Nghe hệ thống số 528 trình bày xong, Diệp Hiểu Lâm cũng đại khái hiểu được nhiệm vụ của mình, nhưng cô vẫn hơi tò mò…
"Tại sao cứ phải giải cứu nhân vật phụ?"
Hệ thống trả lời cứng nhắc: [Trong tiểu thuyết, cốt truyện không cần quá chú trọng tính logic. Những tình tiết xoay quanh nhân vật chính đương nhiên sẽ cần nhân vật phụ làm nền, điều này không có vấn đề gì.]
[Nhưng khi tiểu thuyết biến thành thế giới chân thực, những sự tồn tại chỉ đóng vai trò công cụ làm nền cho nhân vật chính, làm vật hy sinh để thành toàn cho nhân vật chính sẽ trở nên vô lý.]
Diệp Hiểu Lâm gật đầu, tỏ vẻ suy nghĩ: "Ý mày là, những nhân vật phụ này đều là những con người bằng xương bằng thịt, không thể giống như trong tiểu thuyết, chỉ vì thúc đẩy cốt truyện mà tự dưng bị giảm trí tuệ rồi đi tìm chết. Dù sao ở thế giới thực, chuyện đó là không thể chấp nhận được."
Hệ thống xác nhận suy đoán của cô, tiếp tục nói: [Không một ai có thể chấp nhận việc bản thân trở thành vật tư tiêu hao để thành toàn cho nhân vật chính, đặc biệt là khi rất nhiều người trong số họ từ lúc sinh ra đã bị gán cho số phận cực kỳ bi thảm.]
[Những oán niệm này ảnh hưởng đến sự ổn định của thế giới, nhất là khi những thế giới này mới bắt đầu dung hợp, vẫn đang ở giai đoạn phát triển ban đầu.]
[Vì vậy, những hệ thống như chúng tôi được hệ thống chính tạo ra, chuyên đi đến các thế giới mới để giải cứu nhân vật phụ, ổn định thế giới.]
Diệp Hiểu Lâm chợt hiểu ra, cuối cùng cô cũng nắm rõ vấn đề.
"Nhưng mà, sao lại là hệ thống thần hào? Tao còn tưởng sẽ là không gian hay gì đó cơ…"
Hệ thống đáp: [Tùy vào từng thế giới khác nhau, hệ thống chính sẽ phái các hệ thống khác nhau đến. Và ở thế giới dung hợp tiểu thuyết này, hệ thống thần hào là phù hợp nhất!]
Vừa nghe lời giải thích này, Diệp Hiểu Lâm lập tức dâng lên lòng tò mò: "Mày có thể nói sơ qua về thế giới này không? Và cả đối tượng tao cần cứu rỗi nữa!"
Hệ thống không do dự, lập tức hiển thị thông tin về thế giới này qua một màn hình ánh sáng trong suốt trước mặt cô.
Diệp Hiểu Lâm mở bảng điều khiển, bắt đầu đọc.
Một lúc sau, cô đã nắm được tình hình.
Nói tóm lại, đây là một thế giới dung hợp nhiều cuốn tiểu thuyết niên đại, khoảng thời gian kéo dài từ năm 1995 đến năm 2025, tổng cộng ba mươi năm.
Cốt truyện chính chủ yếu tập trung vào cuối thập niên 90 đến đầu những năm 2000, dòng thời gian phía sau thì chỉ lướt qua.
Hiện tại thời điểm cô xuyên không là tháng 8 năm 1998.
Và nhiệm vụ chính của cô trong vài năm tới là giải cứu những nhân vật phản diện cùng nhân vật phụ trong nhiều cuốn tiểu thuyết, giúp họ thoát khỏi số phận bi thảm vốn có.
Tuy nhiên…
Cô không nói gì thêm, đảo mắt nhìn quanh phòng một vòng. Theo ký ức mờ nhạt của chủ thân thể, cô đi đến trước bàn, kéo ngăn kéo ra.
Quả nhiên, một chiếc gương kiểu cũ bị mẻ một góc đang nằm im trong đó.
Cô cũng chẳng để tâm, trực tiếp lấy ra.
Nhờ ánh đèn lờ mờ, cô bắt đầu quan sát diện mạo hiện tại của mình.
Tóc của người trong gương xơ xác, rối bù như tổ quạ, không hề được chải chuốt.
Chân tóc trên đỉnh đầu bóng nhẫy dầu. Cái mùi chua loét ngửi thấy lúc trước, giờ cô đã biết từ đâu mà ra rồi.
Khuôn mặt nhem nhuốc không biết đã bao lâu chưa rửa, những vết bẩn che lấp nhìn không rõ ngũ quan.
Về phần cơ thể, cô cũng cúi xuống kiểm tra nhanh một lượt…
Thân hình gầy gò, lưng hơi còng xuống. Làn da thô ráp và những vết chai sần trên tay đều đang tố cáo những gian khổ và bần hàn mà cơ thể này đã trải qua.
Đó là chưa kể cái bụng vẫn luôn đau rát vì đói từ lúc tỉnh dậy đến giờ.
Cô thở dài, im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng hỏi tiếp: "Thế bây giờ tao bao nhiêu tuổi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
