Cô cố gắng thu giảm sự hiện diện của bản thân xuống mức thấp nhất. Thế nhưng sau khi nghe ngóng được vài câu, cô cũng dần đại khái hiểu rõ toàn bộ sự tình.
Hóa ra những người kéo đến nhà họ Cố để kiện cáo cũng là một gia đình quân nhân sinh sống trong khu đại viện này. Đó là mẹ và vợ của Chính ủy Hầu bên Đoàn năm, họ đang dẫn theo đứa con trai bị đánh tới mức mặt mũi bầm dập như đầu gấu để cầu xin lão thủ trưởng đứng ra làm chủ, nhằm dạy dỗ lại Cố Thừa An một trận ra trò.
Tô Nhân lặng lẽ quan sát những vết thương trên gương mặt của con trai Chính ủy Hầu. Những vết bầm tím loang lổ khắp nơi chứng tỏ anh chàng kia đã phải hứng chịu một trận đòn vô cùng nảy lửa.
Bất giác nhớ lại chi tiết từng đọc trong sách rằng Cố Thừa An vốn có tính khí chẳng mấy tốt đẹp gì, Tô Nhân liền khẽ nép mình rụt người lại một chút.
Người mẹ của Chính ủy Hầu lúc này đang khóc lóc thảm thiết, hai tay bà ta đặt lên bả vai đứa cháu trai rồi gào khóc thảm thiết: "Lão thủ trưởng ơi, ngài nhất định phải đứng ra quản lý việc này giúp chúng tôi với chứ! Thằng Cố Thừa An nhà các người từ nhỏ đã là một tên tiểu bá vương ngang ngược, chẳng biết đã đánh Kiến Quốc nhà chúng tôi bao nhiêu lần rồi! Tất cả chúng ta đều là những đồng chí tốt có lý lịch trong sạch vững vàng, sao nó lại có thể ra tay tàn nhẫn đến mức ấy cơ chứ!”
Hòa cùng tiếng rên rỉ xuýt xoa đầy đau đớn từ những vết thương của Hầu Kiến Quốc, Tô Nhân cũng thầm cảm thấy anh ta bị đánh ra nông nỗi này quả thực là vô cùng nặng nề.
Cố Hoành Khải vốn là một vị lão thủ trưởng đã lui về nghỉ hưu. Thời còn trẻ, ông cụ nổi tiếng là người cương trực, chính trực vô tư, hễ ai phạm phải sai lầm thì bất luận là ai đi chăng nữa ông cũng đều thẳng tay trừng phạt nghiêm khắc mà chẳng màng tới việc có người cầu xin.
Sau khi bị bầu không khí ồn ào ấy quấy rầy một hồi, ông cụ do tuổi tác đã cao nên tinh thần chẳng còn được quật cường như thời trai trẻ nữa. Ông chỉ khẽ ho khan một tiếng, mấy người nhà họ Hầu liền lập tức biết điều mà hạ thấp giọng xuống bớt đi vài phần.
Ngay khi ánh mắt sắc lẹm như dao cau của ông cụ nghiêm nghị quét qua, cả ba người nhà họ Hầu liền đồng loạt im bặt chẳng dám hé răng thêm lời nào nữa.
Vào khoảng bốn giờ chiều, ánh mặt trời chói chang vẫn đang treo cao trên đỉnh đầu. Lưu Mậu Nguyên nhận mệnh lệnh từ lão thủ trưởng liền vội vã ra ngoài tìm kiếm Cố Thừa An, thế nhưng trong lòng ông lại tràn ngập nỗi thấp thỏm lo âu bởi ông thừa biết rằng đêm nay nhà họ Cố e là lại chuẩn bị có một trận đại náo hoành hành.
Trước đây những sự việc tương tự như thế này chẳng phải là chưa từng xảy ra. Mỗi khi Cố Thừa An gây ra họa lớn, ông cụ Cố đều sẽ trực tiếp dùng gậy gộc để dạy dỗ thẳng tay.
Những lúc ấy, mẹ Cố sẽ đứng ở một bên khóc lóc cầu xin, còn cha Cố thì lại chẳng biết nên can thiệp thế nào cho phải bởi chính ông ngày trước cũng lớn lên dưới sự giáo dục nghiêm khắc ấy của Cố Hoành Khải. Trong nhà chỉ có mỗi bà cụ là có thể đứng ra khuyên ngăn được ông cụ, ngặt nỗi hôm nay bà cụ lại không có nhà.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Cố Thừa An chắc chắn sẽ mang một thân đầy thương tích. Rồi cha Cố và mẹ Cố lại được đà hục hặc cãi vã om sòm một trận, tóm lại là chẳng thể nào có được một ngày yên ổn!
Lưu Mậu Nguyên do đã đi bắt Cố Thừa An quá nhiều lần nên ông sớm đã nắm rõ hành tung của anh như lòng bàn tay. Sau khi vồ hụt mất hai địa điểm, cuối cùng ông cũng tóm được người tại hợp tác xã cung tiêu.
Một đám con em trong đại viện vừa bước ra khỏi hợp tác xã cung tiêu tạo nên một trận huyên náo không hề nhỏ. Người đàn ông đứng ở vị trí chính giữa với chiều cao nổi bật cùng gương mặt góc cạnh nam tính nhất chính là Cố Thừa An.
Lúc này, đám bạn bè xung quanh đang rôm rả trêu chọc anh chàng.
“Anh An này, tôi nghe mẹ em bảo cô vợ nhỏ dưới quê của anh sắp sửa lên đây rồi đấy à, chuyện này là thật hay giả thế anh?”
“Tôi cũng nghe nói thế đấy! Vậy chẳng phải là anh sắp sửa kết hôn rồi hay sao? Hỏng rồi, anh em chúng ta hiện tại đều đang chịu cảnh độc thân, thế mà anh An lại sắp là người đầu tiên cưới được vợ rồi kìa!”
“Ha ha ha ha ha, quả thực là chuyện lớn nha! Đến hôm ấy chắc chắn anh em chúng ta phải kéo nhau đi phá phòng tân hôn một trận mới được!”
Cố Thừa An lúc này đang ngậm một ngọn cỏ ở miệng, nghe thấy những lời trêu chọc ấy liền khẽ nhướng mắt lên nhìn. Trong đôi mắt phượng dài hẹp của anh bất giác lộ ra vài phần khinh khỉnh chẳng thèm quan tâm.
“Đi đi đi, xéo đi cho rảnh nợ cả lũ đi. Ai bảo với các cậu là tôi sắp kết hôn hả, ai bảo tôi sẽ cưới cô vợ nhỏ nào ở dưới quê lên thế hả?”
“Thì chuyện này chẳng phải là tất cả mọi người trong đại viện đều đã biết rồi hay sao, đó là hôn ước từ bé do chính ông nội cậu định đoạt cho cậu còn gì.” Người bạn thân thiết của Cố Thừa An là Hàn Khánh Văn khẽ vỗ mạnh vào vai anh, gương mặt hớn hở hào hứng ra sức trêu chọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


