Thấy không thể khai thác được gì từ chỗ bà dì, hai vợ chồng gã lại lân la đi dò hỏi khắp nơi xung quanh. Muốn rời khỏi thôn thì kiểu gì cũng phải thuê xe lừa, sau một hồi hỏi han vặn vẹo, cả hai đã đuổi theo đến tận ga xe lửa trên huyện. Đúng lúc đó, họ lại bắt gặp một người cùng làng kể rằng từng nhìn thấy Tô Nhân đi vào trong ga, Tô Kiến Thiết ngẫm nghĩ một lát liền hiểu ra ngay mọi chuyện.
“Hỏng bét rồi, con nhỏ chết tiệt này trốn lên thành phố Kinh rồi!”
Phùng Xuân Tú khẽ liếm bờ môi dày cộp, dốc sức chạy một mạch lên trên huyện khiến mụ chưa được hớp ngụm nước nào, mồ hôi mồ kê vã ra như tắm: “Nó lên thành phố Kinh để làm cái gì cơ chứ?”
“Lão già kia ngày trước có một người chiến hữu cũ làm lãnh đạo lớn, hai bên còn từng hứa hôn từ bé cho đứa cháu trai của ông ta với con nhỏ chết tiệt kia nữa.” Tô Kiến Thiết nhổ một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt vô cùng hung ác: “Nó cũng lanh lẹ gớm, định bụng lên đó để bám cành cao đấy! Mà nó không tự soi gương xem bản thân chỉ là một đứa nhà quê, liệu người ta có thèm đoái hoài đến hay không!”
“Thế thì tính sao bây giờ? Chúng ta đã nhận trước của người ta năm mươi đồng rồi, người ta chỉ đích danh là phải cưới cho bằng được con Tô Nhân, đó là những hai trăm đồng bạc cơ đấy!”
Vợ chồng Tô Kiến Thiết ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời để kiếm công điểm, thế nhưng cả hai lại là những kẻ hay lười biếng, làm ăn gian dối. Cả năm ròng rã trôi qua, số lương thực kiếm được cũng chỉ vừa vặn đủ ăn, chẳng tích cóp dư giả được đồng nào. Nghĩ đến khoản tiền hai trăm đồng béo bở tưởng chừng đã nắm chắc trong tay nay lại bay mất, bảo sao hai kẻ tham lam ấy không tiếc đứt ruột cho được.
“Đi về! Bảo thằng Phú Quý viết một lá thư, tôi vẫn còn nhớ rõ trước đây ông cụ từng nói người chiến hữu kia ở quân khu nào.”
“Nhưng mà viết cái gì vào thư bây giờ hả ông?” Phùng Xuân Tú vội vàng rảo bước chân ngắn củn đuổi theo sau lưng chồng, tinh thần mụ bỗng chốc trở nên kích động, đó dẫu sao cũng là nhà của lãnh đạo lớn đấy!
“Cứ viết là con Tô Nhân không còn là con gái nhà lành nữa, nó đã sớm ăn nằm với thằng con trai của Đại đội trưởng dân quân từ lâu rồi! Tôi không tin là nhà họ Cố kia lại chịu rước một thứ đồ lăng loàn như vậy về nhà!”
Ở bên này tại nhà họ Cố, ông cụ Cố Hoành Khải từ trong phòng chậm rãi bước ra ngoài. Vị lão thủ trưởng đã bước sang tuổi bảy mươi, cả đời cống hiến cho sự nghiệp binh nghiệp dẫu trên người mang đầy thương tật vì bom đạn, thế nhưng trông ông vẫn vô cùng cứng cỏi, đặc biệt là đôi mắt vẫn tinh anh, quật cường như xưa.
“Đây là con bé nhà họ Tô đấy à?”
Giọng nói của ông vẫn vô cùng trầm hùng và hào sảng, nếu chỉ mới tiếp xúc thì chẳng ai nghĩ rằng ông đã bước sang cái tuổi thất thập cổ lai hy.
“Trước lúc đi ông nội cháu vẫn luôn nhắc về ông ạ. Ông bảo nhớ nhất là những ngày tháng hai người cùng nhau vào sinh ra tử trên chiến trường năm xưa.”
“Đúng vậy, hồi đó tụi ông còn trẻ tuổi, người ngợm lúc nào cũng hừng hực khí thế, chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, đã cùng nhau kinh qua biết bao nhiêu trận mạc! Chẳng bù cho bây giờ…” Người thì đã khuất núi, người thì bệnh tật ốm đau.
Thời điểm này trong nhà họ Cố chỉ có độc một mình ông cụ Cố cùng người giúp việc và anh lính cảnh vệ ở lại.
Hai người hỏi han nhau một hồi, Tô Nhân liền cung kính lấy ra bức ảnh chụp ông nội cô mặc quân phục thời mới nhập ngũ đưa cho ông cụ Cố xem, điều này lại càng khơi gợi lên những ký ức hào hùng cuộn trào trong tâm trí của Cố Hoành Khải: "Ông nội Cố ơi, đây là củ cải khô với mứt quả hồng do tự tay nhà cháu phơi nắng làm lấy ạ. Trước đây ông nội cháu có kể là ông rất thích ăn món này.”
Tô Nhân lúc này trong túi chẳng có tiền bạc gì dư giả, lần đầu tiên đến thăm nhà họ Cố nên cô cũng không có khả năng mua sắm những món quà đắt đỏ, cô chỉ chợt nhớ tới lời kể năm xưa của ông nội nên mới mang theo chút sản vật quê nhà này sang.
Ông cụ Cố nhìn những miếng củ cải khô phơi nắng se lại hơi cong cong cùng hũ mứt quả hồng màu đỏ rực rỡ, dòng suy nghĩ của ông lập tức quay trở về những ngày tháng chiến đấu gian khổ ở vùng Tây Nam năm xưa. Lòng ông bỗng chốc dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào: “Tốt quá, cháu thật sự có lòng rồi. Món này ông đã thèm đến mười mấy năm nay rồi đấy!”
Hai ông cháu lại tiếp tục trò chuyện thêm một lát, ông cụ Cố ân cần bảo Tô Nhân cứ yên tâm ở lại đây: “Trong nhà này vốn không có nhiều thành viên lắm, ngày thường chỉ có chú và thím cháu ở nhà thôi, ngoài ra thì có thân già này với bà nội Vương của cháu nữa. À đúng rồi, còn có thím Ngô nữa.”
Thím Ngô giúp việc ở lại nhà họ Cố tên thật là Ngô Tú Phân, bà vốn là họ hàng bên ngoại của mụ vợ Cố Thành là Vương Thải Vân. Năm xưa bà lấy phải một gã chồng nát rượu, cứ mỗi lần say xỉn là gã lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân đánh đập vợ con dã man. Ngô Tú Phân chịu không nổi đã bỏ trốn đi, thế nhưng gã chồng tàn ác kia cứ như âm hồn không tan, bám riết lấy bà không buông, khiến bà chẳng thể có nổi một ngày sống yên ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



