“Là chú Lưu ạ?” Giọng nói nghe có phần quen thuộc.
“Đúng rồi, chú là Lưu Mậu Nguyên được lão thủ trưởng phái đến đón cháu, chúng ta từng nói chuyện qua điện thoại rồi.”
“Chào chú Lưu.” Tô Nhân đưa giấy giới thiệu cho ông xem qua, lại liếc nhìn bức thư do ông nội mình viết mà ông ấy mang theo, vì lo sợ nhận nhầm người.
Lưu Mậu Nguyên phụng mệnh đến đón người, ông chỉ biết nữ đồng chí tới đây là cô cháu dâu do đích thân lão thủ trưởng chọn định, một đứa trẻ lớn lên ở nông thôn từ nhỏ. Nào ngờ đâu, bây giờ vừa gặp mặt, hóa ra lại là một nữ đồng chí có nhan sắc cực kỳ nổi bật.
Nghĩ lại dáng vẻ cứng cỏi của cháu trai lão thủ trưởng, khoan bàn đến chuyện khác, chỉ riêng ngoại hình thôi đã vô cùng xứng đôi rồi.
Viên cảnh vệ của gia đình đồng đội cũ của ông nội đến đón Tô Nhân. Hai người gặp nhau ở sân ga rồi cùng bước lên chiếc xe con.
Chiếc tay nải được Tô Nhân ôm khư khư trước ngực. Ở nhà cũng chẳng có đồ đạc gì nhiều, lại càng không có thứ gì đắt giá. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, mấy cuốn sách, vài bức ảnh cũ ngày xưa ông nội đi bộ đội và một ít đặc sản địa phương.
Ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng, Tô Nhân giữ dáng vẻ ngay ngắn nghiêm chỉnh, cõi lòng dâng lên những đợt sóng ngầm. Nhìn những bóng cây xanh ngắt hối hả vụt qua ngoài cửa sổ, nghĩ đến những tình tiết trong sách khiến cô không ngừng suy tính cho tương lai.
Sở dĩ ông nội phó thác cô cho người đồng đội cũ, một là vì năm xưa ông từng cứu mạng người ấy, vì cháu gái, ông đành phải gạt bỏ thể diện tuổi già để cầu xin một chỗ nương tựa. Hai là năm xưa hai ông lão đã đính ước cho cháu trai và cháu gái từ lúc chưa lọt lòng.
Tô Nhân thấu hiểu rõ ràng trong lòng, cô đến đây chỉ để xin tá túc một năm rưỡi, mong mỏi bình an vượt qua, thuận lợi thi đỗ đại học. Còn những chuyện khác, cái vị đối tượng đính hôn từ nhỏ kia của cô, cũng chính là cậu ruột quyền thế của nam chính trong sách - Cố Thừa An, nghe nói là kẻ ngỗ ngược, tính tình nóng nảy, đặc biệt vô cùng căm ghét kiểu hôn nhân sắp đặt, cô tuyệt đối sẽ không dại gì mà trêu chọc.
“Thừa An!”
Chiếc xe hơi đang chạy êm ru bỗng nhiên phanh lại. Lưu Mậu Nguyên nhìn ra ngoài cửa sổ, gọi với theo một cậu thanh niên đang vù vù đạp chiếc xe đạp hai tám.
Thừa An? Cố Thừa An?
Lòng Tô Nhân thắt lại, lẽ nào lại đụng mặt vị đối tượng đính hôn từ nhỏ của mình ở đây sao?
Cô ngẩng đầu lướt nhìn qua cửa kính ghế sau. Cửa kính đã che khuất tầm nhìn, chỉ mờ mờ thấy bên ngoài có chừng bảy tám cậu thanh niên. Nhưng tầm nhìn bị cản trở, không thể thấy từ phần cổ trở lên, mấy người họ đều đang cưỡi xe đạp, dừng lại và nhìn về phía này.
Yên xe đạp hai tám rất cao, khi còn đi học trên huyện Tô Nhân từng đạp thử xe của bạn học, đạp vô cùng tốn sức. Nhưng người thanh niên dẫn đầu kia, đôi chân dài miên man lại lười biếng chống trên mặt đất một cách dư dả. Đôi giày vải màu đen nhẹ nhàng điểm xuống đường, một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo vài phần tùy ý.
“Chú Lưu, lại đi làm việc thay ông nội cháu à?”
Lưu Mậu Nguyên ló đầu ra ngoài cửa sổ xe, nhìn cậu cháu trai của lão thủ trưởng. Đây là đứa cháu mà ông cụ vừa yêu thương nhất, cũng lại vừa đau đầu nhất. Ông nghiêm nét mặt hỏi: “Chú đi đón người đây, cháu có biết là đi đón ai không?”
Ngồi ở băng ghế phía sau kia chính là cô vợ tương lai của ông tướng con này đấy.
Lưu Mậu Nguyên chưa từng nghĩ tới bộ dạng của ông tướng con này khi cưới vợ sẽ ra sao, dẫu vậy trong lòng ông vẫn cảm thấy có vài phần thú vị.
Ông đi theo lão thủ trưởng từ năm mười chín tuổi, đến nay đã hơn hai mươi năm trời. Đối với nhà họ Cố, ông chẳng khác nào người một nhà, mà ông tướng con Cố Thừa An này cũng do một tay ông nhìn lớn lên.
Thằng bé này vóc dáng cao lớn, tính tình lại lanh lợi, dẫu vậy chẳng bao giờ khiến người ta bớt lo cho được.
Cố Thừa An khẽ nghiêng đầu, tầm mắt chỉ lướt qua vạt áo màu xám đã giặt đến bạc màu ở hàng ghế sau xe liền cảm thấy chẳng có gì thú vị.
“Chẳng liên quan gì đến cháu, cháu chẳng rảnh mà quản.” Cố Thừa An ngước nhìn vầng mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, rồi lên tiếng gọi đám bạn bên cạnh: “Đi thôi đi thôi, đừng lề mề làm mất thời gian nữa. Chú Lưu, cháu đi trước đây nhé!”
“Ơ kìa…?” Lưu Mậu Nguyên vừa mới bày ra một câu đố chữ, còn chưa kịp công bố đáp án thì ông tướng con kia đã đạp chân lên chiếc xe đạp hai tám, phóng vèo một cái mất dạng. Đám thanh niên ngoài mươi tuổi cứ thế í ới gọi nhau, loáng một cái đã biến mất hút trên con đường nhựa phẳng lỳ.
Tô Nhân lặng lẽ ngồi ở hàng ghế sau, cô chỉ im lặng lắng nghe mọi chuyện. Khi nghe thấy câu nói đầy thờ ơ “chẳng liên quan gì đến cháu” của Cố Thừa An, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghe nói tính khí của người này không được tốt cho lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

