Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Hòa Bình nghe vậy, quay người đi ra rồi lại dừng lại, xoay người hỏi Chu Tuệ Ngọc: “Chỉ cần có thể dọn ra ngoài là được, được chứ?”
Nếu không trả giá đắt một chút, đoán chừng là cả nhà bọn họ sẽ khó dọn ra ngoài.
“Chỉ cần có thể ở riêng, chịu thiệt thòi một chút cũng không sao.” Chỉ cần rời khỏi cái nhà này, sau này bọn họ sẽ nỗ lực kiếm tương lai cho bản thân.
“Tốt, nhóc Khải mau đi mời đại đội trưởng với bí thư chi bộ đi.” Nói xong, Tô Hòa Bình trực tiếp đi tới phòng chính.
“Mẹ với em gái đừng có đi ra ngoài, nếu như có chuyện gì thì con sẽ tới gọi.” Đỡ khỏi gặp phải rắc rối.
“Cái gì? Thằng hai, mày lặp lại lần nữa?” Bà cụ Tô trừng mắt nhìn thằng hai đang đứng trước mặt, hận không thể cắn chết ông.
“Cha, mẹ, con muốn ra ở riêng.” Tô Hòa Bình nói lại một lần nữa, vợ con ông phải chịu nhiều khổ cực như vậy đều bởi vì ông, ông không thể khiến họ chịu thêm bất kì ấm ức nào nữa.
“Mày nói láo…”
“Được rồi.” Ông cụ Tô chặn ngang lời của bà Tô, nhìn về hướng con trai đang đứng. “Con đã nghĩ kỹ chưa? Các con dọn ra ngoài ở thì có thể sống sót được sao?”
“Con có tay có chân, không thể chết đói được.”
Ông cụ Tô bị nghẹn: “Chẳng qua là xảy ra chút cãi vã, có cần phải như vậy không? Cha với mẹ còn đang sống ở đây, con thì la hét đòi ở riêng, cũng không sợ bị người ta chê cười sao?”
“Chỉ là chút cãi vã sao? Con gái của con suýt chút nữa không còn, bà nội ruột lại là người ra tay đánh con bé, còn ngăn không cho đi khám, đây mà là chút cãi vã ư?” Hai mắt Tô Hòa Bình đỏ lên, suýt chút nữa mất đi con gái, nhớ lại tình trạng thê thảm của con gái lúc ông chạy tới, cả người run lên, cảm giác như trong lòng bị khoét một lỗ.
“Mày.” Ông cụ Tô giận dữ nhìn Tô Hòa Bình, cũng không biết thằng hai uống phải thuốc gì mà dám cùng ông ta nói chuyện như thế, đứa con trai này, không còn dễ đối phó nữa.
Ánh mắt của ông cụ Tô trầm xuống.
“Cha, cha đừng nói nữa, con chỉ muốn ra ở riêng, bây giờ là thời đại mới, không phải là xã hội xưa cũ, không đề cập tới chuyện kia, có rất nhiều người tách ra ở riêng, con lại không phải người đầu tiên.”
“Thằng hai, con vì năm đồng tiền đó có đúng hay không, không phải do mẹ không có tiền sao? Con làm mẹ đau lòng quá mà.” Bà cụ Tô không muốn cho nhà họ ra ở riêng, cả nhà thằng hai đi rồi thì ai sẽ kiếm công điểm đây.
“Được rồi, con cái đã lớn, muốn ra ở riêng bỏ lại chúng ta, nói như vậy không tác dụng gì đâu bà à, cũng đừng làm liên lụy bọn nhỏ nữa.” Ông cụ Tô buồn bã nói.
Tô Hòa Bình nghe được lời này thì ngây người ra, lời này của ông Tô nghe rất đau lòng, trong phút chốc hai mắt Tô Hòa Bình đỏ lên.
“Cha, mẹ, hai người cứ yên tâm, con sẽ bảo đại đội trưởng đối chiếu lại công điểm của nhà mình, nhìn thằng con mà hai người đã bỏ mặc này hàng năm kiếm được bao nhiêu công điểm, mà người con trai hiếu thuận của hai người thì kiếm được bao nhiêu. Nhà con một năm đã tiêu bao nhiêu, còn nhà anh hai thì tiêu hết bao nhiêu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
