Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Hẹn Với Trai Công Trình Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

3

Từ ngày đó trở đi, tôi và Tô Thừa sống cuộc sống không biết xấu hổ.

Nhưng tuy ảnh thẳng như ruột ngựa, lại cũng rất quân tử.

Sáng sớm nào ảnh cũng đưa tôi đi học, dõi mắt nhìn tôi vào tòa nhà giảng đường rồi mới tới công trường làm việc.

Tối làm xong cũng không về phòng, mà chờ tôi học xong tiết tối rồi đón tôi về.

Hai ngày cuối tuần ảnh cũng ít khi ở nhà, thi thoảng vội về ăn bữa trưa rồi lại vội chạy đi khuân gạch.

Nếu không thì sao ảnh kiếm được tiền như vậy, bởi ảnh quá chịu thương chịu khó mà.

Một ngày nọ.

Hồ Duyệt gọi điện thoại cho tôi: "Cậu với tô Thừa đã hẹn hò được từng ấy thời gian rồi, bắt được chưa?"

"Đàn ông tốt đều cần thời gian và tinh lực, nào có chuyện nhanh như thế chứ."

Tô Thừa thật sự rất ga lăng, cho dù chúng tôi ở chung một phòng, mắt ảnh vẫn luôn cực kỳ trong sáng.

Có lần tôi nghi ngờ mình không đủ sức hút, còn tưởng ảnh không quá được.

"Chậm quá đấy, cậu không biết giờ ảnh hot thế nào trong diễn đàn trường mình đâu."

Hồ Duyệt gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình: "Cậu tự xem đi, người lần trước tới cổng trường bán cơm hộp một tệ là hoa khôi trường đó! Dạo này ngày nào cũng ra chỗ công trường thôi."

"Cậu với cô ta không phải kẻ thù không đội chung trời ư?"

"Cứ mở miệng là gọi anh ngọt xớt, mà cô ả cũng xinh xắn, nhà có tiền, phải tớ thì tớ cũng thích!"

Trên ảnh là hoa khôi trường đang đứng trong công trường, không chỉ ân cần đưa nước uống, thậm chí còn bắt đầu phát cơm trưa miễn phí.

Mối quan hệ giữa tôi và hoa khôi giảng đường đúng là chẳng ra sao.

Cô ta là hoa khôi giảng đường, còn tôi là hoa khôi học tập, năm nào cũng đứng đầu bảng vinh danh của trường.

Nhưng mỗi lần Thư Tình thấy tôi thì đều phải châm chọc hai câu: "Học hành thì có tác dụng gì? Trông cô đâu có đẹp bằng tôi."

Tôi cũng phải đáp trả cô ta đôi câu: "Đẹp thì mang ra ăn được à? Với cái đầu óc đấy của cô tôi sợ sau này sẽ chết đói mất!"

Cả trường đều biết tôi và cô ta xích mích với nhau.

Thậm chí cô ta từng tuyên bố: "Lục Niệm, có giỏi thì sau này cô đừng có tìm bạn trai, cẩn thận lại thích vẻ đẹp của tôi chạy theo tôi hết đấy!"

Tôi mỉa mai lại: "Nếu bạn trai tôi mà chạy theo cô, chứng tỏ đầu óc cũng chẳng ra sao!"

Tôi đột nhiên nghĩ tới đầu óc của Tô Thừa.

Hắn là ảnh không ngốc đâu nhỉ?

Nhưng có vẻ hơi ngốc ngốc.

Hồ Duyệt vẫn ở bên kia điện thoại giục giã tôi: "Cậu cẩn thận vào nhé, tớ gửi cho cậu một món hàng này, đừng để tớ thất vọng."

Đơn chuyển phát đến.

Tô Thừa nhận.

Tôi mở ra.

Hay lắm.

Tôi cười khẽ vỗ trán.

Đến cả nội y tình thú mà ảnh còn không biết, sao có thể phản bội tôi đi theo Thư Tình được chứ.

"Em không biết, có lẽ là bên shop gửi nhầm đồ." Tôi cầm lấy rồi ném vào thùng rác.

Trước đó, tôi không thể để Tô Thừa biết hàng năm tôi đều theo Hồ Duyệt tới các quán bar, biết được nhiều thứ!

Nhưng chuyện hộp cơm một tệ của Thư Tình, tôi phải đi dò la mới được.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi tự mình tới công trường xem Tô Thừa làm việc, chuẩn bị khăn mặt, cốc nước và quần áo sạch cho ảnh.

Tiện thể xem hoa khôi giảng đường trong truyền thuyết là Thư Tình đang ở đâu.

Nhưng chưa thấy Thư Tình, vừa liếc mắt đã thấy Tô Thừa.

Ảnh đứng trong đám người, đội mũ bảo hộ, nghiêm túc chỉ vào tòa nhà như đang nổi giận.

Tay ảnh còn cầm bản vẽ.

Ảnh nhìn thấy tôi, khuôn mặt góc cạnh nghiêm túc lập tức hiện lên nụ cười ngây thơ, rồi ảnh chạy tới chỗ tôi: "Sao ấy lại tới đây?"

Tôi tới trông người, nhưng tôi không nói.

"Sợ anh vất vả quá nên học xong em tới thăm anh chút."

Tôi nhìn ảnh đầu đầy mồ hôi, không nhịn được lấy khăn giấy lau trán cho anh: "Anh vừa mắng bọn họ à? Anh làm lãnh đạo?"

Bên vệ đường có mấy bạn sinh viên đi qua, nhưng dù Tô Thừa có đứng ở đâu thì tôi vẫn có thể liếc cái là thấy ngay.

Khí chất và khuôn mặt anh thật sự giống lãnh đạo.

"Không, tớ được coi như một tổ trưởng, ban nãy kiến trúc công trình có vấn đề, tớ đang chỉ cho bọn họ xem vấn đề nằm ở đâu."

Ảnh bỏ mũ bảo hộ xuống, thành thạo nhận lấy chai nước từ trong tay tôi rồi đổ lên đầu.

Giọt nước theo sợi tóc ảnh chạy xuống hầu kết, cuối cùng vào trong áo lót.

Mẹ ơi đẹp trai dữ thần!

Nhưng tôi vừa động thì Thư Tình tới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc