Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1
Tôi ưng một anh giai của công trình đang thi công trong trường học, nghe ngóng luôn cả tên ảnh.
Bạn thân cười tôi: "Cậu đúng là đói bụng ăn quàng. Đường đường đại tiểu thư của tập đoàn Lục Thị mà lại thích mấy anh công trình thô ráp, chắc là đọc tiểu thuyết nhiều quá nên lú đầu rồi chứ gì."
Sau này tôi dẫn cô ấy đi nhìn lém Tô Thừa.
Ảnh có dáng người cao ráo, lưng rộng eo tam giác, loáng thoáng thấy được cơ bụng tám múi.
Nhất là khuôn mặt kia, quá tuyệt.
Góc cạnh rõ nét, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt điển trai, còn có làn da màu đồng mê người, trông cực kỳ khỏe khoắn.
Thô.
Nhưng thô tới mức đẹp đẽ.
Cô ấy còn bảo: "Trời, khó trách não cậu lú luôn, ông anh này còn đẹp trai hơn cả mấy tay chó con chó săn mà tớ theo đuổi ấy."
Sau đó cô ấy bày một quán cơm bán các loại cơm hộp với đủ sắc - hương - vị.
Quả nhiên Tô Thừa bị thu hút.
Ảnh tới quán tôi mua cơm hộp, trông có vẻ khá hướng nội: "Bao tiền?"
"Năm đồng." Tôi sợ đắt quá ảnh mua không nổi.
Tô Thừa ngạc nhiên tới mức ngây ra, rồi giơ ba ngón tay: "Cho ba suất."
Mua xong, ảnh ngồi ăn ngay bên đường, đến cả dáng ngồi ăn thôi cũng đẹp trai quá trời quá đất.
Lại còn ăn khỏe.
Tôi càng thích.
Mấy ngày liền ảnh đều tới chỗ tôi mua cơm hộp.
Lần nào cũng mua ba bốn hộp liền.
Hôm nay ảnh lại tới, trán đổ mồ hôi, áo ba lỗ màu trắng ướt đẫm, kiểu tóc rối không hề ảnh hưởng tới khuôn mặt đẹp trai kia.
Tôi nhìn mặt ảnh, lại nhìn cơ bụng tám múi dưới lớp mồ hôi của ảnh.
Đúng là khiến người ta phải than thở, sao anh chàng đẹp trai đến vậy lại bị tôi phát hiện chứ!
"Chủ quán, đằng ấy là sinh viên ở đây à?"
Đây là lần đầu tiên Tô Thừa chủ động nói với tôi về chuyện khác: "Tớ thấy đằng ấy có trên bảng học bổng, sao còn phải đi bán cái này?"
Ảnh há miệng cắn màn thầu, toàn thân tỏa ra sự hoang hại, đường cong cơ bắp trên tay làm người ta không thể dời mắt nổi.
Sau đó chúng tôi thêm Wechat của nhau, mỗi ngày ảnh đều chuyển tiền trước cho tôi.
Thế là một ngày bình thường của tôi thành đi học, bán cơm hộp, nhìn Tô Thừa ăn cơm khuân gạch.
Tô Thừa đáng thương làm việc nặng tốn sức, lần nào cũng ăn ngấu nghiến, cảm giác ăn mấy cũng không đủ.
Tôi lại lấy ra nhiều bánh màn thầu, đau lòng đặt vào trong hộp cơm cho ảnh, mổm nhanh hơn não nói một câu: "Muốn nuôi anh ghê."
May mắn đúng lúc đó có một con xe tải phi qua bên cạnh.
"Đằng ấy nói gì cơ?" Ảnh ngẩng đầu nhìn tôi đầy thắc mắc.
"À, tôi bảo là anh muốn ăn thì vẫn còn."
Chưa bao giờ tôi nhát cáy khi muốn cưa một anh chàng nào đến vậy!
Nhưng Tô Thừa quá sạch sẽ, tôi không muốn dùng tiền bạc sỉ nhục ảnh.
Có điều chẳng lâu sau, người bày quán bán cơm hộp cạnh công trường càng ngày càng nhiều, thậm chí có người còn bán những suất chỉ có một tệ, còn rẻ hơn cả của tôi.
Bạn thân Hồ Duyệt tức quá bật cười: "Anh chàng này hút người quá, cậu mau nghĩ cách cưa ảnh đi, không thì ảnh sẽ bị hộp cơm một tệ kia cướp mất đấy!"
Bạn tôi nói chí lý.
Thế là ngay tối hôm đó tôi nhắn cho ảnh một tin.
[Tô Thừa, anh ở chỗ nào thế? U hu hu, tôi không có tiền nộp phí ký túc, ở cùng anh được không?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)