Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hiện đại là nói cái hiện đại mà cô hiểu sao?
Vậy cô có cái này có ích gì? Cô vốn đã có một cửa hàng đổi đồ rồi mà, vừa nãy cũng đã kiểm tra, vẫn là siêu thị lớn trước đây, cái gì cũng có, chỉ cần có tiền là mua được.
Vậy cái này là sao? Không có thêm chỉ dẫn nào khác!
Tô Điềm là người dễ thỏa mãn, đã không thể làm gì khác thì không nghĩ nữa, theo cô thấy, sớm muộn gì cũng biết cách sử dụng.
Tô Điềm lẩm bẩm một tiếng 【ra ngoài】, liền trở về ý thức.
“Tỉnh rồi, còn thấy khó chịu chỗ nào không.” Chu Tuệ Ngọc thấy con gái mở mắt, lập tức hỏi, muốn nắm tay con, nhưng lại sợ làm đau, vẻ luống cuống của bà khiến Tô Điềm cảm thấy không dễ chịu.
“Con không sao, mẹ đừng lo.” Ý thức ngâm trong linh tuyền khác với cơ thể ngâm, cô đợi đến tối, để cơ thể vào không gian ngâm, cô không muốn để lại sẹo hay không mọc được tóc, thế mới thật là đáng sợ.
“Đầu có choáng không, đói không, mẹ đi làm đồ ăn cho con.” Chu Tuệ Ngọc yêu thương nhẹ nhàng sờ trán con gái, bác sĩ Lưu nói sẽ choáng và buồn nôn, nên phải nằm nghỉ.
Đừng nói, nhắc đến ăn, Tô Điềm thật sự đói, cơ thể này đói thật sự, bụng cô kêu lên ọc ọc, Tô Điềm ngượng ngùng cười.
Chu Tuệ Ngọc xót con đến rơi nước mắt, nói con gái chờ, rồi đi làm đồ ăn.
Mặc kệ bên phòng chính hay phòng lớn, Tô Điềm được Chu Tuệ Ngọc chăm chút bón từng muỗng canh gà trơn mềm.
Cô muốn tự mình bưng bát nhưng Chu Tuệ Ngọc không đồng ý, ngày hôm nay suýt chút nữa dọa chết bà rồi.
“Thế nào, đã lấy được tiền xem bệnh rồi sao?” Chu Tuệ Ngọc không thèm nhìn Tô Hòa Bình ủ rũ cúi đầu đi vào, chỉ chú tâm đút canh gà cho Tô Điềm, ngay cả giọng nói cũng lạnh lùng.
Trước kia bà đều dịu dàng nói chuyện với ông, lúc này bị Chu Tuệ Ngọc dùng thanh âm lạnh nhạt nói chuyện, Tô Hòa Bình cảm thấy cả người đều khó chịu, không dám ngẩng đầu lên, sợ phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của vợ con.
“Nếu đã như vậy thì cũng không thể khất nợ, giờ ông có tính toán gì không?”
Chu Tuệ Ngọc đặt bát xuống nhìn người đàn ông này.
“Có còn đau nữa hay không?” Tô Khải coi như không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của cha già mình, anh ta ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng chọc trán em gái.
“Cảm ơn anh hai, bây giờ em không sao rồi, có cha mẹ với anh ở đây, em sẽ nhanh khỏe lại thôi.” Tô Điềm không có ý định giả vờ mất trí nhớ hay là giả vờ theo tính cách của nguyên chủ, hai mắt sáng ngời nhìn thẳng Tô Khải.
Tô Khải vốn cho rằng bản thân sẽ không được đáp lại lập tức ngạc nhiên, tiếp theo là đau lòng vô cùng, đây là bị đối xử ác độc đến nhường nào mới cùng bọn họ nói chuyện chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)