Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
4
"Anh ~"
Giọng nói õng ẹo của Thư Tình vang lên từ trong đám người, cô ta cũng cầm nước và khăn mặt, thậm chí còn mang theo cả một bộ âu phục.
Tôi sắp tức chết rồi.
Mới vài ngày tôi không tới mà Thư Tình đã gọi ảnh là "anh" rồi ư?
"Anh à, anh vất vả lắm phải không? Mau lau mồ hôi, thay đồ đi."
Thư Tình cầm bộ đồ, trang điểm nhẹ và mặc váy ngắn, trông vừa đẹp đẽ vừa tinh xảo.
Tôi lại càng tức hơn.
Để phù hợp với hình tượng một người không đóng nổi tiền ở ký túc xá, tôi không dám trang điểm, ngày nào cũng để mặt mộc hoàn toàn, còn mặc áo phông với quần jean đơn giản nhất.
Nên lần này rơi vào thế hạ phong rồi.
"Tớ..."
"Anh ~"
Tô Thừa còn chưa kịp nói thì tôi đã nũng nịu đi tới trước mặt ảnh, ỏn ẻn gọi: "Anh ~ Anh dùng khăn của em lau mồ hôi đi, mặc vest làm gì, mặc áo ba lỗ này được hơn, trời nóng quá mà ~"
Thư Tình: "..."
Tô Thừa: "..."
Hai người bọn họ đồng loạt quay sang nhìn tôi.
"Anh sao thế? Có phải phơi nắng lâu bị váng vất rồi đúng không? Vậy chúng ta về nhà đi, về rồi em xoa bóp mát xa cho anh."
Mắt tôi vụt sáng, tôi lập tức chủ động kéo tay Tô Thừa. Người anh rõ ràng cứng ngắc.
Nói ra thì không sợ bị cười, đây là lần đầu tiên tôi và Tô Thừa có hành động thân thiết như thế.
Nhưng kẻ dũng cảm mới hưởng thụ tình yêu đó!
"Hai người... ở chung rồi?" Thư Tình trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
"Đúng thế nha, à quên nói cho cô biết, Tô Thừa là bạn trai của tôi."
Tôi tựa đầu vào vai anh: "Là loại chính thức, sau này sẽ kết hôn ấy."
Thư Tình trợn mắt há hốc mồm.
Cô ta mở miệng nhưng không nói được câu nào.
Tô Thừa cũng gật đầu: "Đúng, sau này chúng tớ sẽ trao tất cả cho nhau."
Sao ảnh lại nói thế chứ?
"Thứ nên cho tớ cho cô ấy hết rồi, chúng tớ đã hứa hẹn sẽ chịu trách nhiệm với nhau." Tô Thừa nghiêm trang nói làm trái tim tôi đập dồn dập.
Thư Tình vội hỏi: "Cho cái gì cơ?"
"Tất cả mọi thứ của tớ, còn nhiều nữa." Ảnh lập tức đáp: "Nhưng chưa đủ, mai sau tớ cho cô ấy nhiều thứ hơn nữa."
Không chỉ Thư Tình, đến cả tôi cũng hiểu lầm.
Sao ảnh có thể nói lời nghiêm trang nhưng khiến người ta hiểu lầm thế này?
Chúng tôi trao nhau tất cả từ khi nào?!
Thư Tình há hốc miệng, càng khiếp sợ hơn, cuối cùng chỉ nói được một câu: "Không ngờ hai người đã phát triển tới bước này."
Tô Thừa thì không trả lời cô ta, mà mười ngón tay nắm chặt tay tôi nghênh ngang ra khỏi trường.
Sau khi về phòng.
Tôi nghiêm túc nói với Tô Thừa: "Sau này không được tới gần Thư Tình như thế, em không thích."
"Thế thì không được vợ ạ."
Tô Thừa thành thật mở miệng: "Ba của cổ là người đầu tư cho công trình này của tớ, muốn tớ dẫn cổ đi học về mấy bản thiết kế, bảo cổ thường xuyên đứng thứ nhất từ dưới lên."
Đứng thứ nhất từ dưới lên thì đúng.
Nhưng rốt cuộc ảnh có EQ không vậy!
Đúng là trai thẳng, ảnh dỗ tôi chút thôi cũng không được ư?
"Biết chớ."
Tô Thừa đi tới trước bàn học của tôi, dùng tay chỉ vào bài tập thiết kế kiến trúc của tôi: "Tòa nhà thể thao mà ấy thiết kế còn có thể ưu hóa được hơn nữa."
"Hở?"
Bản thiết kế này tôi đã đưa thầy xem qua rồi, cơ bản có thể coi là bản cuối cùng rồi.
"Phải suy xét độ khó khi thi công. Đối với các công trình loại này, tốt nhất là đằng ấy phải đi khảo sát thực địa, như vậy mới dễ thiết kế loại bản vẽ phù hợp quy định lại đảm bảo mỹ quan, không thì khó mà thi công được như thiết kế."
Tô Thừa nghiêm túc mà lại toát lên vẻ chuyên nghiệp, chứ bình thường ảnh khá ngây thơ.
Nhưng giờ phút này, bất kể khí chất toàn thân, hay cách ăn nói thì trông ảnh giống hệt một sếp tổng bá đạo!
Ảnh cầm bút tiện tay vẽ hai nét trên bản thảo của tôi: "Ấy nhìn đi, làm thế này thì không phá hỏng thiết kế chỉnh thể của ấy, mà lại dễ thi công hơn."
Đúng là như vậy thật.
Tô Thừa chỉ cần liếc mắt là nhìn ra vấn đề ngay!
"Anh lợi hại thật, không biết còn tưởng anh là bậc thầy trong ngành này ấy chứ."
Tôi ngạc nhiên thốt lên, mặc dù tôi đứng đầu chuyên ngành này thật, nhưng với sinh viên chúng tôi mà nói thì thực sự chúng tôi rất thiếu cơ hội được khảo sát thực địa.
Nghe vậy, Tô Thừa sửng sốt, rồi gãi đầu cười nói: "Đi làm nhiều công trình rồi nên tớ cũng biết nhiều hơn."
Tôi chăm chú nhìn Tô Thừa, chợt phát hiện, ngoài vẻ ngoài ra, dường như tôi hiểu rất ít vè ảnh.
Đột nhiên, một hồi chuông điện thoại dồn dập cắt ngang.
Tô Thừa lấy điện thoại ra, tôi thấy Thư Tình gọi đến.
Ảnh bật loa ngoài: "Có chuyện gì vậy?"
"Anh trai, có một bản thiết kế em không biết vẽ, anh chỉ dẫn em trên này được không ~" Thư Tình nũng nịu nói.
Nhưng giọng Tô Thừa lại trầm như tiếng chuông: "Xin lỗi nhé, đã hết giờ làm rồi, tớ phải cùng vợ tớ làm chuyện vui đã."
"..."
Bên kia điện thoại là sự im lặng.
Rồi cúp máy.
Hay lắm.
Không cần tôi nói gì, Thư Tình đã hiểu lầm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







