi Côn Lôn kia!

Cô không hề nghĩ ngợi mà ngay lập tức biến thành một làn khói đen đuổi theo.

Trần Tuyết Như… Trần Tuyết Như biến thành lệ quỷ đến tìm cô ta trả thù ư?

Hứa Tiểu Kỳ bị chuyện quỷ dị diễn ra trước mắt dọa sợ mất mật, rốt cuộc không chịu nổi ngất đi.

Lúc này Yên La cũng không có tâm tư quản Hứa Tiểu Kỳ thế nào, cô vội vàng đuổi theo luồng khí tức kia đi tới một cái hồ nhân tạo ở phía đông tiểu khu, sau đó khí tức kia đột nhiên lại biến mất.

Yên La sửng sốt, lập tức ngưng thần dò xét, nhưng không dò xét ra cái gì, giống như vừa rồi tất cả chỉ là của ảo giác của cô. Yên La nhíu chặt lông mày, nhìn mấy tòa biệt thự xung quanh do dự một lát, cuối cùng cô lật lòng bàn tay biến ra một chiếc vòng tay tơ vàng.

Vòng tay kia tinh tế, trên mặt vòng tay có khắc hoa văn nhìn không nhìn ra là đồ án gì, dưới đáy treo một cái chuông màu vàng khéo léo, chỉnh thể mà nói vừa tinh xảo lại thanh tú. Đại khái thời gian sử dụng có chút lâu, mặt ngoài sáng bóng có chút ảm đạm.

Yên La vừa lấy nó ra, chuông trên vòng tay liền phát ra một tiếng giòn vang.

Khác với tiếng chuông bình thường, tiếng chuông này linh hoạt kỳ ảo thanh u, có loại cảm giác từ chân trời truyền đến. Trong lúc đó còn xen lẫn một tiếng thanh âm trầm thấp, còn có tiếng cười khẽ của người đàn ông: "Tiểu Yên La, hôm nay tâm tình tốt sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc