Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Hẹn Với Trai Công Trình Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

2

Nhắn đi được chưa tới ba phút thì tôi cảm thấy quá đột ngột.

Tôi cứ rảnh rỗi lại nhắn tin tám phét với ảnh trên wechat, nhưng đột nhiên bảo muốn đến ở cùng thế này, lỡ bị từ chối thì sao?

Ảnh lập tức trả lời: [Tới đón ấy đây.]

Tôi mất vài phút dọn dẹp đồ, rồi chuyển tới phòng công nhân của Tô Thừa.

Một căn phòng rộng chừng mười mét vuông, chật chội nhỏ hẹp, nhưng được cái sạch sẽ.

"Phòng của tớ có hơi chật nhỉ? Nếu không thích thì có thể đổi chỗ khác."

Ảnh giơ tay gãi đầu, như đang nghĩ cách làm sao để đổi sang phòng to hơn.

"Không không không, tôi thích phòng nhỏ chút."

Hồ Duyệt nói không sai, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chuyển vào ở chung là chính xác.

Tôi lại càng hiểu Tô Thừa hơn, ví dụ như ảnh thích đọc sách, thích sạch sẽ, trong tủ quần áo luôn có một bộ sơ mi trắng sạch sẽ.

Thậm chí còn có một bộ âu phục.

Ảnh còn có một bộ âu phục!

Tô Thừa đỏ mặt trả lời tôi: "Thi thoảng chủ thầu lại gọi tớ đi cùng để đám phán công trình, bắt buộc phải có một bộ."

Ôi Tô Thừa ngây thơ cỡ nào!

Tôi rất thích.

Thậm chí mỗi tối ảnh còn đề xuất nấu món ngon cho tôi ăn, trong căn phòng nhỏ đầy mùi củi gạo dầu muối.

Nhưng Tô Thừa không biết nấu ăn, suýt thì làm nổ phòng bếp.

Ảnh gãi đầu đỏ mặt: "Xin lỗi nhé, thường ngày cứ ở ngoài công trình miết, không có thời gian nghiên cứu món ăn."

"Không sau, sau này chuyện cơm nước cứ để em lo!"

Đây là chuyện tôi đi mua vài hộp cơm là có thể giải quyết.

"Được, vậy làm phiền ấy nhé." Ảnh nhoẻn miệng cười với tôi.

Vừa thô lại vừa tinh xảo, khuôn mặt lẫn cơ bắp kia đúng là làm tôi mê đắm.

Đêm đó, vì để ở chung với ảnh được lâu hơn, tôi đưa cho ảnh ít tiền thuê nhà.

Nhưng Tô Thừa lại cau mày nhìn tôi: "Không được, không cần tiền, cần tớ là được."

"Hả?"

Nhanh vậy ư? Đến nước bảo tôi cần ảnh rồi ư?

Mặt tôi đỏ bừng lên.

Tô Thừa vội gãi đầu: "Tớ vụng miệng, ý tớ là tớ cho ấy cũng được."

À.

Hóa ra ảnh thích chủ động.

"Ấy không vui phỏng? Có phải tớ lại nói sai rồi không?"

Thấy tôi im lặng không nói gì, Tô Thừa bứt rứt: "Nhưng tớ lại muốn cho ấy."

Tôi cười thẹn thùng: "Được nha."

Mục đích tôi tới đây là để cưa đổ ảnh mà.

Một giây sau.

Ảnh dùng hai tay dâng thẻ lương lên: "Vậy cho ấy hết, sau này nhờ ấy quản tiền giúp tớ, mỗi tháng đều có hai mươi nghìn tệ." (~ 68 củ khoai)

Hay, hay đấy.

Hóa ra ban nãy ảnh bảo cho tôi hết hóa ra chính là để tôi quản tiền cho ảnh!

"Đằng ấy là sinh viên, biết quản lý tài sản, cũng cần tiêu tiền. Chỗ tiền này coi như tớ giúp ấy đi học đi."

Tô Thừa nhìn tôi với ánh mắt chân thành.

Tôi cười tới mức cứng hết cơ mặt, run run tay: "Anh cho... hơi nhiều quá rồi."

Đám mẫu nam mà tôi thích nhất thời lúc trước đều chỉ yêu tiền của tôi, đây là lần đầu tiên tôi nhận được tiền từ đàn ông đấy.

Tôi cảm thấy hơi ác, kèm theo chút áy náy.

"Từng này không nhiều."

Tô Thừa ngượng ngùng gãi đầu: "Tớ làm công trình, chỉ cần chịu được vất vả là kiếm được không ít."

"Anh đã đưa tiền cho em thế này." Tô cả gan: "Thì anh cũng không nên chịu thiệt, để em làm bạn gái anh đi."

Lần này đến lượt Tô Thừa ngẩn ra.

Nhưng không hổ là trai thẳng tính thô.

Ảnh nhận luôn: "Được chớ, đang lúc tớ không có bạn gái."

Tôi nào có ngờ được, ngày đầu dọn vào ở chung, tôi đã thoát kiếp FA rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc