Ý thức của Diệp Hiểu Lâm dần tỉnh lại. Còn chưa kịp mở mắt, cô đã cảm nhận được cơn đói cồn cào nóng rát nơi dạ dày.
Cô chật vật mở mắt, cố gắng nhìn rõ tình cảnh hiện tại.
Đập vào mắt cô là một hoàn cảnh vô cùng xa lạ…
Căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm mù mịt, chỉ có duy nhất một ô cửa sổ bé xíu lọt vào vài tia sáng, giúp cô miễn cưỡng nhìn rõ nơi mình đang ở.
Chắc căn phòng chỉ rộng chừng vài mét vuông, đồ đạc duy nhất là chiếc giường gỗ cô đang nằm và một cái bàn nhỏ ở đầu giường.
Lúc này, cô đang nằm thẳng lưng sát rạt vào bức tường.
Mùi ẩm mốc từ tường bốc ra hòa cùng mùi chua loét không rõ tên khiến đầu óc cô choáng váng.
Đó là chưa kể cảm giác nóng rát từng cơn do đói khát ập đến, khiến tay chân cô bủn rủn, trước mắt không ngừng tối sầm lại.
Xác nhận không có ai đi ngang qua, cô mới cẩn thận mở cửa phòng.
Cảnh tượng đập vào mắt cũng xa lạ đúng như dự đoán.
Trong khu nhà tập thể xây bằng gạch xen lẫn bê tông, những căn phòng chật hẹp nằm san sát nhau trên mỗi tầng. Tiếng cãi vã của đàn ông, đàn bà xuyên qua những cánh cửa gỗ gần như không có khả năng cách âm, liên tục lọt vào tai cô.
Hành lang chật hẹp, u ám với ánh đèn lờ mờ. Vì thời tiết nóng bức, mùi hôi từ nhà vệ sinh nương theo gió bay khắp cả tòa nhà.
Thế nhưng những người qua lại như đã quá quen với điều đó.
Vài người đàn ông cao to cởi trần, ăn mặc trông như những người lao động chân tay đi ngang qua cửa phòng cô. Thấy cô vịn cửa đứng nhìn dáo dác, họ cũng chẳng bận tâm, chỉ vội vã lau mồ hôi rồi bước qua.
Vài câu trò chuyện của họ lọt vào tai Diệp Hiểu Lâm.
"Có phải chủ nhà lại định tăng tiền thuê không?"
"Chắc không đâu… chẳng phải mới tăng thêm 10 đồng tiền nước sao?"
"Cứ thế này thì tôi thật sự không gánh nổi tiền nhà mất!"
Mấy người đó dần đi xa, Diệp Hiểu Lâm không nghe thêm được tin tức gì nữa.
Đầu óc cô vẫn ong ong, tay bám chặt lấy khung cửa để miễn cưỡng chống đỡ cơ thể, nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ lung tung.
Thật sự quá kỳ lạ!
Cô vốn đang ngủ ngon lành, mở mắt ra đã đến cái nơi quỷ quái này.
Chẳng lẽ bị bắt cóc bán đi rồi?
Nhưng nhìn thế nào thì hoàn cảnh ở đây cũng không giống nơi giam giữ người bị bán.
Đúng lúc cô đang điên cuồng não bổ, trăm nghìn suy nghĩ ngổn ngang thì trong đầu bỗng vang lên một tiếng "Đinh".
Cô giật thót cẩn thận nhìn quanh một vòng, nhưng không thấy có gì bất thường.
Sau đó cô chợt nghĩ ra điều gì đó, hai mắt bỗng sáng rực lên, không lẽ là…
Như để chứng minh cho suy đoán của cô, giây tiếp theo, một âm thanh máy móc vang lên trong đầu:
[Đinh!]
[Truyền tống thành công…]
[Chúc mừng ký chủ trói định thành công hệ thống số 528! Hệ thống thần hào rất hân hạnh được phục vụ ký chủ…]
"Quả nhiên!"
Ngay khi nghe câu đầu tiên của hệ thống, trái tim của Diệp Hiểu Lâm bắt đầu đập thình thịch.
Quả nhiên giống như cô đoán, mỗi người xuyên không đều đi kèm với bàn tay vàng.
Cô hít sâu một hơi, rồi hỏi trong đầu: "Mày vừa bảo mày là hệ thống thần hào đúng không?"
Âm thanh máy móc của hệ thống số 528 vang lên: [Đúng vậy, bổn hệ thống là hệ thống thần hào, nhằm mục đích hỗ trợ ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tuyến chính của thế giới!]
"Nhiệm vụ tuyến chính?" Diệp Hiểu Lâm sửng sốt: "Chẳng phải nhiệm vụ tuyến chính của hệ thống thần hào là tiêu tiền sao?"
[…] Hệ thống nghe cô nói vậy, thì im lặng một lúc.
Cô bỗng thấy hơi ngượng, khẽ ho một tiếng rồi chữa cháy: "Tiểu thuyết đều viết thế mà!"
Hệ thống không thèm để ý đến cô nữa, chuyển sang tiếp tục giới thiệu: [Thế giới này được dung hợp từ nhiều cuốn tiểu thuyết. Nhờ sự dung hợp cốt truyện, những thế giới tiểu thuyết vốn mỏng manh đã phát triển thành một thế giới chân thực.]
[Đã là tiểu thuyết thì trong truyện phải có nhân vật chính và nhân vật phụ.]
Nó dừng lại một chút rồi nói tiếp: [Nhiệm vụ của bổn hệ thống là hỗ trợ ký chủ giải cứu các nhân vật phụ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
