Giọng hệ thống bỗng nhỏ đi vài phần: [35 tuổi…]
Diệp Hiểu Lâm cạn lời, chẳng muốn nói thêm câu nào nữa.
Ở thời hiện đại, cô tốt nghiệp đi làm được vài năm, tuần trước mới vừa đón sinh nhật tuổi 28. Kết quả bây giờ xuyên không một cái, tự dưng già thêm 7 tuổi.
Chẳng có cô gái nào chấp nhận được việc mình chớp mắt cái đã già đi, huống hồ bộ dạng hiện tại của cô thoạt nhìn tuyệt đối không chỉ 35 tuổi.
Chỉ cần nhìn lướt qua, bảo 50 tuổi chắc cũng có người tin.
Thấy Diệp Hiểu Lâm bắt đầu rơi vào trạng thái trầm cảm, hệ thống vội vàng lên tiếng cứu vãn: [Trong cửa hàng hệ thống có đủ mọi thứ đấy!]
Diệp Hiểu Lâm không thèm để ý đến nó, nhưng nghĩ đến bộ dạng hiện tại của mình, cô lại không nhịn được hỏi: "Vậy bây giờ có cách nào giải quyết cái bộ dạng này của tao không?"
Hệ thống cũng không úp mở, lập tức đáp: [Ký chủ vẫn chưa mở gói quà tân thủ đâu!]
Nghe nó nói vậy, Diệp Hiểu Lâm miễn cưỡng lấy lại được chút tinh thần.
Sau đó, theo hướng dẫn của hệ thống, cô nhấp vào gói quà sơ cấp ở góc dưới bên phải bảng điều khiển.
Giây tiếp theo…
[Dung dịch gen sơ cấp tác động trực tiếp ở cấp độ gen, loại bỏ tạp chất trong cơ thể, tái tạo cơ thể về trạng thái hoàn hảo nhất, đồng thời có thể điều chỉnh ngoại hình và vóc dáng một cách tối ưu. Ký chủ mau thử đi!]
Diệp Hiểu Lâm không chần chừ, ngửa cổ uống cạn sạch lọ thuốc.
Ngay sau đó, một cơn đau dữ dội ập đến. Cô còn chưa kịp nói gì thì hai mắt đã tối sầm, ngất lịm đi.
Đến khi cô mở mắt ra lần nữa đã là buổi sáng ngày hôm sau.
Cô ngồi dậy, nhìn khung cảnh trước mắt, nhất thời hơi ngơ ngác.
Một lúc lâu sau, ý thức mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cô bò dậy cầm lại chiếc gương nhỏ trên bàn, soi lên mặt mình…
Đẹp!
Ngoài từ này ra, cô không thể nghĩ ra từ nào khác để miêu tả.
Rõ ràng vẫn là người đó, nhưng nhìn tổng thể thì đã hoàn toàn khác biệt.
Tất cả những vết bẩn trên mặt dưới sự gột rửa của dung dịch gen đã biến mất không dấu vết; dường như ngũ quan không thay đổi nhiều, nhưng có thể thấy rõ bằng mắt thường là đã trở nên tinh xảo hơn.
Làn da cũng cực kỳ trắng trẻo, sáng bóng. Lớp da nhăn nheo chảy xệ giờ đã trở nên săn chắc, mịn màng.
Cả khuôn mặt như thể bị phần mềm chỉnh sửa ảnh cà nát chuột. Lúc này gương mặt 35 tuổi nhìn như mới ngoài hai mươi, thoạt nhìn toát lên một nét đẹp quyến rũ khó tả.
Dưới sự điều chỉnh của dung dịch gen vóc dáng càng trở nên thon thả, tay chân thon dài, da dẻ săn chắc.
Không chỉ ngoại hình biến thành "da trắng, mặt xinh, chân dài", quan trọng hơn là cô cảm nhận được cơ thể mình đang tràn trề sức mạnh.
Cô ngắm nghía những ngón tay thon dài của mình, thử đặt tay lên góc bàn, hơi dùng sức một chút…
Giây tiếp theo, góc bàn gãy rắc một tiếng.
"!"
Cô rụt tay lại, phủi lớp vụn gỗ dính trên tay, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô thầm cảm thán trong lòng: Đỉnh quá!
Chỉ là dung dịch gen sơ cấp mà đã có hiệu quả thế này, vậy liệu có loại trung cấp hay cao cấp không?
Liệu hiệu quả có bá đạo hơn không?
Lòng cô nóng rực, mơ mộng đến một ngày nào đó tích đủ điểm để mua dung dịch gen cấp cao hơn từ hệ thống.
Đúng lúc này, hệ thống lại dập tắt mộng tưởng của cô.
[Tạm thời không thể mua được dung dịch gen cấp cao hơn ở thế giới này!]
Diệp Hiểu Lâm như bị sét đánh giữa trời quang.
[Chỉ khi khoa học công nghệ đạt đến một trình độ nhất định, cô mới có thể mua và sử dụng.]
Hiểu rồi.
Nghĩa là nếu muốn mua, thì trước tiên phải phát triển khoa học công nghệ.
Đừng nói là dung dịch gen trung cấp, để đạt đến trình độ công nghệ mua được loại sơ cấp cũng không biết phải đợi bao nhiêu năm nữa.
Nghĩ đến đây, cô cũng lập tức dập tắt mọi ý nghĩ khác.
Bây giờ bước đầu tiên còn chưa bước ra, nghĩ nhiều quá chỉ tổ sinh bệnh!
Cô đi đến chỗ đống quần áo chất đống cuối giường, tìm một bộ có thể mặc ra ngoài để thay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
