“Năm nay cháu mười tám hay mười chín tuổi rồi nhỉ?” Cố Hoành Khải lẩm nhẩm tính toán thời gian, có lẽ cũng tầm tuổi đó.
“Dạ cháu mười chín rồi ạ.”
“Thằng Thừa An hai mươi, hai đứa tuổi tác cũng tương đương nhau đấy.” Cố Hoành Khải càng nghĩ lại càng cảm thấy ưng ý vô cùng: “Chờ sau khi hai đứa thành hôn rồi, ông nghĩ thằng bé tự khắc sẽ hiểu được một người đàn ông cần phải gánh vác trách nhiệm đối với gia đình như thế nào.”
Tô Nhân giật nảy mình: “!”
Tô Nhân vạn lần không thể ngờ tới ông cụ Cố vừa mới gặp mặt lần đầu tiên mà đã nói chuyện thẳng thắn, vào thẳng vấn đề một cách dứt khoát như vậy. Cô tự biết rõ hoàn cảnh gia đình mình ra sao, gia cảnh nhà cô và nhà họ Cố quả thực có một khoảng cách quá lớn, một trời một vực. Nếu năm xưa ông nội cô không liều mình cứu ông cụ Cố một mạng trên chiến trường, thì có lẽ ông cụ Cố cũng không vì một phút ngẫu hứng mà nói lời hứa hôn từ bé cho hai đứa cháu.
Nào ngờ đâu, ông cụ Cố lại là người cực kỳ coi trọng lời hứa năm xưa, trong khi ông nội cô thì lại tính tình kiêu hãnh, không muốn mang tiếng là bám cành cao, mãi cho đến tận lúc lâm chung vì không còn cách nào khác mới phải muối mặt cầu xin người chiến hữu cũ chở che cho đứa cháu gái tội nghiệp, không cầu xin chuyện kết hôn, chỉ cầu mong cho cô có được một chốn dung thân an ổn mà thôi.
Tô Nhân nỗ lực sắp xếp từ ngữ, cố gắng bày tỏ rõ ràng quan điểm của bản thân mình: “Ông nội Cố ơi, thực ra lần này cháu lặn lội lên đây, điều thứ nhất là làm theo lời dặn dò của ông nội cháu, muốn thay mặt ông cụ tới thăm sức khỏe của ông, gặp lại người chiến hữu năm xưa…”
Nghe đến đó, Cố Hoành Khải lộ rõ vẻ mặt vô cùng an ủi, dẫu vậy trong lòng ông vẫn không khỏi tiếc nuối và ân hận vì lý do sức khỏe mà bản thân không thể về quê tiễn đưa người anh em cũ đi nốt chặng đường cuối cùng của cuộc đời.
“Còn một điều nữa là, dẫu là ông nội cháu hay là bản thân cháu thì đều tự hiểu rõ gia cảnh nhà cháu và nhà ông có sự chênh lệch quá lớn. Chuyện hứa hôn năm xưa chẳng qua cũng chỉ là một lời nói đùa lúc nói chuyện phím thôi ạ, ông không cần phải bận tâm làm gì đâu…”
“Nói bậy!” Cố Hoành Khải nghe vậy liền lập tức trợn trừng hai mắt, râu tóc như muốn dựng ngược cả lên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ giận dữ: “Chẳng có chuyện lời nói đùa nào ở đây hả? Đã định thân sự thì chính là định thân sự! Đứa nào dám mở mồm ra dị nghị về cháu, đứa đó chính là đang muốn gây sự với lão già Cố Hoành Khải này!”
Tô Nhân bỗng chốc cứng họng, không biết phải nói gì tiếp theo: “…”
“Ông nội Cố…”
Sự uy nghiêm và bá đạo của vị lão thủ trưởng lúc này lộ rõ mồn một không chút giấu giếm, Tô Nhân vừa mới định mở miệng giải thích thêm vài câu nữa thì đột nhiên từ phía bên ngoài vang lên những tiếng cãi vã, om sòm, cả đám người cứ thế nháo nhào kéo thẳng vào trong phòng khách nhà họ Cố.
Hai người đàn bà và một gã đàn ông bước nhanh vào trong phòng, Tô Nhân nương theo tiếng động quay đầu nhìn lại thì thấy trong số đó có một gã thanh niên đang trong tình trạng mặt mũi bầm dập như đầu gấu, bên cạnh là một bác gái trung niên đang gào khóc thảm thiết, vừa bước vào đã muốn tìm ông cụ để phân bua đòi công lý.
“Người nhà họ Cố đâu rồi, ôi lão thủ trưởng ơi, ông mau ra mà nhìn xem thằng Cố Thừa An nhà ông đã làm ra cái trò đồi bại gì này!”
“Dẫu cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì nó cũng không được phép ra tay đánh thằng Kiến Quốc nhà chúng tôi đến nông nỗi này chứ!”
“Thằng Cố Thừa An nhà ông ra tay tàn nhẫn quá rồi đấy!”
Ông cụ Cố ngồi trên ghế nghe đám người kia cứ lải nhải, gào thét bên tai liền nổi trận lôi đình, ông giáng một bạt tai thật mạnh xuống mặt bàn trà: “Lưu Mậu Nguyên! Mau đi xách cổ thằng Cố Thừa An về đây cho tôi!”
“Rõ!”
Tô Nhân có nằm mơ cũng chẳng thể ngờ được, bản thân mình vừa mới đặt chân đến nhà họ Cố đã vô tình đụng phải ngay một chuyện rắc rối như thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)