Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 19: Cô Không Có Chị Em Gì Cả

Cài Đặt

Chương 19: Cô Không Có Chị Em Gì Cả

Tô Điềm hét to như thế, Tô Hòa Bình giật mình một cái, thật là, mấy ngày nay đều có chuyện ập tới làm cho ông bị đả kích, mà mấy người đang nghe lén ở trong phòng thì sắc mặt rất khó coi, ông cụ Tô càng thêm chán ghét đứa cháu gái Tô Điềm này.

Ông ta vốn định bắt chẹt thằng hai, ở đây có người làm chứng, lại có giấy tờ nói là chia phòng cũ cho thằng hai, nhưng cũng đâu nói là đưa cả giấy tờ đất đai đâu, giờ thì hay rồi, không muốn đưa thì cũng phải đưa.

“Anh trai, chúng ta đi lấy giấy tờ nhà đất, ông nội nhất định là luyến tiếc chúng ta nên quên mất.”

Tô Khải ngậm cười bị Tô Điềm kéo vào phòng chính.

“Ông nội, nhà đã chia ra, anh cháu cũng đã lớn, không thể khiến ông nội quan tâm tới thu giấy tờ đất được.” Trước khi ông cụ Tô mở miệng thì Tô Điềm đã nói trước, với trình độ không biết xấu hổ của ông ta, tuyệt đối có thể nói ra những lời này.

“Con gái vẫn nên ngoan ngoãn, khéo léo một chút.” Ông cụ Tô đưa giấy tờ đất cho Tô Khải, hai anh em nhìn thoáng qua, thấy không sai thì cất vào túi, Tô Điềm vừa mới bước ra ngoài đã nghe thấy ông ta nói một câu như vậy.

Cô vui vẻ nở nụ cười nhìn ông cụ Tô: “Ông nội, cháu cũng ngoan mà, nhưng cháu cũng không phải cô gái hiền lành đâu, nếu không thì chị họ đã… hì hì, cháu cũng không muốn nói ra, dù sao mọi người đều biết.”

Nói xong, Tô Điềm kéo tay Tô Khải chạy nhanh như chớp ra ngoài phòng, hai tay kéo Chu Tuệ Ngọc, một nhà bốn người đi ra cửa lớn không hề quay đầu lại, đi về ngôi nhà của chính họ.

Người một nhà, trừ chăn nệm của mình, một cái nồi vỡ với mấy cái bát, trên người mặc quần áo rách rưới lại cầm thêm một bộ quần áo rách khác, một đồng tiền, một ít đồ ăn cũng không được cho.

Một đường đi tới cuối thôn, gặp người dân trên đường, đều có nhận thức mới về mức độ độc ác của bà cụ Tô.

“Anh ơi, có phải chỗ đó không?”

“Là nó đó.” Tô Khải trầm giọng trả lời, lồng ngực phập phồng, ở đây có rất nhiều người, người kéo đất kéo gạch, người khiêng ván gỗ, còn có người mang gỗ từ dưới chân núi lên, ngoài trừ mấy người lớn còn có bạn bè của cậu ta nữa.

Tô Hòa Bình đỏ mắt không nói gì, mấy người trong đội xây nhà với mấy vị lớn tuổi vỗ vai ông, mấy đứa bạn thì lén lút nói với Tô Khải: Chúc mừng người anh em thoát khỏi biển khổ.

Mà ngay cả Chu Tuệ Ngọc cũng được mấy người thím Trương tới lôi kéo an ủi.

Tô Điềm: ….

Cô không có chị em gì cả, huhuhu!

Trong thôn, phòng ở rất đơn giản, lại có thêm nhiều người sức lớn, nghĩ đến Tô Điềm với Tô Khải đã lớn rồi, thì xây ba căn phòng, Tô Điềm và Tô Khải mỗi người một phòng, Tô Hòa Bình cùng vợ ở một căn phòng lớn, bức tường cao hơn nửa người , có một lối đi nhỏ, một bên là phòng ngủ, còn bên kia là phòng bếp.

Mà ngay cả giường cũng được mọi người hỗ trợ làm xong, tạm thời chưa lên ngủ được, bên cạnh còn kê thêm một cái bàn giản dị cũng hoàn thành.

Bọn họ có nhà, nhà của họ, so với nhà của ông cụ Tô thì tốt hơn rất nhiều,... phía sau nhà thì sẽ chậm rãi mua thêm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc