Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 9: Cha Mẹ Con Muốn Ra Ở Riêng

Cài Đặt

Chương 9: Cha Mẹ Con Muốn Ra Ở Riêng

Mà Tô Hòa Bình ngồi xổm trên đất nghe thấy giọng nói yếu ớt của con gái, mắt liền đỏ lên, ông là chỗ dựa cho vợ con, nhưng ông lại khiến vợ con phải nhận hết ấm ức, con gái bị bắt nạt cũng không dám nói với ông, nói ra thì liệu ông có thể thật sự làm chỗ dựa cho con gái sao?

“Vợ, các con, chúng ta ra ở riêng, sống một mình được không?” Tô Hòa Bình giương mắt nhìn vợ con, như là thấy họ thì có thể tiếp thêm dũng khí cho ông vậy.

Cho tới bây giờ ông chưa từng nghĩ tới việc ra ở riêng…

“Thật sao?” Chu Tuệ Ngọc không ngờ còn có niềm vui bất ngờ như thế, nếu như có thể dọn ra ngoài, bọn họ sẽ được sống bình yên.

Công điểm tích góp được hàng năm của nhà họ còn nhiều hơn so với nhà anh cả và hai ông bà cụ Tô cộng lại, hơn nữa hai cha con còn chịu khó làm thêm việc vặt, nếu chuyển ra ngoài thì tuyệt đối không kém hơn ở lại đây.

Hai mắt của Tô Điềm sáng ngời, liên tục hỏi Tô Hòa Bình: “Thật hả cha? Cha thật sự đồng ý phải không? Vậy là nhà mình có thể ăn nhiều cháo hơn rồi đúng không? Có thể ăn một bữa, không, một cái bánh bao được không ạ?

Tô Điềm tự thầm khinh bỉ bản thân, nhưng chỉ cần có thể ở riêng, Tô Hòa Bình sáng mắt ra cũng được, cô mặt dày một chút cũng không sao, đến lúc đó có thể nghĩ biện pháp kiếm thêm tiền.

Nhìn qua mẹ và anh trai đang vui vẻ, Tô Điềm nghĩ, vẫn còn hy vọng.

Nghe con gái hỏi liên tiếp mấy câu, chỉ vì ăn được nhiều cháo hơn và thêm một cái bánh bao, trong lòng Tô Hòa Bình chua xót như bị ngâm vào giấm.

Rõ ràng đều là con trai của mẹ, nhưng lại đối xử khác nhau một trời một vực, cả nhà ông làm việc nhiều nhất nhưng lại chưa từng được ăn no, mà một nhà anh cả thì khác.

Tô Hiểu Vân còn lớn hơn Điềm Điềm, nhưng toàn ở nhà với mẹ, chưa bao giờ chịu ra ruộng, cùng lắm chỉ cho heo ăn, càng đừng nói tới chị dâu, chỉ biết trộm dùng mánh khóe.

Một năm công điểm của anh cả còn không bằng số công điểm của Điềm Điềm, chỉ biết há miệng chờ sung, cả một nhà anh cả được mẹ thiên vị, không chỉ đơn giản là được ăn no.

Tô Hòa Bình đều thấy hết, nhưng vì để ông bà Tô thương con gái mình hơn, ông vẫn luôn nghĩ rằng, chỉ cần ông làm thật nhiều việc, làm thật tốt, cha mẹ sẽ dần công nhận ông, có thể đến nói một câu khích lệ, nhưng ông chưa từng nhận được gì ngoài những câu mắng ác độc đồ phế vật, đồ ăn chùa.

Chu Tuệ Ngọc vừa nói xong, Tô Hòa Bình liền thấy con mình vốn đang vui sướng lập tức ỉu xìu, không thèm nhìn ông nữa.

“Cha, nếu không dọn ra ngoài được, bà nội lại càng tức giận, sau này chúng ta phải chịu khổ thêm.”

Tô Điềm như đã lấy hết can đảm nói một câu kia, sau đó lui về trốn sau lưng Tô Khải.

Biểu hiện của Tô Điềm khiến Tô Khải ngạc nhiên vô cùng, chỉ nghĩ là em gái bị dọa sợ rồi, trong lòng lại đau xót.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc