Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Hiểu Vân nhìn thoáng qua Tô Hòa Bình và Tô Khải quay lưng lại với mình, cắn răng trừng mắt nhìn Tô Điềm, về phần thím hai Chu Tuệ Ngọc, cô ta không thèm để vào mắt, chẳng qua là một con đĩ không biết xấu hổ dụ dỗ chú hai để chú hai cưới về thôi.
Tô Hiểu Vân hừ một tiếng, xoay người đi về phòng chính, bò tới trước cửa sổ nhìn chằm chằm, miễn cho Tô Điềm không biết xấu hổ lấy thêm đồ vật gì.
Đúng là có bệnh!
Tô Điềm liếc qua.
“Mẹ, chị họ có phải bị bệnh hay không?” Có cần lấy bao tải trùm đầu lại không?
“Mặc kệ chị ta.” Chu Tuệ Ngọc biết là một nhà kia đều khinh thường bà, cho rằng bà dùng mưu kế để Tô Hòa Bình cưới về. Khi đó chẳng qua là vì ngồi giặt quần áo ở bờ sông, ngồi lâu nên bị tê chân, lúc đứng dậy làm rớt cái chậu xuống sông, bà liền chạy xuống sông đuổi theo, thật vất vả mới nhặt lại được cái chậu thì lại bị ngã xuống sông, là nhờ Tô Hòa Bình qua đây giặt quần áo nên cứu được bà, sau đó thì cứ như vậy, bảo sao hay vậy, cái gì cũng nói.
Lúc đó nếu không phải thân thể của bà bị Tô Hòa Bình nhìn thấy, bà mới không thèm gả cho ông, nhà ai lại để một thanh niên đi giặt hết quần áo của già trẻ trong nhà, càng đừng nói tới bên trong còn có đồ của con gái, rõ ràng là ngứa mắt nên giày vò ông, đàn ông như thế, nếu mà gả cho thì sẽ bị khinh thường…
Hiện tại nhìn xem, chẳng phải là bị khinh thường, bị nhục nhã bị chèn ép hai mươi năm.
“Thằng nhóc này, cháu gọi anh Thắng đúng là không biết lớn nhỏ, chú là chú họ của cháu đấy.” Tô Thắng vỗ vai Tô Hòa Bình, vừa cười vừa nói.
“Nhưng anh Thắng đã nói, cháu là đàn em của chú, chú sẽ bảo hộ cho cháu, chú đã quên rồi.”
Nói đến chuyện lúc nhỏ, Tô Thắng cũng thấy bất đắc dĩ, lúc đó ông ta không biết nên để Tô Hòa Bình gọi ông ta là gì, dù sao ông ta cũng lớn hơn, bình thường Tô Hòa Bình lại bị thằng cả nhà Tô bắt nạt, như thế không được, vậy nên ông ta liền làm anh lớn, bảo kê đàn em, không có vấn đề gì cả.
“Anh Thắng đúng là bảo kê cho không ít người, đúng không anh Thắng?”
“Hahaha, đúng vậy, đúng vậy.”
“Tới đây, mấy người tới giúp chuyền nhà, mấy người khác đi sửa lại nhà của Hòa Bình một chút, sửa sớm thì sớm yên tâm. ”
“Đúng thế.”
“Cảm ơn, thật sự cảm ơn các anh em.” Tô Hòa Bình nhìn bạn bè đã cùng nhau lớn lên, đỏ cả mắt.
“Được rồi, đừng để mấy đứa trẻ cười vào mặt cho.”
Tô Điềm sợ ngây cả người, không ngờ luôn, cô còn tưởng cha cô vừa hiền lành vừa thành thật thì làm gì có bạn bè, không ngờ ông chẳng những có mà còn có rất nhiều là đằng khác.
“Chúng ta đi thôi.” Đồ vật vốn không nhiều, lại có thêm người giúp đỡ, Chu Tuệ Ngọc với Tô Điềm không cần phải xách cái gì cả.
“Chờ đã, cha, giấy tờ nhà đất chưa có đâu.” Cũng không thể để bọn họ xây xong nhà rồi lại bị người ta chạy tới cướp lại, ruộng đất không chia ra, dù sao lúc này đều là dùng thước đo, toàn bộ đất đều là tự mình khai hoang, cũng không có nhiều, mà ông cụ Tô có khi còn cố ý không đưa cho họ giấy tờ đất đai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
