“Đúng thế đấy, sao ông nội cậu lại có thể định cho anh một cô vợ ở nông thôn cơ chứ? Với điều kiện gia cảnh đỉnh cao như nhà cậu hiện tại thì việc này chẳng phải là đang tự làm uổng phí cả một đời người hay sao?”
Thế nhưng ông cụ Cố ở trong nhà lại là người có tính cách nói một là một, đối với bất kỳ đứa cháu nào ông cũng đều áp dụng tác phong quân đội nghiêm khắc để giáo dục. Mọi người trong đại viện sớm đã nghe phong phanh chuyện ông định sẵn một hôn ước từ thuở nhỏ ở nông thôn cho cháu trai mình nên chỉ biết đồng loạt thở dài tiếc nuối.
Tuy nhiên, hiện tại Cố Thừa An cũng đã bước sang tuổi hai mươi rồi mà phía nhà họ Cố vẫn chẳng hề có chút tăm hơi hay tin tức gì về đối tượng đính hôn kia. Chính vì vậy mà tâm tư của mọi người xung quanh lại bắt đầu rục rịch trở lại, điển hình là mẹ của Hà Tùng Bình vì thấy con trai có mối quan hệ tốt với Cố Thừa An nên liền nảy ra ý định nhờ anh ta làm mai mối vun vén cho em gái của Hà Tùng Bình.
Dẫu chưa biết liệu Cố Thừa An có thể thành đôi với em gái mình hay không, nhưng bản thân Hà Tùng Bình quả thực cũng chẳng cam tâm nhìn bạn mình phải cưới một cô vợ quê mùa.
Một đám bạn cứ thế bàn ra tán vào loạn cào cào cả lên khiến Cố Thừa An cảm thấy vô cùng phiền phức. Đôi chân mày kiếm của anh khẽ nhíu chặt lại thành một đường thẳng, phần trán cao vút lộ rõ vẻ nghiêm nghị.
“Được rồi, các cậu đúng là rỗi hơi lo chuyện bao đồng quá đấy, Cố Thừa An tôi là kiểu người chịu khuất phục thế sao? Nghe cho rõ đây, đời này tôi ghét nhất là bị người khác đứng ra sắp đặt mọi chuyện, đặc biệt là cái trò bắt tôi phải thực hiện hôn ước từ bé kia thì đừng hòng có cửa! Tôi đây ghét nhất chính là mấy trò hôn nhân sắp đặt mang tính chất hủ lậu của thời phong kiến!”
Những lời tuyên bố hùng hồn đanh thép ấy vừa mới dứt, Cố Thừa An liền bất chợt nghe thấy một tiếng gọi vô cùng quen thuộc vang lên từ phía sau.
“Thừa An!”
“Chú Lưu đấy à?” Vừa nhìn thấy Lưu Mậu Nguyên xuất hiện, Cố Thừa An liền lập tức thu lại vẻ lười nhác bất cần đời của mình, anh chủ động bước riêng tới trước mặt ông rồi nhe răng cười cợt nhả: "Sao chú lại đến đây thế này, tính đi mua đồ gì cho thím đấy ạ?”
Hôm nay vốn dĩ là ngày sinh nhật của vợ chú Lưu. Cố Thừa An liền lên tiếng trêu chọc một câu chẳng chút kiêng nể gì, bởi anh thừa biết tình cảm của hai vợ chồng chú Lưu vốn vô cùng mặn nồng sâu sắc.
Lưu Mậu Nguyên bị thằng nhóc lém lỉnh này trêu chọc thì bật cười một tiếng, thế nhưng gương mặt ông đã lập tức nghiêm nghị trở lại ngay sau đó: "Bớt nói nhảm đi, mau theo chú đi về nhà ngay, ông nội cháu đang tìm cháu có việc gấp đấy.”
“Ông nội tìm cháu có chuyện gì thế chú, chẳng lẽ ông cụ lại thấy nhớ cháu rồi sao?”
“Cháu vừa mới đánh người ta có phải không?” Lưu Mậu Nguyên thừa hiểu tính tình của Cố Thừa An vốn không phải là kẻ thích gây chuyện thị phi vô cớ, ông khẽ hạ thấp giọng hỏi anh một câu: "Người nhà Hầu Kiến Quốc đã kéo nhau đến tận nhà để kiện cáo rồi kìa.”
“Cái thằng nhóc ấy…” Cố Thừa An khẽ nghiến chặt cơ hàm, ánh mắt bỗng chốc lóe lên một tia hung dữ lạnh lùng: "Xem ra trận đòn vừa rồi vẫn còn chưa đủ làm cho nó chừa cái thói đời ra đúng không?”
“Cháu đang nói cái kiểu lời lẽ gì thế hả, để ông nội cháu mà nghe thấy câu này thì ông ấy sẽ trực tiếp dùng gậy gộc nện cho cháu một trận ra trò đấy!”
Lưu Mậu Nguyên nhanh chóng dẫn theo anh quay trở về. Suốt dọc đường đi ông liên tục dặn dò anh phải chú ý nói năng cho thật hẳn hoi tử tế với ông cụ, chỉ là chẳng biết liệu anh chàng cứng đầu này có chịu lọt tai chữ nào hay không.
Nhà họ Cố.
Nghe thấy có tiếng động phát ra từ phía bên ngoài sân, mấy người đang ngồi ở trong phòng liền đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn. Họ lập tức trông thấy Lưu Mậu Nguyên đang dẫn theo Cố Thừa An bước chân vào nhà.
Hai mẹ con bà Hầu vừa nhìn thấy bóng dáng của Cố Thừa An liền vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế: "Lão thủ trưởng xem kìa, người đã về tới nơi rồi đấy, ngài mau hỏi thẳng cháu trai của ngài xem có phải nó đã ra tay đánh Kiến Quốc nhà chúng tôi hay không?”
Ông cụ Cố vẫn vô cùng trầm ổn dứt khoát. Ông chỉ khẽ liếc mắt nhìn qua mấy người nhà họ Hầu một cái rồi lập tức dồn toàn bộ sự chú ý lên người cháu trai của mình.
Cố Hoành Khải tổng cộng sinh được năm người con, người con thứ tư đã anh dũng hy sinh trên chiến trường khi vừa tròn hai mươi tư tuổi và chẳng kịp để lại mụn con nối dõi nào. Giờ đây, người con cả đang đi lính ở tận vùng Đông Bắc xa xôi, người con thứ hai làm xưởng trưởng tại nhà máy cán thép thành phố Kinh, người con thứ ba chính là cha của Cố Thừa An tên Cố Khang Thành, còn người con thứ năm thì đang đóng quân tại một hòn đảo nhỏ phía Đông Nam.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

